Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 60: Muốn hôn
Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:43:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngón tay Tuỳ gõ nhịp loạn mặt bàn, từng tiếng lách cách rõ sự bực bội khó tả.
Anh chằm chằm đôi má phồng lên của Lăng Kỳ, vài sợi tóc rơi xuống, khẽ đung đưa theo từng động tác nhai của cô.
Đã lâu lắm , hôn ai.
Và lúc , hôn.
Ý nghĩ lóe lên, cơ thể hành động nhanh hơn cả lý trí.
Anh đưa tay bóp nhẹ hai má cô, trong ánh mắt ngỡ ngàng của Lăng Kỳ, cúi xuống, hôn cô một cách bất ngờ.
Hơi thở lạnh lẽo của tràn , hòa cùng vị ngọt gắt của viên kẹo, khiến cả thế giới như tan chảy trong khoảnh khắc.
Lăng Kỳ theo phản xạ tránh , nhưng bàn tay giữ c.h.ặ.t gáy cô.
Viên kẹo tan dần giữa đầu lưỡi, vị ngọt đến mức đắng, cho đến khi hương vị cuối cùng biến mất, Tuỳ mới chậm rãi buông cô , ánh mắt vẫn nguôi.
Lăng Kỳ thở dốc, ánh mắt ướt át đầy trách móc:
“Anh!”
Tuỳ tâm trạng cực , đầu ngón tay khẽ quệt vệt ẩm nơi khóe môi cô.
Anh vốn chẳng để bất kỳ ai khác chạm cô. Chỉ cần nghĩ đến việc những kẻ vô dụng từng tìm thấy cô , chiếc đuôi rắn liền vô thức siết c.h.ặ.t c.h.â.n ghế, khiến kim loại phát tiếng rên rỉ nặng nề.
“Em ở đây .” Anh cúi , thở lướt qua vành tai cô, giọng trầm thấp: “Không cả.”
Tai Lăng Kỳ đỏ bừng, nhưng giọng cô vẫn cứng rắn hơn ai hết:
“Dựa mà ?”
Tuỳ khẽ bật , đuôi rắn buông tha cho chiếc ghế tội nghiệp nhanh ch.óng quấn lấy cổ chân cô.
Lớp vảy lạnh buốt men dọc theo bắp chân khiến cô khẽ rùng .
Lăng Kỳ rụt chân , nhưng càng giãy, vòng siết càng c.h.ặ.t.
“Em lựa chọn .” Giọng khàn thấp, lướt sát bên tai, pha chút thỏa mãn: “Anh với mấy tên , em sẽ ở đây với .”
Một nước thật “ép ”!
Câu chuyện đến nước , cô còn thể gì nữa?
Bây giờ trông cô chẳng khác nào một con thỏ nhỏ dồn đến đường cùng.
“Chỗ ẩm tối, em thích.” Cô cố tình , .
Động tác của Tuỳ khựng .
Anh là rắn, dĩ nhiên thích bóng tối và ẩm thấp, còn Lăng Kỳ thì ưa nắng và khí ấm áp.
Anh nghiêng gương mặt cô một lúc đành nới lỏng đuôi rắn.
“Vậy thì ở đây vài hôm thôi.” Giọng chùng xuống, mang chút nhượng bộ.
“Qua mấy ngày nữa, sẽ đưa em về.”
Lăng Kỳ xoay :
“Còn Mạng Ngầm thì ?”
“Có Dẫn trông.” Anh đáp gọn, đưa tay vén mấy sợi tóc lòa xòa trán cô.
Tiếng ổ khóa vang lên, đuôi rắn của lập tức phản xạ, quấn c.h.ặ.t lấy eo cô.
Dẫn nơi cửa, vẫn còn vương ẩm, mái tóc đen nhỏ nước, ánh mắt khẽ dừng khi thấy cảnh mặt.
Vai dần hạ xuống, khóe môi cong lên một nụ khổ.
Phải , sớm nên hiểu, Tuỳ sẽ bao giờ hại cô.
Cả đoạn đường dài lo lắng, hóa là dư thừa và nực .
“Dẫn...” Lăng Kỳ khẽ gọi, định gỡ đuôi rắn khỏi eo, nhưng tay Tuỳ giữ .
Mái tóc dài của Dẫn rủ xuống, che nửa khuôn mặt, giấu cảm xúc trong mắt.
“Xin , em .” Cô dịu giọng , nghiêng qua Tuỳ .
Ánh mắt Dẫn dừng ở cổ tay cô, nơi in rõ vệt đỏ siết. Yết hầu khẽ động:
“Không cả.”
Giọng nhẹ, như thể đang tự an ủi chính .
Cánh cửa khép một tiếng động, và bóng lưng Dẫn biến mất nơi cuối hành lang.
Không gian chìm tĩnh lặng. Lăng Kỳ còn kịp định thần thì một lực mạnh kéo ngược trở .
Tuỳ đang lôi cô về phía phòng ngủ.
“Anh gì ?” Cô bám c.h.ặ.t khung cửa.
Anh ngoảnh , ánh đỏ trong mắt ánh đèn càng thêm sâu thẳm:
“Ngủ bù.”
“Bây giờ là ban ngày mà!”
“Thì ?” Anh nhướn mày, đuôi rắn khẽ nâng, mở tung cửa phòng.
