Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 49: Chinh phục
Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:35:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Ngọc đầu, chỉ vung tay một cái, bóng dáng biến mất ở góc cầu thang.
Tinh Huyền tiến gần Lăng Kỳ, ngón tay khẽ chạm những điểm sáng còn sót của tệp tài liệu ba chiều.
“Vợ ơi, vị trí của sáu hành tinh ...” Anh nheo mắt: “Vừa khéo bao quanh ba hành tinh mà Ngân Phi cướp .”
Ngân Phi lạnh giọng : “Cố ý ?”
Lăng Kỳ trầm ngâm thu tệp tài liệu ba chiều: “Có lẽ .” Cô liếc về hướng Từ Ngọc rời , khoé môi nhếch: “Dù , hành tinh tài nguyên tặng mà nhận thì cũng phí.”
Chiếc đuôi của Ngân Phi quấn nhẹ quanh cổ tay cô:
“Lăng Kỳ, em định thật sự đến chỗ ?”
Lăng Kỳ kịp đáp, Tinh Huyền xen :
“Nếu , để cùng em.”
Thực , trong lòng ngầm tính toán, để “cho ngập nước” cái nơi đó.
Tốt nhất là chờ Từ Ngọc ngủ, để cho lông sói của mốc meo luôn thì càng !
[Tít—.]
[Ký chủ, phát hiện xung quanh thú nhân cấp S, thể trở thành mục tiêu chinh phục.]
Kim Nguyệt giật mở mắt. Tiếng máy móc của hệ thống vang lên trong đầu khiến tim cô như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
[Cuối cùng cũng chịu tỉnh ?] Cô nghiến răng c.h.ử.i thầm: [Chậm thêm chút nữa là tự tay tay g.i.ế.c đấy!]
Từ buổi tiệc rượu hôm đó, khi hệ thống buộc tạm dừng, Kim Nguyệt mất chỗ dựa lớn nhất. Không thể quét thời gian thực, đổi vật phẩm, thậm chí ngay cả chức năng định vị cơ bản cũng tê liệt.
giờ đây...
Cô quanh, nhận đang ở một nơi xa lạ, xa xa vọng tiếng gầm gừ trầm đục của dã thú.
[Cái chỗ quỷ quái gì thế ?] Kim Nguyệt bực bội đá bay một cành khô chân.
[Ký chủ, cô còn nợ 1000 điểm tích lũy. Cô đến thế giới lâu mà tiến độ nhiệm vụ vẫn là 0.]
[ trực tiếp đưa cô đến địa điểm thử thách hoàng gia, nơi chỉ thú nhân cấp cao mới thể đặt chân tới, còn xếp hàng dài.]
Kim Nguyệt hít sâu, cố nén cơn giận.
[Địa điểm thử thách?] Cô lạnh giọng : [Cậu để một cô gái yếu ớt như chinh phục thú nhân ở đây ?]
[Lưu ý: tại địa điểm thử thách, tỷ lệ t.ử vong của năng lực đặc biệt là 99,99%. Đề nghị ký chủ hành động nhanh ch.óng.]
Cô định gằn giọng phản đối thì...
Sột soạt!
Một mũi tên sượt qua tai, cắm phập cây phía . Ngọn tên rung lên, phát âm thanh vo vo nhẹ.
Kim Nguyệt c.h.ế.t lặng, tai nóng rát như bỏng.
“Á!” Cuối cùng cô hét toáng lên.
Từ sâu trong rừng, một giọng trầm thấp vang lên, lười nhác mà pha chút trêu chọc.
“Con gái ?”
Kim Nguyệt phắt , thấy một đàn ông tóc đỏ bước từ cây, tay cầm một cây cung bạc.
Anh cao lớn, gương mặt tuy quá mỹ nhưng khí chất kiêu ngạo đến khó quên, đặc biệt là đôi mắt cáo màu mực, nửa hờ hững, nửa lạnh lùng.
Người đến ba phần giống Ngân Phi.
Ánh mắt Kim Nguyệt khẽ nheo , hệ thống lập tức bật lên một màn hình ánh sáng mặt cô .
[Mục tiêu khóa: Hắc Nguyên, nhị hoàng t.ử tộc cáo, năng lực hệ hỏa cấp S.]
Hắc Nguyên thong thả tiến gần, ánh mắt từ cao quét xuống - từ mái tóc rối, khuôn mặt lem luốc, đến đôi giày dính bùn, cuối cùng dừng ở những ngón tay đang khẽ run.
