Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 61: Đại loạn
Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:46:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lăng Kỳ khẽ lắc gói kẹo trong tay.
Ánh mắt Tuỳ dừng khuôn mặt cô, nơi khóe môi khẽ cong lên mang theo nụ nhẹ, khiến bỗng cảm thấy giọng điệu … giống như đang dỗ một đứa trẻ .
Cô coi là gì chứ? Một con thú nhỏ để trêu đùa ?
Nhân lúc cô cúi đầu bóc viên t.h.u.ố.c, Tuỳ bất ngờ tay — tay trái cướp lấy viên t.h.u.ố.c, tay giật luôn viên kẹo, ánh mắt sững sờ của Lăng Kỳ, thản nhiên nhét cả hai thứ miệng.
Vị đắng của t.h.u.ố.c và vị ngọt của kẹo hòa quyện nơi đầu lưỡi, cổ họng khẽ chuyển động, cả hai cùng trôi xuống.
“...”
Lăng Kỳ chớp mắt, bật .
Cô đưa tay xoa nhẹ mái tóc mềm của , giọng dịu dàng:
“Giỏi lắm, tiểu xà.”
Hơi ấm từ đầu ngón tay còn vương giữa những sợi tóc. Đồng t.ử Tuỳ khẽ co .
Giỏi ư?
Tối nay, sẽ cho cô — thật sự “ngoan” như cô nghĩ .
“Nguyệt Nhi, em thật sự cách giúp ?”
Ngón tay Hắc Nguyên mơn trớn lọn tóc vàng của Kim Nguyệt, ánh nến lay động phản chiếu trong đáy mắt một tầng sáng mờ ảo, dịu lạnh.
Từ ngày đưa cô từ nơi thí luyện trở về, những ánh khinh thường và mỉa mai của các hoàng t.ử khác đều thấy rõ.
Một kẻ chỉ đắm chìm trong nữ sắc, một tên phế vật chẳng gì đáng gờm, đó là điều họ nghĩ.
Và chính điều đó là thứ mong .
“Dĩ nhiên, chỉ cần .”
Kim Nguyệt khẽ nghiêng đầu, đầu ngón tay lướt dọc theo đường quai hàm cứng rắn của , giọng mềm như gió thoảng.
“Em tự cách giúp .”
Ban đầu, tất cả chỉ là một vở kịch.
Hắc Nguyên cố tình ôm eo cô giữa đại điện, hoặc mật cùng cô trong vườn hoa mặt .
Tiếng chén vỡ của Hoàng hậu, tiếng thở dài của tế ti... Tất cả đều trở thành màn ngụy trang hảo.
Cho đến đêm yến mừng công hôm đó.
Rượu mạnh thiêu đốt lý trí, tà váy lụa bạc của Kim Nguyệt nhẹ lướt qua đầu gối .
Mùi hương dịu đặc trưng từ cô len lỏi, và khi Hắc Nguyên kịp nhận thì cô .
“Sau khi kết khế, trong mắt em chỉ .”
Anh c.ắ.n khẽ lên xương quai xanh của cô , giọng khàn khàn trầm thấp.
“Tương lai em là hoàng hậu của , thể...”
“Dĩ nhiên .”
Kim Nguyệt ngẩng đầu, đón lấy nụ hôn của , song móng tay siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay .
Vừa khi Hắc Nguyên Hoàng hậu sai gọi , Kim Nguyệt lập tức thu vẻ lẳng lơ.
Cô gương, chỉnh cổ áo xộc xệch.
Một tiếng động khe khẽ vang lên từ tấm đá sàn.
“Nguyệt Nhi.”
Hơi thở Trì Kỷ phả lên gáy cô , mang theo mùi ẩm lạnh của sương đêm.
Anh từ phía ôm lấy cô , lạnh xuyên qua lớp vải mỏng, đối lập hẳn với ấm mà Hắc Nguyên để .
