Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 53: Thú rắn nhỏ

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:39:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Gì đây...” Cô nheo mắt về phía chiếc chăn phồng lên giường, khẽ hừ một tiếng:

“Đến sớm thế .”

 

Nghe tiếng động, Tinh Huyền lập tức bật dậy, kéo chăn xuống, chỉnh tư thế hảo mà luyện tập kỹ càng.

 

“Vợ ~.”

 

Lăng Kỳ thậm chí chẳng buồn mở mắt, tiện tay tắt đèn ngả xuống giường.

“Chỉ ngủ thôi.”

 

dài như một con cá khô, còn lười đồ ngủ, mái tóc vẫn vương chút ẩm khi tắm. Mười tám câu mở đầu lãng mạn mà Tinh Huyền chuẩn kỹ lưỡng đều nghẹn nơi cổ họng.

 

“Vợ ơi...” Anh cam lòng, khẽ nghiêng gần, đầu ngón tay chạm nhẹ lên má cô:

“Em đúng là cách hành hạ đến nghiện mà.”

 

Anh cố gắng lật cô , nhưng chạm gương mặt mơ màng, buồn ngủ đến đáng yêu.

Đôi mắt Lăng Kỳ long lanh, mơ hồ như phủ một lớp sương mỏng, ngay cả cái ngáp cũng mang nét mềm mại, lười biếng như mèo con.

 

“Ngoan nào, hôm nay em mệt lắm.” Giọng cô nhỏ dần, mơ hồ như thở:

“Để nhé... Em buồn ngủ quá ...”

 

Mọi kế hoạch, chiêu trò của Tinh Huyền đều tan biến trong chớp mắt. Anh cô ba giây, thở dài, xuống và thuận tay kéo cô lòng.

“Được , ngủ .”

 

Lăng Kỳ khẽ cọ đầu n.g.ự.c , tìm tư thế thoải mái, thở nhanh ch.óng đều đặn.

Tinh Huyền vén vài sợi tóc lòa xòa trán cô, khẽ lẩm bẩm:

“Lần đừng mong dễ tha .”

cánh tay siết cô c.h.ặ.t hơn.

 

Bên ngoài cửa phòng ngủ chính, ba bóng lén lút dán sát tường.

Ngân Phi ghé tai :

“Không động tĩnh ?”

 

Bóng đen của Gia Nạp len qua khe cửa rút về:

“Ngủ .”

 

Ba liếc , Ngân Phi khẽ, cái đuôi lắc nhè nhẹ, tâm trạng mặt:

“Xem con cá đó cũng chẳng khá khẩm gì.”

 

Đột nhiên, một bức tường nước ập xuống, dội thẳng cả ba, ướt sũng từ đầu đến chân.

“Phụtttt!”

“Khụ khụ khụ!”

“Đồ cá c.h.ế.t tiệt!”

 

Ngoài cửa, khung cảnh lập tức hỗn loạn. Cái đuôi Ngân Phi ướt rượt, dựng lên như củ cà rốt ngâm nước. Tóc tím của Gia Nạp dính c.h.ặ.t mặt, nước nhỏ tong tong. Thẩm Chu Bạch mặt biểu cảm, vắt áo — tách! — nước nhỏ đầy t.h.ả.m.

 

Trong phòng ngủ, Tinh Huyền ôm Lăng Kỳ c.h.ặ.t hơn, khóe môi nhếch lên một nụ đắc ý.

 

“Cha, con tìm thấy cô .”

 

Tuỳ xoay con d.a.o nhỏ, đôi mắt hai màu khẽ nheo :

“Vậy thì giao cho con xử lý. Điều tra xem cô rốt cuộc là ai.”

 

“Con rắn nhỏ ?” Thẩm Nha khom , chằm chằm thứ đen sì mặt đất.

 

Hôm nay trời nắng , vốn định sân phơi nắng. Vừa mới xuống, liền một tiếng “bịch!”, con “than nhỏ” rơi ngay mặt.

 

Con rắn nhỏ lem luốc, lớp vảy bẩn đến mức khó nhận màu thật, đuôi còn sứt mất một mảnh. Cậu cố trườn lên, nhưng “phịch” một cái ngã xuống.

 

Thẩm Nha dùng cành cây khều khều nó:

“Còn sống đấy?”

 

Con rắn nhỏ bỗng ngẩng đầu, lộ đôi mắt hai màu kỳ lạ.

“Cậu đang gì thế?” Nạp Tây ôm một chiếc đèn tới, bóng chân đung đưa theo từng bước.

“Là một con rắn nhỏ.” Thẩm Nha chỉ xuống đất: “Hình như thương.”

 

Nạp Tây xuống, ánh đèn chiếu lên con rắn. Cậu vẻ sợ ánh sáng, cố bò bóng tối.

“Kỳ lạ thật,” Nạp Tây nghiêng đầu: “Nó trông giống...”

 

Chưa kịp hết câu, con rắn nhỏ bật dậy!

Nó quấn c.h.ặ.t cổ tay Thẩm Nha, há miệng định c.ắ.n.

 

phản xạ của Thẩm Nha cực nhanh, lập tức bóp trúng ngay bảy tấc của nó.

“Buông !” Con rắn nhỏ cất tiếng the thé, gấp gáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-53-thu-ran-nho.html.]

