Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 54: Ở lại
Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:39:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đau thì cứ , đừng cố chịu.” Lăng Kỳ vẻ mặt bướng bỉnh của bé, lòng khỏi xót xa.
Lần rời khỏi Tùy, cô kịp kỹ Lăng Dịch, cũng cơ hội trò chuyện cùng .
Cậu đến đây một ? Còn Tùy ? Chẳng lẽ đuổi ? Sao còn thương thế ...
Những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng Lăng Kỳ vang lên rõ mồn một khiến mấy đứa nhỏ bên cạnh đều ngẩn .
“ chuyện riêng với cô.” Lăng Dịch đột nhiên mở miệng.
Vừa Lăng Kỳ cũng giải thích với , nên cô gật đầu, dẫn phòng.
Cửa khép , đầu đuôi của Ngân Diệu len qua khe cửa một nhúm lông, lập tức Nạp Tây dùng bóng tối “chụp” một cái, rụt ngay.
“Cô là , đúng ?” Lăng Dịch thốt suy đoán trong lòng.
Cậu thẳng lưng, mái tóc dài lam xám rủ xuống lưng, trông như một vị quan nhỏ đang tuyên án.
Điều khiến Lăng Kỳ bất ngờ là bình tĩnh đến .
Chẳng lẽ vì tổn thương đến mức còn cảm xúc ?
“Xin con nhé, bảo bối.” Lăng Kỳ khẽ xoa đầu Lăng Dịch, giọng trầm xuống, như sắp bật .
Ngón tay cô chạm vết sẹo nhỏ đỉnh đầu . Dấu tích từ khi ba tuổi, lúc tập điều khiển dị năng cẩn thận ngã, đầu đập đá.
Lăng Dịch ngẩng lên, thẳng mắt cô.
Tùy thường loài rắn là động vật m.á.u lạnh, cần tình cảm. khi ngay mặt, chỉ ôm lấy .
Suy nghĩ khiến hoảng sợ. Tùy từng , kẻ yếu đuối sẽ khó sống lâu.
“Mẹ sẽ rời nữa ?” Câu hỏi bật từ Lăng Dịch, ngay cả cũng ngờ.
Vừa , liền hối hận. Nghe yếu đuối đến mức tự c.ắ.n lưỡi.
hương thơm dịu ấm Lăng Kỳ khiến nhớ đến mùi khi phá vỏ trứng chui , ấm áp đến mức .
Thấy đứa nhỏ cuối cùng chịu mở lòng, Lăng Kỳ mừng rỡ vô cùng.
Cô vội xổm xuống, thẳng mắt :
“Không , sẽ luôn ở bên con, bảo bối của .”
Thấy Lăng Dịch khẽ gật đầu, cô dịu giọng hỏi:
“Vậy con cho , ngoài một ? Còn thương nữa?”
Tất nhiên Lăng Dịch thể thật:
“Con chỉ thử giới hạn dị năng của nên mới ngoài một .”
Cậu cúi mắt, chăm chăm vết thương chân trái.
Lý do rõ ràng hợp lý, nhưng bận tâm liệu nghi ngờ .
Nghe vẻ nửa thật nửa giả, nhưng Lăng Kỳ truy hỏi thêm.
“Lần nếu tập dị năng, con để Thẩm Nha với Nạp Tây cùng nhé?” Giọng cô nhẹ nhàng, đầu ngón tay lướt qua má , mang theo mùi hương thanh thoát.
Vành tai Lăng Dịch khẽ run. Tùy từng với giọng dịu dàng như thế. Anh chỉ bằng ánh mắt lạnh lùng, đ.á.n.h giá mức tiến bộ của dị năng.
Cậu nhớ đầu tiên thành công dịch chuyển tức thời. Đầu sưng to, chẳng ai đến đỡ, cuối cùng cuộn ngủ gục trong góc sân tập.
“Vâng ạ.” Cậu đáp khẽ, cổ họng nghẹn .
Lăng Kỳ bế lên giường. Cơ thể Lăng Dịch nhẹ hơn cô tưởng nhiều, mỏng manh như thể chỉ cần ôm mạnh một chút là vỡ tan.
Cô thầm so sánh: hồi Thẩm Nha tầm tuổi nặng hơn, suốt ngày đòi ăn thịt; Nạp Tây thì gầy nhưng mềm mại, dễ ôm. Còn Lăng Dịch căng cứng như sợi dây, lúc nào cũng sẵn sàng bỏ chạy.
“Hay là tiểu Dịch cứ ở đây nhé? Được ?” Lăng Kỳ cọ cằm lên tóc , mỉm : “Con xem, các chị của con đều ở đây cả mà.”
Tiếng Tinh Nguyệt vang từ ngoài cửa:
“Mẹ ơi! Hạt ngọc trai của con kẹt ghế sofa !”
Theo là tiếng thở dài của Thẩm Nha và tiếng đuôi Ngân Diệu quét lạo xạo sàn.
Những âm thanh đời thường khiến Lăng Dịch thấy lạ lẫm ấm áp. Nơi Tùy ở, chỉ lạnh lẽo và bóng tối.