Bờ vai Kim Nguyệt khẽ run. Khi đầu , khóe mắt cô ánh lên sắc đỏ nhạt.
“A Kỷ…”
Cô kiễng chân, đặt nụ hôn lên môi , nếm vị rượu còn sót nơi khóe miệng.
Lần đầu gặp, khi Hắc Nguyên kéo cô , cô thấy Trì Kỷ trong bóng tối, khẽ nháy mắt hiệu.
Ba ngày , nhờ hệ thống chỉ dẫn, cô tìm mật đạo dẫn ngoài.
“Hôm nay c.ắ.n em.”
Kim Nguyệt khẽ kéo cổ áo, để lộ vết bầm cổ.
Trì Kỷ thoáng sững . Ngón tay chạm đến dấu vết , cô liền khẽ run lên, đủ khiến lòng thắt .
Âm thanh hệ thống vang lên trong đầu cô :
[Dao động cảm xúc mục tiêu: 87%.]
Tham vọng của Trì Kỷ vốn chỉ dừng ở việc thừa kế gia nghiệp, đôi khi gây chút rắc rối cho hoàng thất trong nghị chính.
Cho đến đêm đó.
Khi đang quấn quýt, móng tay Kim Nguyệt lướt nhẹ n.g.ự.c , giọng thì thầm:
“Hắc Nguyên sẽ cho em hoàng hậu…”
Rồi cô ngẩng đầu, môi khẽ lướt qua yết hầu :
“ em thấy… vương miện lẽ hợp với hơn.”
Câu như giọt nước lạnh rơi chảo dầu sôi.
“Em điên ?”
Tay Trì Kỷ siết c.h.ặ.t cằm cô , nhưng vẫn run rẩy.
Anh nhớ đến tấm bản đồ tinh phòng trong thư phòng cha , nhớ đến ánh mắt Hắc Nguyên khi mỉa mai gia tộc là “bọ gặm nhấm” trong nghị điện.
Thế nhưng thể buông cô .
Ánh trăng chiếu xuống, phản chiếu trong mắt thứ ham nguy hiểm đang lớn dần.
Sáng hôm , Kim Nguyệt lấy từ gian hệ thống một bình ngọc trắng, bên trong chứa chất lỏng trong suốt.
Cô đặt bình tay Hắc Nguyên, đầu ngón tay khẽ lướt qua cổ tay .
“Thuốc màu, mùi, g.i.ế.c trong im lặng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-61-dai-loan.html.]
Giọng cô nhẹ như thở.
“Chỉ cần để Hoàng hậu uống, chuyện sẽ xong.”
Hắc Nguyên xoay lọ t.h.u.ố.c trong tay, cảm nhận sự lạnh buốt thấm da.
Mẫu hậu quả thực thói quen uống mỗi sáng — từng đổi.
Chỉ cần nhân lúc vấn an, nhỏ vài giọt t.h.u.ố.c chén .
Việc … gì khó ?
“Còn đám hoàng t.ử khác thì ?”
Anh cất lọ t.h.u.ố.c , ánh mắt thoáng qua tia sắc lạnh.
“Em định giúp xử lý họ thế nào?”
Kim Nguyệt khẽ mỉm , lấy một túi hương tinh xảo.
“Kỳ thí luyện sắp đến .”
Cô đưa túi hương cho , “Đây là loại hương em đặc chế, chỉ cần đeo ba ngày, khí huyết sẽ dần suy yếu.”
Hắc Nguyên đưa túi hương lên ngửi, chỉ thấy mùi trầm nhẹ lan .
“Đại hoàng t.ử tính tình điềm đạm, ít tham gia thí luyện. Tam hoàng t.ử sức khỏe yếu, quanh năm dùng t.h.u.ố.c. Còn Tứ hoàng t.ử thì…”
Cứ mỗi lời cô , ánh sáng trong mắt Hắc Nguyên càng sáng hơn.
Những điểm yếu của các hoàng t.ử khác, cô đều nắm rõ rành rẽ, như thể hết bí mật trong lòng họ.
