Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 55: Nụ hôn
Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:39:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lăng Dịch đặt bàn tay nhỏ lòng bàn tay Lăng Kỳ, vặn đến nỗi thể bao trọn.
Giây phút , chỉ là một chú rắn con nhỏ bé, ở bên mà thôi.
...
Ngân Phi chồm hổm ở góc hành lang tầng hai, cái đuôi đỏ rực quét qua sàn một cách bực dọc.
Hôm nay vốn là “lượt” của , mà gần chín giờ, Lăng Kỳ vẫn còn trong phòng Lăng Dịch.
Chẳng lẽ hôm nay “hủy kèo” ? Cáo nhỏ cảm thấy thật ấm ức.
“Cha thú ơi...” Ngân Diệu ló đầu từ lan can cầu thang, hai tai cáo còn dính vụn bánh quy: “Cha lén ?”
“Nghe lén cái gì mà lén!” Miệng thế, nhưng chân nhẹ nhàng bước đến sát cửa phòng Lăng Dịch.
Từ khe cửa hắt ánh sáng vàng ấm.
Lăng Dịch mặc bộ đồ ngủ rộng, trong lòng Lăng Kỳ. Mái tóc dài màu xám xanh tết lệch, còn chỗ vết thương chân dán băng cá nhân, buộc thành một cái nơ xiêu vẹo.
“Vậy là vỏ trứng của mỗi bé rắn con đều màu khác thật hả ?” Lăng Dịch ngẩng đầu hỏi, đôi mắt hai màu ánh đèn lấp lánh như hai viên thủy tinh.
Lăng Kỳ đang loay hoay tháo sợi dây buộc tóc quấn tay: “ , trứng của con là đặc biệt nhất, gặp ánh nắng còn thể đổi màu...”
Sợi dây bỗng đứt “phựt” một cái, bật ngay đầu mũi . Lăng Dịch bật khúc khích, vội vàng lấy tay che miệng.
Bên ngoài cửa, Ngân Phi bĩu môi, nhóc cách nũng thật đấy.
“Đến giờ ngủ .” Lăng Kỳ cúi xuống hôn nhẹ trán : “Mẹ về phòng đây.”
“Mẹ ơi, ngủ với con ?” Giọng Lăng Dịch nhỏ xíu, khẽ khàng như sợ ai thấy: “Chỉ tối nay thôi mà.”
“ hôm nay đến lượt Ngân Phi , nếu thế thì...”
Chưa kịp hết, đầu bé cúi gằm xuống. Đôi tay nhỏ nghịch góc chăn, ngón tay vẽ vòng tròn đúng chỗ nước mắt rơi xuống.
Nhìn dáng vẻ thật đáng thương. Lăng Kỳ mềm lòng ngay tức khắc:
“Được , tối nay ngủ cùng Lăng Dịch nhé.”
Nghe xong, mặt Ngân Phi bên ngoài tối sầm. Xem , tối nay “vô vọng”.
Cái đuôi đỏ rực rũ xuống sàn, ch.óp lông ướt sũng trượt qua khung cửa, trông chẳng khác gì ngọn lửa mưa dập tắt.
Phải đến khi dỗ Lăng Dịch ngủ yên, Lăng Kỳ mới nhẹ nhàng thở .
Cô khẽ gạt lọn tóc trán bé, thấy quầng thâm mờ mắt, rõ ràng dạo con chẳng ngủ ngon chút nào.
Không Tùy trông con kiểu gì, chẳng chút tự giác “cha thú” gì hết.
...
Khi tia sáng ban mai len qua rèm mỏng, Lăng Kỳ mơ thấy một con bạch tuộc quấn c.h.ặ.t.
Tỉnh mới , Lăng Dịch đang bò lên cô, tay chân quấn c.h.ặ.t chẳng buông.
Cô nhẹ nhàng rút tay , đắp chăn cho bé.
Vừa khép cửa phòng, mặt cô là một “bức tường đỏ” ngáng đường.
Ngân Phi đang dựa tường, quầng mắt thâm nhẹ, rõ ràng tối qua chẳng chợp mắt.
Lăng Kỳ giơ tay định xoa tai , nhưng nghiêng đầu tránh, nhét cái đuôi lông xù tay cô:
“Xoa cái .”
“Hôm nay theo lịch là lượt của Tùy đó nha...” Lăng Kỳ cố tình kéo dài giọng, đuôi Ngân Phi xù lên thấy rõ: “ nếu ở đây, thì...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-55-nu-hon.html.]
Câu dứt, cô bế bổng lên ngang hông.
