Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 51: Thúc cưới
Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:39:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đôi tai cáo của Ngân Phi khẽ run lên, lập tức phản ứng.
Chắc chắn là tên Gia Nạp gian xảo nhân lúc mặt mà gì đó với Lăng Kỳ !
Chỉ nghĩ tới đó thôi, tức đến nghiến răng ken két, lông đuôi dựng ngược lên.
“Gia Nạp đến đây ? Làm như hoan nghênh lắm nhỉ!”
Nếu vì Lăng Kỳ đang ở đây, thề sẽ chẳng thèm mở cửa cho bước nửa bước.
...
Đêm xuống, Lăng Kỳ ôm mấy nhóc con ngủ say giường, rằng “vấn đề chung sống” của đang bàn luận rôm rả phòng khách.
Ba đàn ông chụm đầu quanh chiếc bàn, đó là vài ly rượu uống dở. Họ tự gọi là “họp gia đình”, nhưng thực chất là đang thảo luận chuyện xảy ban ngày.
Tinh Huyền bắt chéo chân, ngón tay đùa nghịch với một quả cầu nước, là mở lời:
“ thấy nên đến chỗ thì hơn. Cô thích nơi đó mà.”
Anh mỉm dịu dàng, ánh mắt đầy vẻ đắc ý. Cung điện của sang trọng, lãng mạn; Lăng Kỳ đến còn khen mái vòm ngọc trai tuyệt.
Gia Nạp bật lạnh, bóng đen chân lặng lẽ lan sàn:
“Mùi tanh cá nồng nặc.”
Ngân Phi định chen lời thì Gia Nạp tiếp:
“Đến chỗ là nhất.”
Anh dừng một chút, trong đôi mắt đen lóe lên vẻ kiêu ngạo:
“Cô từng chỗ thoải mái nhất.”
Câu như châm ngòi cho một thùng t.h.u.ố.c nổ.
“Cao quá, cô sợ độ cao.” Tinh Huyền lập tức phản bác, nhắc tới nhược điểm c.h.ế.t của lãnh địa mà Gia Nạp đang ở.
“Quá tối.” Ngân Phi phụ họa, ngọn hồ hỏa nhảy nhót trong lòng bàn tay: “Không nổi một cửa sổ.”
Gia Nạp mặt đổi sắc, liếc qua hai :
“Ít còn yên tĩnh hơn cái sòng bạc ồn ào của ai đó.”
“ gọi đó là náo nhiệt!”
“Là ồn ào.” Gia Nạp lạnh lùng chỉnh .
Ba trừng , khí lập tức căng như dây đàn.
Sau nửa tiếng giằng co, Ngân Phi bất ngờ đập bàn:
“Hay là mua nhà mới !”
“Biệt thự mới, khu mới, thuộc địa bàn ai cả.” Đuôi cáo của vẫy vẫy đầy hứng khởi: “Vậy ?”
Tinh Huyền chống cằm, suy nghĩ hai giây, mắt sáng rực:
“Ý đấy!”
Gia Nạp im lặng một lúc, cuối cùng cũng khẽ gật đầu.
Ba hiếm khi đồng lòng, bầu khí lập tức dịu .
Thế nhưng câu tiếp theo của Ngân Phi khiến khí đông cứng nữa:
“Có điều mua nhà thì giấy chứng nhận kết khế.”
Đôi mắt hồ ly nheo , liếc hai đầy ẩn ý:
“Trên quang não hiển thị mối quan hệ phối ngẫu thì mới mua.”
Câu như viên đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, gợn lên từng đợt sóng.
Từ đến nay, Lăng Kỳ từng chủ động nhắc tới chuyện tái kết khế.
Người nóng ruột nhất tất nhiên là Tinh Huyền và Ngân Phi. Tinh Huyền lo cô biến mất dấu vết, còn Ngân Phi chỉ mong khắc luôn hai chữ “ kết hôn” lên trán cho xong.
Gia Nạp tuy ngoài mặt điềm tĩnh, nhưng mỗi thấy Lăng Kỳ thiết với hai , bóng đen quanh lan rộng kiểm soát.
Giờ đây, mua nhà mà cần kết khế, chẳng là một mũi tên trúng hai đích !
Vừa ràng buộc quan hệ danh chính ngôn thuận, giải quyết chỗ ở.
Quyết định , coi như định sẵn !
...
Sáng hôm , Lăng Kỳ bước xuống cầu thang ba đàn ông vây quanh.
Bốn nhóc con ngoan ngoãn xếp hàng sofa, ăn trái cây xem kịch.
“Mua nhà mới á?” Lăng Kỳ nhướn mày, ánh mắt lướt qua ba gương mặt đầy mong chờ.
Cô cũng chẳng ý kiến gì, tiền vốn của . Chỉ cần đám đừng cãi đ.á.n.h là .
“Được thôi.” Cô gật đầu dứt khoát.
Mắt Tinh Huyền sáng rực, lập tức tiến đến ôm eo cô, cằm đặt lên vai cô, giọng phấn khích:
“Vậy chúng kết khế luôn nhé!”