“Cô đây bằng cách nào?” Giọng trầm, lạnh, nhưng khoé môi nhếch nhẹ: “Địa điểm thử thách nơi mèo ch.ó nào cũng thể xông .”
Kim Nguyệt vội điều chỉnh sắc mặt, nước mắt lập tức tràn nơi khoé mắt.
“... ... Vừa tỉnh thấy ở đây .”
Cô cố giọng run run, ngón tay vô thức kéo nhẹ mép áo, để lộ cổ tay thon thả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-49-chinh-phuc.html.]
Trên đó một vệt đỏ nhạt, như dây thừng cọ xước.
Hắc Nguyên nheo mắt, ánh dừng đúng một giây vết đỏ .
“Cô gái, tên cô là gì?” Anh bỗng hỏi.
“Kim Nguyệt.”
Anh khẽ , đột nhiên đưa tay nắm lấy cằm cô , ép cô ngẩng đầu.
“Nói dối.”
Ngón tay nóng rực, lực nhẹ. Kim Nguyệt cảm nhận rõ vệt đau rát nơi móng tay lướt qua da.
“Đôi mắt cô với , cô kẻ đáng thương lạc đường.” Anh cúi sát bên tai, giọng trầm thấp như lửa cháy: “Cô đến đây mục đích, đúng ?”
Tim Kim Nguyệt khựng , nhưng nét mặt vẫn bình thản.
Cô c.ắ.n môi , đôi mắt ầng ậc nước: “Nếu chạy trốn đến đây thì ?”
“Ồ?”
“Có giam !” Giọng cô khẽ run: “ mất bao nhiêu mới trốn , mà lạc đường...”
Cô cố tình ngừng , để cho trống tưởng tượng.
Hắc Nguyên cô vài giây buông tay, bỏ .
Kim Nguyệt sững sờ, vội chạy theo:
“Đợi ! Anh định bỏ ?”
“Địa điểm thử thách quái thú xuất hiện.” Anh đáp, đầu: “Cô chắc chắn theo ?”
Cô khựng nửa giây, lao tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo :
“Đưa ngoài , xin .”
Hắc Nguyên cúi mắt bàn tay đang bám lấy , khóe môi nhếch nhẹ:
“Đương nhiên là .”
Anh kéo mạnh, kéo cô sát gần.
“ cô chịu nổi cái giá ?”
Kim Nguyệt ngẩng đầu , đôi môi khẽ cong, trong mắt ánh lên nét thách thức mơ hồ.
Đàn ông mà, suy cho cùng cũng chỉ mấy chuyện đó thôi.
Cô quá rõ ánh mắt , ánh săn mồi đầy d.ụ.c vọng, xen lẫn chút ngạo mạn của kẻ bề .
ánh mắt Hắc Nguyên bỗng trở nên sâu thẳm. Ngón tay giữ c.h.ặ.t cằm cô , đầu ngón cái khẽ lướt qua môi.
“Cô nghĩ gì?” Anh khẽ , thở nóng rực phả lên tai cô : “Một cô gái rõ lai lịch, thể phá kết giới mà đây… cô nghĩ ngu đến mức tùy tiện chạm cô ?”
Trong mắt Kim Nguyệt thoáng qua tia lạnh lẽo, nhưng nhanh tan biến.
Cô nghiêng đầu, để thở phả lên vùng cổ mảnh mai, giọng mềm :
“Vậy định bỏ cho quái thú ăn ?”
Ngón tay Hắc Nguyên chợt dừng, buông cô , lùi nửa bước.
“Bám theo.” Anh lạnh giọng , lưng sâu rừng.
“Nếu tụt , sẽ tìm cô .”
Kim Nguyệt híp mắt, bước theo .
Càng sâu, sương mù càng dày đặc.
Đế giày cô lấm bùn, mỗi bước đều trơn trượt, chỉ sơ sẩy một chút là ngã.
Hắc Nguyên , lưng thẳng tắp, mái tóc đỏ trong ánh sáng mờ trông như ngọn lửa âm ỉ. Anh giữ một cách đủ, để cô tụt , nhưng cũng để cô tiến quá gần.
Bất ngờ, giữa rừng vang lên một giọng cợt:
“Ồ, nhị hoàng t.ử nhặt một con mèo hoang ?”
Kim Nguyệt ngẩng đầu, thấy một đàn ông tóc vàng đang lười nhác dựa cây.
Anh đeo kính một bên gọng vàng, dây treo lủng lẳng, khiến gương mặt toát vẻ văn nhã ẩn chứa sự nguy hiểm khó đoán.