Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 57: Quen thuộc

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:43:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Uống đến bát cháo thứ ba, Lăng Kỳ thấy bụng căng cứng, vội ngăn Ngân Phi đang chuẩn múc thêm.

“Đủ , đủ ,” Cô bật , ấn nhẹ cái đuôi hồ ly đang nghịch ngợm của : “Ăn thêm chắc lết mất thôi.”

 

“Em xem mấy đứa nhỏ đây.”

Cô tranh thủ chuồn êm, bước thật khẽ lên tầng hai.

 

Từ khe cửa hắt ánh sáng vàng ấm, giọng kể chuyện dịu dàng của Tinh Nguyệt vang lên khe khẽ:

“Sau đó, công chúa cá cất viên ngọc trai trong vỏ sò…”

 

Lăng Kỳ khẽ đẩy cửa, và cảnh tượng mắt khiến cô bất giác mỉm .

 

Năm đứa nhỏ đang quây quần tấm t.h.ả.m in hình bầu trời . Tinh Nguyệt ôm cuốn truyện cổ tích to gần bằng khuôn mặt, mái tóc xoăn màu xanh nhạt cài chiếc kẹp vỏ sò mà hôm qua Lăng Kỳ mua cho.

Thẩm Nha và Nạp Tây hai bên: một đứa chăm chú gấp máy bay giấy, đứa điều khiển bóng tối tạo hình ánh đèn.

Ngân Diệu thì gục chiếc gối ôm hoa văn ngọn lửa mà Ngân Phi tự tay , đôi tai hồ ly khẽ giật giật theo nhịp thở.

Còn Lăng Dịch... Tim Lăng Kỳ mềm . Thằng bé ôm đầu gối, sát bên ngọn đèn, đôi mắt chăm chăm cuốn truyện trong tay Tinh Nguyệt.

 

“Mẹ ơi!”

Tinh Nguyệt là đầu tiên phát hiện cô, lập tức buông sách chạy .

Đôi bàn tay mát lạnh của con bé áp lên má cô:

“Mẹ ngủ lâu ơi là lâu, đến trăng cũng đó!”

 

Lăng Kỳ cúi xuống bế con, tiện tay vò rối mái tóc mềm: “Đang kể chuyện gì thế ?” “Cuộc phiêu lưu của công chúa cá!”

 

Tinh Nguyệt tự hào giơ quyển sách lên. Trên bìa là chiếc đuôi cá lấp lánh vẽ bằng bột ngọc trai. “Con đang kể đến đoạn công chúa giấu kho báu ...”

“Rặng san hô.” Thẩm Nha chen , chiếc máy bay giấy trong tay nó khéo đáp đúng ngay trang đó.

 

Hôm nay Thẩm Nha buộc tóc, mái tóc trắng ngắn rối bù, trông chẳng khác gì bờm sư t.ử con.

Nạp Tây bật đèn, ánh sáng chiếu lên tường tạo hình một rặng san hô.

 

“Như thế nè.”

 

Cậu điều khiển bóng tối biến đổi hình dạng: “Dưới biển còn cả...”

 

“Sứa phát sáng!” Ngân Diệu bỗng bật dậy, cái đuôi vẫy loạn t.h.ả.m.

 

“Cha con sứa to nhất thể nuốt cả một chiếc xe bay luôn đó!” Cậu dấu minh họa, suýt nữa cháy góc máy bay giấy, may mà Thẩm Nha kịp tung gió dập tắt.

 

Lăng Dịch lặng lẽ gần, mái tóc dài khẽ quét qua cổ tay cô.

 

Lăng Kỳ xuống giữa vòng tròn, kéo thằng bé nhỏ nhất lòng.

 

“Rồi nữa nào, công chúa tìm kho báu ?”

 

Tinh Nguyệt chui tọt lòng cô, lật sang trang kế, giọng cao v.út:

 

“Công chúa bơi mãi, bơi mãi, đột nhiên...” Giọng con bé khiến Ngân Diệu giật , hai tai hồ ly cụp xuống: “... Gặp một con cá mập khổng lồ!”

 

Trong tranh, con cá mập tô hồng, hàm răng còn dính mấy hạt kim tuyến mà chẳng Tinh Nguyệt kiếm ở .

 

Lăng Kỳ định khen con gái sáng tạo thì thấy khẽ kéo tay áo.

Cô cúi , thấy Lăng Dịch đang gảy nhẹ viền tay áo, đôi mắt ánh lên vẻ tò mò.

“Lăng Dịch từng thấy cá mập ?” cô dịu giọng hỏi.

Thằng bé lắc đầu, mái tóc dài lay nhẹ như tấm màn.

 

Lăng Kỳ chợt nhớ điều gì, liền lấy trong gian một nút chiếu tức nhỏ.

“Xem .”

 

Chỉ trong chốc lát, căn phòng hóa thành đại dương xanh thẳm.

Ngân Diệu tò mò nhảy theo đàn cá bơi ngang, Nạp Tây biến bóng thành hình tàu ngầm, Thẩm Nha khẽ chạm rặng san hô phát sáng.

Lăng Dịch thì yên, ngắm những con sứa phát quang trôi qua mặt, ánh sáng phản chiếu trong đôi mắt trong veo của .

 

“Con cá xoay vòng đấy.” Lăng Kỳ bấm nhẹ nút chiếu, một chú cá nhỏ bơi vòng quanh Lăng Dịch.

Cậu đưa tay định chạm, đàn cá liền tan thành vô đốm sáng xuyên qua kẽ tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-57-quen-thuoc.html.]

 

Tinh Nguyệt chen tới, reo lên: “Mẹ ơi, con ăn pudding!”