“Được ạ.” Cậu khẽ đáp. Giờ đây, nhớ đến mục đích mà Tùy bảo ngoài nữa. Bản năng của một đứa nhỏ là khao khát gần , dù là con rắn Tùy nuôi nấng cũng ngoại lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-54-o-lai.html.]
Cậu về nơi lạnh lẽo nữa, chỉ ở bên .
Lăng Kỳ thở phào nhẹ nhõm, siết c.h.ặ.t vòng tay hơn:
“Phòng của con ở ngay cạnh phòng Tinh Nguyệt nhé.”
Cô ngập ngừng, :
“Có tắm một chút ? Mẹ giúp con nhé?”
Lăng Dịch thoáng định từ chối, cảm thấy lớn, để tắm cho …
khi ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt đầy chờ đợi của cô, lời từ chối nghẹn nơi cổ họng.
“... Cảm ơn .” Cuối cùng khẽ , vành tai đỏ ửng như sắp nhỏ m.á.u.
Trong phòng tắm, Lăng Kỳ mở nước đầy bồn. Lăng Dịch bên cạnh, loay hoay tự cởi cúc áo, càng càng rối.
Đến chiếc cúc thứ ba kẹt, sốt ruột đến mức đuôi khẽ đập lên nền gạch.
“Để giúp nhé?” Lăng Kỳ chìa tay .
Lăng Dịch do dự, khẽ gật đầu. Ngón tay lướt qua cổ, nhột khiến co vai . Khi ánh mắt cô vô tình dừng vết bầm ở cánh tay, theo bản năng giấu .
“Đau con?” Lăng Kỳ nhẹ nhàng chạm chỗ tím bầm.
Lăng Dịch lắc đầu, gật đầu.
Trong bồn tắm, những đám bong bóng nổi thành ụ nhỏ. Cậu nhóc đưa chân thử nước, giật kêu “á” rụt .
“Nóng quá ?” Lăng Kỳ vội xả thêm nước lạnh.
“Giờ thì ?”
Lăng Dịch thò chân xuống. Nước ấm, nóng cũng lạnh. Cậu từ từ bồn, bong bóng lập tức dính lên n.g.ự.c và cánh tay.
“Nhìn , râu bong bóng nè.” Lăng Kỳ , lấy tay múc bọt đặt lên cằm .
Lăng Dịch chạm tay , bong bóng tan . Cậu bật khúc khích, tiếng trong veo vang khắp phòng tắm.
Lăng Kỳ cũng theo, khoé mắt cong lên, hiện vài nếp nhăn nhỏ mềm mại.
Khi gội đầu, cô một tay đỡ trán con, một tay xoa bọt, để xà phòng rơi mắt.
Nước ấm rơi xuống như cơn mưa dịu nhẹ. Lăng Dịch nhắm mắt, cảm nhận ngón tay xoay tròn da đầu, êm ái đến mức suýt ngủ gật.
“Quay lưng nào.” Lăng Kỳ lấy miếng bọt biển trong tay.
Lăng Dịch ngoan ngoãn xoay , đặt chân thương lên thành bồn.
Miếng bọt biển lướt qua lưng, phát hiện khe khẽ ngân nga giai điệu hát lúc nãy.
“Giơ tay lên nào.” Lăng Kỳ , giúp xả nước khuỷu tay.
Bỗng Lăng Dịch chú ý đến hàng vịt con màu vàng đặt dọc thành bồn, con nào con nấy ngay ngắn.
Cậu len lén chọc con béo nhất, con vịt kêu “chít”.
“Là Ngân Diệu giấu đấy.” Lăng Kỳ cố nén : “Con chơi ?”
Lăng Dịch ấn con vịt xuống nước, nó nổi lên, đôi mắt sáng rực như .
Cậu mải chơi đến con thứ ba mới nhận vẫn cạnh bồn tắm, ống quần ướt sũng vì nước b.ắ.n lên.
“Được , thôi.” Lăng Kỳ mở rộng khăn tắm.
Lăng Dịch dậy, nước theo ào xuống lách tách.
Khoảnh khắc khăn quấn quanh , Lăng Kỳ cúi xuống, khẽ hôn mái tóc ướt của . Nụ hôn nhẹ như cánh bướm, nhưng khiến mắt Lăng Dịch cay xè.
Bộ đồ ngủ màu lam nhạt, mềm mại, n.g.ự.c in hình một con rắn nhỏ cuộn tròn đang ngủ.
Ngoài hành lang vang tiếng chân lộp cộp, kèm tiếng gọi lanh lảnh của Tinh Nguyệt:
“Mẹ ơi! Hạt ngọc trai của con mất !”
Lăng Kỳ đầu, chậm rãi đếm:
“Đếm đến ba nhé. Một... Hai...”
Tiếng chân ngoài cửa lập tức biến mất, như chạy vội xa.
Lăng Dịch phì , liền lấy khăn vò nhẹ mái tóc:
“Đi thôi.” Lăng Kỳ chìa tay với , ánh mắt dịu dàng: “Mẹ đưa con về phòng.”