“Lo việc của , Trì Kỷ.”
Anh nhẹ nhàng nhảy từ cây xuống, tiếp đất phát một tiếng động, đôi mắt màu bạc xám ánh lên vẻ tò mò khi về phía Kim Nguyệt.
“Cô tiểu thư lạc đường, cần giúp đỡ ?”
Kim Nguyệt còn kịp mở miệng, Hắc Nguyên lạnh giọng ngắt lời:
“Cô là tìm thấy .”
“Vậy ?”
Kim Nguyệt khẽ nép về phía lưng , ngón tay vô thức níu lấy tay áo, giọng run nhẹ, đủ để thấy:
“... Chúng thôi.”
Hắc Nguyên nheo mắt, đưa tay kéo cô gần.
“Sợ ?”
Kim Nguyệt cúi đầu, hàng mi dài che ánh đầy tính toán.
“... Chỉ lạnh thôi mà.”
Trì Kỷ bật , khẽ giơ tay.
Một chiếc áo khoác nhẹ nhàng rơi xuống vai Kim Nguyệt, mang theo hương tuyết tùng thoang thoảng.
“Cho cô mượn,” Ngón tay lướt qua gáy cô, giọng nhẹ như gió thoảng: “Lần gặp , nhớ trả .”
Nói xong, lưng, thong thả bước làn sương mù, bóng dáng nhanh ch.óng khuất hẳn.
Hắc Nguyên chằm chằm chiếc áo khoác vai cô, ánh mắt thoáng tối .
Kim Nguyệt khẽ chỉnh cổ áo, khóe môi cong lên, bởi vì, cá c.ắ.n câu.
Vài ngày , Gia Nạp và Thẩm Chu Bạch đáp xuống hành tinh .
quân đội của Thẩm Chu Bạch vẫn còn một việc giải quyết xong, tạm thời thể rảnh rỗi.
Chiếc phi xa hạ xuống khu vườn. Nạp Tây đang bên cửa sổ, đếm mây nghịch đuôi.
Chiếc đuôi nhỏ khẽ quẫy, để vài vết hằn ghế.
“Cha thú, chúng đến nhà chú Ngân Phi gì ?” Cậu nghiêng đầu hỏi, đôi mắt tím như thạch ánh lên vẻ tò mò.
Gia Nạp điều khiển vô lăng, đưa tay vuốt mái tóc mềm của bé.
“Đi tìm của con.”
“Mẹ...” Nạp Tây lặp khe khẽ, chợt nhớ đến cô gái hôm .
Hơi thở của cô thật quen thuộc, nhưng cha thú đó chỉ là ảo giác.
Khi phi xa dừng hẳn, Nạp Tây háo hức nhảy xuống.
Lăng Kỳ đang ở cửa đón họ. Ánh sáng buổi sớm phủ lên cô một lớp sáng dịu, cô khom dang tay, nụ rạng rỡ hơn bất cứ ký ức nào trong lòng Nạp Tây.
“Thật là ...”
Cậu nhóc lao tới, suýt nữa cô ngã. Cậu ôm c.h.ặ.t cổ cô, mặt nhỏ áp hõm cổ, hít một thật sâu.
Chính là mùi hương , ấm từng lặp lặp trong giấc mơ.
[Trời ơi, nhóc định siết c.h.ế.t ?]
Nạp Tây cứng , vội buông tay : “Mẹ, con... Con chỉ là nhớ quá thôi.” Bóng in ngoằn ngoèo mặt đất: “Con đau ?”
Lăng Kỳ ngẩn một lát bật , ôm lòng, bàn tay khẽ vỗ lưng.
“Không , cũng nhớ con. Muốn ôm bao lâu thì cứ ôm.”
Gia Nạp cách đó ba bước, mái tóc tím đậm khẽ bay theo gió.
Anh Nạp Tây quấn lấy Lăng Kỳ, thấy bé áp chiếc sừng rồng nhỏ lên xương quai xanh cô, đó là cách chân thành nhất mà một rồng con thể hiện sự gắn bó.
“Vào nhà thôi, trời sắp đổ mưa .”
Ngân Phi từ bếp bước , bưng mâm trái cây, bắt gặp cảnh Lăng Kỳ đang tết tóc cho Nạp Tây.
Cậu nhóc ngoan ngoãn quỳ trong lòng cô, đuôi quẫy tít tắp, trông đáng yêu rộn ràng.
“Ồ, Nạp Tây đến ?” Anh giả vờ thản nhiên, đặt mâm trái cây xa tầm với của nhất thể: “Muốn ăn trái cây ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-50-dong-goi-roi-quang-thang-ra-hanh-tinh-rac.html.]