“Hả?” Lăng Kỳ sững : “Mua nhà cần kết khế ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-51-thuc-cuoi.html.]
Gia Nạp gật đầu, giọng trầm thấp:
“Theo quy định Luật Bất động sản Liên tinh, mua nhà quan hệ phối ngẫu hoặc nhân trực hệ.”
Lăng Kỳ suy nghĩ một chút hỏi:
“Vậy các với Thẩm Chu Bạch ?”
Ngân Phi bĩu môi, đuôi ve vẩy sốt ruột:
“Cậu gì để ý kiến ? Gửi hợp đồng đồng ý lên quang não là phê duyệt ngay.”
Vì Lăng Kỳ phản đối, ba lập tức hành động.
Ngân Phi mở giao diện quang não, nhanh ch.óng lọc vài căn biệt thự phù hợp, các mô hình 3D lập tức hiện giữa phòng khách.
Có biệt thự đơn lập với vườn riêng, trang viên bên hồ, thậm chí cả tòa nhà đảo nổi giữa trung.
“Căn đấy.” Gia Nạp chỉ một tòa biệt thự: “Tầng hầm rộng, thể cải tạo thành khu huấn luyện.”
Anh liếc đầy ẩn ý về phía Nạp Tây, đang chơi đùa sofa.
“ hồ bơi!” Tinh Huyền chen ngay.
“Được , , cái gì cũng .” Lăng Kỳ khoát tay, giọng thản nhiên: “Các tự quyết .”
Thừa cơ hội, Tinh Huyền tiến gần, ngón tay chạm màn hình ánh sáng, mở giao diện “Đăng ký kết khế”:
“Vợ ơi, chỉ cần ký tên là xong~.”
Lăng Kỳ liếc qua, nhận hợp đồng khác với kết khế thông thường.
Trong mục “phối ngẫu” tới ba cái tên: Ngân Phi, Gia Nạp và Tinh Huyền.
“... Cái luôn ?” Cô ngạc nhiên.
“Tất nhiên , luật liên tinh quy định chỉ kết với một .”
Lăng Kỳ nghĩ một chút, thấy cũng chẳng phiền, nên dứt khoát ký tên.
Gia Nạp lập tức tải tài liệu lên hệ thống quang não, Tinh Huyền tiện tay gửi bản cho Thẩm Chu Bạch, dù trong lòng họ đều chắc chắn sẽ phản đối.
Ba giây , yêu cầu liên lạc của Thẩm Chu Bạch bật .
Ngân Phi chột , linh cảm chẳng lành, tiện tay ấn nhận cuộc gọi:
“Gì thế, ý kiến ?”
Trong hình chiếu lập thể, Thẩm Chu Bạch mặc quân phục chỉnh tề, đôi mắt vàng lạnh lùng.
Anh liếc bản hợp đồng, sắc mặt đổi, chỉ lạnh nhạt thốt hai chữ:
“Bổ ký.”
“Hả?” Tinh Huyền ngớ .
Thẩm Chu Bạch mở quang não, hiển thị bản thỏa thuận “tái kết khế” chuẩn từ , thậm chí ghi ngày sớm hơn họ một ngày:
“Trước thứ tự, vốn là thú phu đầu tiên.” Anh nhàn nhạt.
“Cậu cố tình đúng ?” Bóng tối chân Gia Nạp lan rộng, giọng trở nên nguy hiểm:
“Quân bộ Liên bang rảnh đến thế cơ ?”
“Không rảnh, chỉ là hiệu suất cao thôi.”
Lăng Kỳ: “...”
Sau một hồi “thương lượng hữu nghị”, bốn cuối cùng cũng đạt thống nhất:
Kết khế cùng lúc, mua nhà cùng . Ai cũng phần, ai chịu thiệt.
Lăng Kỳ bốn tờ “Giấy chứng nhận phối ngẫu” mới tinh hiện quang não, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.
Căn nhà , e là sẽ ồn ào.
“Xong !” Ngân Phi vung đuôi đầy hứng khởi, đập nhẹ sofa: “Giờ thì thể mua...”
Chưa kịp hết, Thẩm Chu Bạch mở bản chiếu lập thể:
“Khu trung tâm, căn hộ thông tầng cao nhất, hệ thống an ninh do đội đặc nhiệm quân bộ thiết kế.”
Bóng tối của Gia Nạp uốn lượn sàn:
“Căn đảo nổi kín đáo hơn.”
“ chọn nhà ven biển!” Tinh Huyền gần như treo cả lên lưng Lăng Kỳ, giọng nũng nịu: “Em từng thích ngắm bình minh mà.”
Lăng Kỳ họ ồn ào đến mức thái dương giật liên hồi, trong khi bốn nhóc con ríu rít bàn tán:
“Con phòng chơi game!” Đôi tai cáo của Ngân Diệu giật giật ngừng.
“Bếp thật to.” Bóng của Nạp Tây lặng lẽ hóa thành hình chiếc lò nướng.
Tinh Nguyệt chớp đôi mắt long lanh:
“Có thể bồn tắm ngọc trai ạ?”