Hai tai cáo của Ngân Phi lập tức dựng , ba bước gộp hai, lao thẳng về phòng , quét đuôi đóng sầm cửa .
Vừa phòng, Lăng Kỳ vòng tay siết c.h.ặ.t.
Nụ hôn của Ngân Phi rơi xuống như chờ đợi quá lâu, gấp gáp, vụng về, chẳng quy tắc gì, giống con thú nhỏ đói khát đang c.ắ.n trái cây chín mọng.
Răng khẽ va môi cô, vội dùng đầu lưỡi l.i.ế.m lên chỗ , luống cuống mà đáng yêu.
“Chậm thôi...” Lăng Kỳ ngả , lưng chạm cửa.
Hơi thở Ngân Phi phả lên cổ cô, nóng hổi và gấp gáp hơn thường ngày.
Hôm nay còn cố tình mặc áo sơ mi lụa, cổ áo mở rộng để lộ xương quai xanh, rõ ràng bắt chước phong cách Tinh Huyền.
“Thằng nhỏ tối qua quấy chứ?” Anh hỏi dùng ch.óp mũi cọ nhẹ nốt ruồi đỏ nơi cổ cô.
Đôi tai cáo lông mềm khẽ quét qua cằm, khiến Lăng Kỳ ngứa bật khẽ, né tránh theo bản năng.
“Không .” Cô khẽ nhếch môi, giọng pha chút trêu chọc. “... Sao bắt chước Tinh Huyền thế?”
Đôi tai cáo của Ngân Phi khẽ run, ch.óp tai hồng lên. Anh kéo nhẹ cổ áo cô xuống, để lộ nửa bờ vai trắng mịn:
“Con cá c.h.ế.t đó mặc , chẳng lẽ ?”
Giọng ghen dỗi, chua chát như chanh ngâm mấy ngày.
Lăng Kỳ bật khẽ, bất ngờ xoay , ép dựa lưng cánh cửa.
“Học cũng khá lắm.” Cô cúi xuống, ngón tay cái nhẹ lướt đôi môi còn vương ướt.
“Chỉ là...”
Ngón tay cô khẽ nắm đôi tai cáo yên phận :
“Bản chính thì ở đây .”
Cổ họng Ngân Phi khẽ động, chiếc đuôi mềm vòng qua eo cô, luồn làn áo.
“Em thể ở bên cả hôm nay ?” Giọng trầm, lẫn chút khẩn cầu, ngón tay nghịch khuy áo cô.
“Không .” Lăng Kỳ đáp nhưng né tránh.
“Giờ thì tập trung một chút.”
Cô cúi xuống, nhẹ c.ắ.n tai cáo của , khiến thở Ngân Phi khựng , càng siết c.h.ặ.t vòng tay quanh cô hơn.
Nụ hôn của tìm đến môi cô, còn vội vàng, mà dịu dàng, kiên định, như bao lẩn tránh, cuối cùng cũng xác nhận quyền sở hữu của .
Môi chạm môi, thở quấn lấy , chậm rãi và nóng bỏng, mỗi cái chạm đều khiến khí trong phòng trở nên dày đặc.
Lăng Kỳ ngửa đầu, mái tóc đỏ của Ngân Phi rối bời mắt cô. Nụ hôn trượt dần xuống cằm, cổ, mang nóng khiến cô khẽ rùng .
Không từ lúc nào, cả hai nghiêng xuống giường. Bàn tay Ngân Phi giữ nhẹ eo cô, chiếc đuôi như ngọn lửa mềm mại lướt dọc sống lưng, khiến Lăng Kỳ cong nép .
Mỗi chuyển động, mỗi thở mang chút trêu đùa, chút mê hoặc, thăm dò, khẳng định.
Ngay khi bầu khí dường như sắp hòa tan, giọng Tinh Nguyệt vang lên ngoài cửa:
“Mẹ ơi!”
Ngân Phi cứng , tức đến mức giơ tay tung một quả cầu lửa nhỏ, ném thẳng ổ khóa:
“Nếu còn phá nữa thì chú đổi hết hạt châu của con thành bi thủy tinh đấy!”
Lăng Kỳ bật , vai run run:
“Tiếp tục ?” Cô cố tình nhướn gối, khẽ chạm hông .
Ngân Phi nheo mắt, ánh uể oải sáng rực. Anh dùng đuôi cáo quấn cổ tay cô, đặt lên đầu giường.
Một dải lụa mảnh thoắt cái xuất hiện, quấn quanh tay cô. Động tác trôi chảy đến mức nghi ngờ... Chắc hẳn luyện tập ít .