“Phải cho ăn mới !”
“Không tự lấy ?” Ngân Phi nhướng mày, dùng đuôi chắn đường bé.
“Ngân Phi.” Lăng Kỳ bất lực, nhặt một quả nho nhét miệng hồ ly: “Anh đừng bắt nạt con nít.”
Quả nho ngọt lịm, nhưng hai tai Ngân Phi cụp xuống, đuôi cũng vỗ bồm bộp tỏ vẻ bất mãn.
Anh định phản bác thì thấy Gia Nạp bình thản xuống cạnh Lăng Kỳ.
“Vợ ơi, cũng tham gia.” Giọng trầm thấp, nhưng mang theo ý cho phép từ chối.
Cơ hội, tự giành lấy.
Cái tên hồ ly , chiêu “nũng nịu kiểu nàng tiên cá” học ở trời?
Sau còn yên nổi !
Anh lập tức quyết định gọi Ngân Diệu đang ngủ say dậy để giành chút “quyền chủ nhà”.
Trong phòng, Ngân Diệu đang cuộn tròn ôm đuôi ngủ say, khuôn mặt nhỏ tựa lớp lông mềm, thỉnh thoảng còn mút môi như đang mơ thấy món ngon.
Ngân Phi chút do dự, véo nhẹ mũi con.
“Ưm... Cha thú?” Ngân Diệu dụi mắt, đôi mắt hổ phách long lanh mơ màng.
“Mẹ con sắp giành mất ." Ngân Phi nghiêm giọng: “Con, ngay lập tức, dậy ngay, nũng nịu.”
Cơn buồn ngủ tan biến trong nháy mắt. Ngân Diệu bật dậy, tóc tai rối bù, chân trần lao thẳng phòng khách, đuôi xù phồng lên như quả bông.
Sau khi Ngân Phi , ngón tay Gia Nạp khẽ đặt lên cổ tay Lăng Kỳ, bóng tối lặng lẽ tràn , tựa như sợi dây vô hình trói buộc.
“Vợ , em định ở bên Ngân Phi mãi ?” Giọng trầm xuống, hàng mi che khuất ánh mắt sâu thẳm: “Và bao giờ chúng tái kết ước?”
Lăng Kỳ thoáng ngạc nhiên. Cô từng nghĩ đến chuyện đó, chỉ từng bước một, tùy duyên mà sống.
“Thật ... Em vẫn nghĩ ...” Cô đáp thật lòng.
“Em trở về, thì ở cùng thú phu của .” Anh ngập ngừng, giọng pha chút khó chịu: “Anh thích ở cùng Ngân Phi.”
Mùi hôi... Nếu vì Lăng Kỳ, chẳng bao giờ bước nhà đó.
Lăng Kỳ chớp mắt, ngẩn ngơ: “À? Vậy ở thì thôi, .”
“Em hiểu ?” Anh đột nhiên nghiêng áp sát, bóng tối bao phủ lấy cô: “Anh ngại nhắc , là thú phu của em, và chúng sống cùng .”
Hơi thở lướt qua môi cô, mang theo chút nguy hiểm mơ hồ.
Lăng Kỳ còn kịp gì thì một bóng nhỏ bất ngờ lao đến như viên đạn, chen thẳng giữa hai .
“Mẹ!” Ngân Diệu ôm c.h.ặ.t eo cô, ngẩng mặt nhỏ, mắt lấp lánh: “Con mơ thấy ác mộng, dỗ con !”
Gia Nạp: “...”
Nạp Tây bên cạnh, che miệng, nhỏ giọng tường thuật:
“Chú Ngân Phi vỡ cái đĩa trong bếp, còn gọi cha thú là ‘con dơi đen sì’...”
“Giờ bóng cha thú đang kéo đuôi Ngân Diệu.”
“Không đang nghĩ gì, định gom hết đám đàn ông ném hành tinh rác nữa...”
Lăng Kỳ vội kéo Nạp Tây lòng, bịt miệng :
“Con , những chuyện nên .”
Ngân Diệu nhanh ch.óng chui lòng Lăng Kỳ, đuôi quẫy tít, kết quả bóng tối của Gia Nạp quất nhẹ một cái.
Nhóc hồ ly lập tức dựng lông: “Mẹ! Anh bắt nạt con!”
Lăng Kỳ hít sâu, bất ngờ dậy.
“Em quyết định ...”
Cả phòng im phăng phắc, lớn, trẻ con đều cô.
“Các tự bàn xem ai ở với ai, bàn xong hãy đến tìm em.”
Dù cô ở cũng chẳng , chứ xen giữa mấy , đúng là mệt cả thể xác lẫn tinh thần.