Đàn cá hoảng sợ tản khắp nơi. Thẩm Nha nhanh tay đỡ nút chiếu, Ngân Diệu khẽ động tai nhỏ: “Tầng hai tủ lạnh vị caramel đó!”

 

Bóng của Nạp Tây trườn ngoài qua khe cửa, chẳng mấy chốc , mang theo năm hộp pudding cùng mấy chiếc muỗng nhỏ.

 

Lăng Kỳ để ý thấy Lăng Dịch đang chằm chằm mấy hộp pudding.

“Muốn nếm thử ?” Cô xúc một muỗng đưa tới. Lăng Dịch cẩn thận ngậm lấy, đôi mắt lập tức mở to.

“Ngon ?” Tinh Nguyệt vét phần caramel của đưa cho em trai.

 

Thẩm Nha im lặng đẩy phần pudding ăn tới mặt Lăng Dịch, Ngân Diệu cũng dùng đuôi đẩy thêm một hộp nữa. Bóng của Nạp Tây đưa tới tờ giấy ăn, nhẹ nhàng lau vệt đường dính cằm bé.

 

Lăng Dịch ôm mấy hộp pudding chia thêm, hai vành tai đỏ ửng. Cậu xúc muỗng to nhất đưa cho Tinh Nguyệt, khẽ : “Cho chị.”

 

Tinh Nguyệt lắc đầu, còn Ngân Diệu thì “nướng” cho mặt pudding vàng giòn, nhưng chẳng may cháy luôn phần của Nạp Tây.

“Đưa cho bóng ăn cũng .”

Bóng của Nạp Tây liền cuốn lấy hộp pudding cháy, kéo góc tường và bắt đầu nhai “rộp rộp”.

 

Dưới nhà chợt vang lên giọng Ngân Phi: “Pudding của ?”

 

Lũ nhỏ lập tức tán loạn hành động. Tinh Nguyệt giấu chiếc cốc trống trong sách, Ngân Diệu dùng đuôi quét sạch dấu vết t.h.ả.m, Thẩm Nha điều khiển gió đưa mấy cái muỗng về bếp, còn hộp pudding cuối cùng tay Lăng Dịch thì bóng của Nạp Tây nhanh tay thu mất.

 

Khi Ngân Phi đẩy cửa bước , năm đứa nhỏ đều ngay ngắn, đàn cá trong hình chiếu vẫn thong thả bơi lội.

“Pudding của cha ...” Đôi tai hồ ly của cụp xuống, trông tội buồn .

Tinh Nguyệt lập tức chạy tới ôm lấy chân , giọng nịnh nọt: “Cha Ngân Phi là tuyệt nhất luôn đó!”

 

Lăng Kỳ khẽ , lấy một hộp pudding giấu sẵn: “Của đây.”

Ngân Phi nhận lấy, hai tai lập tức dựng thẳng lên: “Đang hối lộ đấy ?”

“Không, là phần thưởng.” Lăng Kỳ xoa nhẹ tai , sang đám nhỏ: “Giờ thì tắm, ngủ thôi nào.”

 

Phòng tắm nhanh ch.óng ồn ào như chợ. Thẩm Nha than nước nóng quá, đuôi Ngân Diệu tắc cống thoát nước, Nạp Tây dùng bóng chọc Lăng Dịch .

Từ phòng bên vang lên tiếng kêu khổ của Ngân Phi:

“Lăng Dịch! Đừng dùng đuôi của chú để lau mặt!”

 

Đêm xuống, đèn trần phòng chậm rãi xoay vòng. Năm đứa nhỏ ngủ say giữa ánh sáng dịu dàng.

 

...

 

Dẫn ngoài hành lang cửa phòng Tùy, chiếc đuôi khẽ quất xuống sàn, lộ rõ vẻ bất an.

Anh qua cửa ba , cuối cùng cũng chịu nổi mà đẩy cửa bước .

“Anh lo ?” Dẫn mở lời thẳng thắn: “Lăng Dịch mất tích năm ngày .”

“Cứ coi như nó ngoài rèn luyện .”

 

“Nó vẫn chỉ là một đứa trẻ.”

Móng vuốt của Dẫn bật thu , để vài vết xước mặt bàn.

 

Tùy dậy, vạt áo choàng đen khẽ quét rơi mấy tập hồ sơ. Anh bước tới bên cửa sổ, mái tóc dài màu xám xanh phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

“Đã là con , thì thể yếu đuối đến mức vượt qua nổi nhiệm vụ .”

 

Căn phòng chìm trong im lặng.

 

Dẫn chợt nhận , bàn tay Tùy đang siết khung cửa đến mức nó biến dạng. khi , gương mặt vẫn lạnh băng như cũ.

“Ra ngoài .”

 

Dẫn giận dữ quất đuôi bỏ , cố tình húc đổ chậu cây ở cửa. Anh quyết định tự tìm Lăng Dịch, vì rõ ràng cha chẳng hề bận tâm.

 

Đêm buông xuống, phủ lên khu trung tâm nhộn nhịp của thành phố trung ương.

Dẫn hóa thành hình mèo đen, nhẹ nhàng nhảy lên tường rào.

Tín hiệu cuối cùng của Lăng Dịch phát từ khu vực , nhưng vị trí cụ thể thứ gì đó che khuất.

 

Anh dừng bức tường bao quanh một khu vườn.

Không khí nơi đây nồng nặc những mùi lạ. Dẫn nhíu mày, khẽ hít sâu. Giữa mùi hỗn tạp , bắt một hương vị quen thuộc.

 

 

Loading...