“Anh buồn ngủ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-60-muon-hon.html.]
Lăng Kỳ còn đang giãy giụa thì ném xuống chiếc giường mềm mại. Ngay đó, Tuỳ đổ xuống, hai tay chống bên cô, giam cô trong vòng tay — giữa gian nhỏ hẹp chỉ còn tiếng thở dồn dập của hai .
“Đừng động.” Anh khẽ cọ mũi cổ cô, giọng trầm thấp: “Ngủ một lát thôi.”
Hơi thở dần định, nhưng chiếc đuôi quấn quanh eo cô siết ngày càng c.h.ặ.t.
Lăng Kỳ tỉnh dậy vì nóng.
Nhiệt độ cơ thể Tuỳ cao bất thường, tóc mái ướt đẫm mồ hôi, dính khóe mắt đỏ hồng của .
Cô đưa tay chạm lên trán , chạm rụt vì bỏng rát.
“Anh sốt ?”
Rắn cũng thể phát sốt ?
Câu hỏi còn kịp thốt , Tuỳ cau mày né khỏi tay cô:
“Không .”
Anh định dậy, nhưng Lăng Kỳ ấn ngược xuống giường.
“Nằm yên!” Ngón tay cô chọc nhẹ n.g.ự.c , lực mạnh nhưng giọng điệu cứng rắn: “Hộp t.h.u.ố.c ở ?”
“Anh thể tự hồi phục.” Tuỳ mặt sang một bên, mái tóc dài xõa gối càng nổi bật đôi má đỏ ửng vì sốt.
Lăng Kỳ bật vì giận:
“Phải, thể chất dã thú đúng là khỏe hơn con , nhưng sốt thì vẫn là sốt, chẳng lẽ khó chịu ?”
Cô khoanh tay, cố tình lưng về phía :
“Vậy hai hôm tới đừng gần , kẻo lây đấy.”
Ngay lập tức, đuôi rắn quấn c.h.ặ.t lấy eo cô. Tuỳ gượng dậy, ánh mắt ánh lên tia ngoan cố:
“Em...”
Anh còn hết thì ho sặc sụa, Lăng Kỳ nhân cơ hội đè xuống giường.
Hàng mi trắng mảnh khẽ run lên, cuối cùng chịu khuất phục:
“Trên nóc kệ sách.”
Hộp t.h.u.ố.c giấu tận tầng cùng, Lăng Kỳ kiễng chân mới chạm tới.
Vừa với , một cuốn sổ bám bụi rơi xuống đất.
Chỉ một chút thôi...
Trang giấy tự động mở , chi chít chữ hiện lên mắt cô:
[Hôm nay cô ăn hai ly kem dâu, đêm đau bụng.]
[Lần chỉ mua một ly.]
[Ngày thứ tám mùa mưa, mở quang não xem chiếc váy đó ba .]
[Đã mua, cất trong ngăn thứ ba của tủ quần áo.]
Trang mới nhất còn kẹp một tấm vé công viên:
[Ngồi tàu lượn ba , còn vui hơn cả Lăng Dịch.]
Khi tiếng bước chân vang lên lưng, Lăng Kỳ luống cuống đóng sổ , nhưng cổ tay đuôi rắn quấn c.h.ặ.t.
“Xem đủ ?” Hơi thở nóng rực của Tuỳ phả lên tai cô, khiến tim cô thoáng run.
Lăng Kỳ nhét cuốn sổ n.g.ự.c , khẽ hừ một tiếng:
“Anh quan sát kỹ lưỡng thật đấy.”
Tuỳ giật lấy cuốn sổ, nhét vội xuống gầm bàn, động tác quá mạnh khiến cơn ho kéo đến.
Lăng Kỳ tranh thủ rút nhiệt kế , cho phản kháng, nhét miệng .
“Ba mươi tám độ bốn.” Cô cau mày con : “Đây mà gọi là tự hồi phục ?”
Rắn vốn nhiệt thấp, mà sốt tới mức thì thể coi thường .
Đuôi rắn đập phành phạch xuống sàn, Tuỳ nhả nhiệt kế, nắm lấy cổ tay cô kéo mạnh.
Lăng Kỳ mất đà, ngã l.ồ.ng n.g.ự.c nóng hổi của .
“Cách mau khỏi hơn.” Anh như lẽ đương nhiên, úp mặt hõm cổ cô, mũi khẽ cọ lên nốt ruồi đỏ nơi da thịt.
Lăng Kỳ giãy giụa vài cái đành thôi.
Hơi nóng từ xuyên qua lớp áo, lan sang cả cô. Cô đưa tay gạt mấy sợi tóc ướt trán , khẽ hỏi:
“Từ bao giờ ?”
“Từ bao giờ cái gì?”
“Những ghi chép .”
Tuỳ im lặng một lúc, thấp giọng :
“Từ khi bắt đầu thích em.”
Cho uống t.h.u.ố.c chẳng khác nào mở một trận chiến nhỏ.
“Đắng.” Tuỳ nhăn mặt, đẩy viên t.h.u.ố.c , vẻ mặt mang chút bướng bỉnh trẻ con hiếm thấy.
Lăng Kỳ lục trong túi, lấy một viên kẹo trái cây, bóc lớp giấy bóng, giơ lên mặt :
“Uống t.h.u.ố.c ngoan ngoãn , em cho cái .”