“Còn Ngũ hoàng t.ử…”
Kim Nguyệt hạ giọng, môi khẽ cong.
“Anh sở thích đặc biệt. Đêm qua thu nhận một thị nam mới.”
Hắc Nguyên nhướn mày:
“Ý em là?”
“Người đó… là do em sắp đặt.”
Cô bật , nụ mang theo vẻ hiểm độc.
“Chỉ cần để ‘hầu hạ’ một thôi là đủ.”
Hắc Nguyên bật khoái trá, kéo mạnh Kim Nguyệt lòng khiến cô khẽ kêu lên.
“Quả nhiên em là phúc tinh của .”
Anh c.ắ.n nhẹ lên vành tai cô , giọng khàn như gió đêm lướt qua cổ.
Ba ngày , Hoàng hậu đột nhiên ngã bệnh khi uống sáng.
Thái y chẩn đoán: bệnh cũ tái phát.
Hắc Nguyên ngoài điện, lặng tiếng ho khan vọng , tay siết c.h.ặ.t ống tay áo, nơi giấu lọ t.h.u.ố.c rỗng.
Chỉ bốn ngày nữa thôi, hoàng tộc sẽ chìm trong hỗn loạn.
“Điện hạ.”
Kim Nguyệt xuất hiện bên cạnh, đưa cho một tờ danh sách.
“Đây là những sẽ theo các hoàng t.ử tham gia thí luyện.”
Hắc Nguyên liếc , nhận những cận thần trung thành đều điều nơi khác.
“Giỏi lắm.”
Anh siết tay cô , khẽ .
“Tối nay, đến phòng .”
Kim Nguyệt cúi đầu nhận lệnh, trong mắt thoáng qua một tia giễu cợt.
Đêm khuya, trong phòng Trì Kỷ, ánh nến leo lét phản chiếu lên gương mặt Kim Nguyệt.
“Thuốc em đưa cho .”
Cô tựa đầu n.g.ự.c , giọng nhỏ nhẹ, “Ba ngày nữa, hoàng tộc sẽ đại loạn.”
Trì Kỷ vuốt những sợi tóc mềm của cô :
“Em chắc sẽ nghi ngờ chứ?”
“Anh ư?”
Kim Nguyệt nhạt.
“Trong đầu bây giờ chỉ nghĩ đến cách diệt sạch em ruột của .”
Ánh mắt Trì Kỷ thoáng d.a.o động. Anh cúi xuống hôn cô thật sâu, như dùng nụ hôn xua nỗi bất an.
Kim Nguyệt dịu dàng đáp , nhưng trong lòng lặng lẽ đếm từng nhịp:
Còn bảy ngày nữa thôi... vở kịch sẽ kết thúc.
Môi Trì Kỷ vẫn dừng bên cổ cô , thở nóng hổi.
Cô khẽ đẩy , ngón tay vẽ vòng tròn n.g.ự.c , giọng mềm như mật:
“A Kỷ, mai là ngày thí luyện .”
Ngày thí luyện — nơi các hoàng t.ử tranh đấu bằng dị năng, kẻ mạnh nhất mới bước lên ngai vàng.
“Mọi thứ chuẩn cả chứ?”
Giọng trầm khàn.
Kim Nguyệt lấy từ gian hệ thống một chiếc nhẫn bạc, đặt tay .
“Đeo . Trong đất thí luyện sương độc, thứ sẽ bảo vệ .”
Đôi tai Trì Kỷ khẽ run, ánh mắt xám bạc chiếc nhẫn, cảm nhận luồng năng lượng yếu ớt cộng hưởng với dị năng trong .
“Còn Hắc Nguyên thì ?”
Kim Nguyệt khẽ mỉm , lấy một ống t.h.u.ố.c đỏ sẫm.
“Trong t.h.u.ố.c ức chế của , em thêm… một chút ‘gia vị’ đặc biệt.”