 

Thẩm Nha và Nạp Tây cùng lúc trừng mắt. Giọng , họ quá quen .

Là Lăng Dịch!

 

“Cậu đang giở trò gì thế?” Thẩm Nha vội buông tay.

 

Con rắn nhỏ rơi xuống đất, lăn vài vòng bỗng hóa thành một bé tóc dài lam xám, đúng là Lăng Dịch. Chỉ là lúc trông thật t.h.ả.m hại: quần áo rách tươm, mặt còn trầy xước.

 

Lăng Dịch c.ắ.n c.h.ặ.t môi, ánh mắt tránh hai , lời nào.

Nạp Tây soi kỹ bằng đèn pin:

“Chân đang chảy m.á.u kìa.”

“Không cần các lo!” Lăng Dịch lùi , nhưng cử động là hít mạnh một vì đau.

 

Tiếng ồn ào ngoài sân truyền tai Lăng Kỳ. Cô đang tấm t.h.ả.m trong phòng khách, khéo tết tóc cho Tinh Nguyệt, mái tóc hồng buộc hờ bên tai.

“Mẹ, tóc của Ngân Diệu hơn con ?” Tinh Nguyệt đung đưa đôi chân nhỏ, nước mắt còn vương thành giọt má.

 

Lăng Kỳ véo nhẹ má con, mỉm :

“Đương nhiên là tóc của Tiểu Nguyệt nhà nhất ...”

 

Chưa kịp hết câu, tiếng cãi vã ngoài sân vang lên. Cô đặt lược xuống:

“Để xem .”

 

Vừa bước , cảnh tượng khiến cô khựng .

Một lưng, mái tóc dài lam xám rối bời, m.á.u từ vết thương ở chân vẫn rỉ . Khi khẽ xoay vì đau, Lăng Kỳ bỗng nín thở.

 

Đôi mắt ... , là Lăng Dịch! Sao thương đến thế ?

 

Lăng Kỳ vội tiến đến, xuống kiểm tra vết thương.

Đầu ngón tay cô chạm da, Lăng Dịch khẽ co .

“Con dậy ?” Giọng cô dịu dàng. Thấy vẫn ngẩn , cô quyết định bế lên.

 

Cậu lập tức cứng đờ, từng ai dám ôm như ngoài Tùy.

“Thả xuống!” Cậu giãy giụa, mắt đảo liên hồi: “ tự !”

 

Lăng Kỳ như , thẳng bước nhà. Tiếng cô khe khẽ ngân nga một giai điệu, khiến Lăng Dịch bất giác im lặng.

 

Giai điệu ... Cậu từng trong mơ, những đêm dị năng phản phệ, cô độc đến nghẹt thở.

 

Thẩm Nha và Nạp Tây , vội chạy theo.

Tinh Nguyệt chống cằm bên cửa sổ, lí lắc :

“Tai của Lăng Dịch đỏ hết kìa!”

 

Quả thật, vành tai đỏ rực như chảy m.á.u. Cậu nắm c.h.ặ.t vạt áo Lăng Kỳ, sợ ngã, dám gần.

 

Mùi hương cô khiến nhớ đến tấm t.h.ả.m mềm ngày bé, ấm áp đến mức rơi nước mắt.

 

“Ngân Phi! Hộp t.h.u.ố.c ?” Lăng Kỳ đẩy cửa phòng ăn .

Con hồ ly đang vụng trộm ăn pudding suýt sặc.

“Đứa nhỏ nhà ai đây?” Ngân Phi mở to mắt hổ phách: “Con của Tùy ? Sao tới đây?”

 

Không lẽ Tùy cũng theo tới ?

 

Lăng Dịch lập tức giãy đạp. Cậu nhớ lời Tùy từng , con hồ ly lông đỏ chuyên lừa !

 

cử động, giọng Lăng Kỳ vang lên trong lòng:

[Làm cái gì thế , Ngân Phi ngu ngốc, dọa thằng bé sợ kìa.]

 

“Hộp t.h.u.ố.c.” Lăng Kỳ đưa tay : “Đừng để thứ ba.”

 

Đuôi Ngân Phi lập tức cụp xuống, ngoan ngoãn lấy t.h.u.ố.c.

 

Trong phòng khách, Lăng Dịch ép ghế để sát trùng vết thương.

Cậu nghiến răng chịu đau, bỗng Lăng Kỳ thầm nghĩ:

[Thằng bé chịu đau y hệt Tùy.]

 

Cô... Làm dáng vẻ Tùy khi chịu đau chứ? Trước đây chẳng đầu gặp ?

 

Đồng t.ử Lăng Dịch khẽ co , chằm chằm khuôn mặt Lăng Kỳ, cố tìm sơ hở.

Sao bọn Thẩm Nha gọi cô là “”? Lẽ nào... Cô thật sự là ?

 

Ý nghĩ như ngọn lửa lan khắp đầu, thiêu đốt tâm trí . Lăng Dịch c.ắ.n mạnh má trong đến bật m.á.u, vẫn chịu buông.

 

Cậu là đứa nhỏ nhất trong các em, mà Lăng Kỳ chỉ ở bên một thời gian ngắn khi còn bé. Trong ký ức, hình ảnh về gần như trống rỗng.

 

 

Loading...