Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 46: Ba lần ồn ào

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:35:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cậu trộm bài của tớ hả?” Ngân Phi bỗng phắt dậy, ngọn lửa cáo bùng lên giữa trung.

 

Tinh Huyền vẫn điềm nhiên dựng lên một bức tường nước chắn :

“Rõ ràng là tự giơ bài lên cao quá thôi.”

 

Lăng Kỳ im lặng nhặt cái gối ôm, ném thẳng giữa hai kẻ đang chí ch.óe.

 

Đêm gần hai giờ sáng, cô mệt đến mức mắt díp . Mơ màng hai vẫn còn đấu khẩu về chuyện “ai bài ”, cô ngáp một cái:

“Các cứ chơi , em ngủ đây.”

 

Ngân Phi vẫn nghiêm túc, đầu ngẩng lên:

“Ừ, ngủ ngon.”

 

Tinh Huyền vội đáp: “Chúc em mơ ,” cắm đầu trận chiến.

 

Lăng Kỳ lảo đảo bước về phòng, phía vẫn vang lên tiếng rì rầm:

 

“Đến lượt .”

“Khoan, hình như thiếu một lá bài?”

“... Cậu giấu bài ?”

“Hừ, trộm mà còn la làng.”

 

Cô đóng cửa, ngã xuống chăn ấm, thầm nghĩ: Mai tống hai tên khỏi nhà mới .

 

trận chiến hóa kéo dài đến tận sáng.

 

Giữa đêm, Lăng Kỳ khát nước tỉnh dậy, mơ màng phòng khách thì thấy đèn vẫn sáng.

 

Ngân Phi và Tinh Huyền vẫn đối diện , mặt chất đầy đồng xu và ngọc trai, mắt đỏ hoe nhưng vẫn dán c.h.ặ.t bài.

 

“... Hai vẫn ngủ hả?”

“Ván cuối.”

“Phải phân thắng thua cho xong.”

 

Lăng Kỳ cửa sổ hừng sáng, “cược” chất như núi, chỉ thở dài lưng về phòng.

Hai tên hết t.h.u.ố.c chữa .

 

Khi ánh ban mai len qua rèm, cô đ.á.n.h thức bởi cảm giác lông mềm quệt qua cổ.

 

Ngân Diệu cuộn tròn bên cô, đuôi cáo đỏ quét qua má khiến cô hắt xì một cái.

“Ngân Diệu, lông con dính đầy .” Cô than thở, phủi nhẹ áo ngủ.

 

vui vẻ lăn một vòng, đuôi tiếp tục quét nhẹ lên tay cô, khiến cô rùng .

 

Ngân Diệu chớp mắt, vẻ ngây thơ nhưng trong lòng thì đắc ý:

“Thế là mùi của con ! Nghĩ thôi thấy vui!”

 

Lăng Kỳ bất lực, xoa đầu con, rời giường. Cô mở cửa bước xuống tầng, và lập tức sững.

 

Trên sofa phòng khách, Ngân Phi co ở đầu bên trái, đuôi đỏ rũ xuống đất, gương mặt hiếm hoi trông bình yên.

Tinh Huyền nghiêng ở đầu bên , nửa sắp rơi khỏi sofa, tóc dài màu ngọc bích rối tung.

 

Giữa hai là một đống bài lộn xộn, vài lá còn rơi xuống t.h.ả.m.

 

Đêm qua chắc chiến đấu dữ lắm mới ngủ trong tư thế t.h.ả.m hại thế .

 

Tinh Nguyệt đang gọn lưng Tinh Huyền, tay nhỏ nghịch tai . Tinh Huyền nhăn mày, khẽ nhắm mắt tạo một bọt nước bọc lấy cô bé.

Tinh Nguyệt lơ lửng như một nàng tiên cá nhỏ, khúc khích trong làn nước.

 

“Mẹ ơi, con đói.” Ngân Diệu kéo vạt áo cô, bụng “bụp” một tiếng phụ họa.

 

Lăng Kỳ thở dài. Hôm nay Ngân Phi nấu ăn, trách nhiệm đành rơi lên vai cô.

 

Cô tuyệt đối dám để “đám nhỏ” bếp, bởi vì bọn chúng là t.h.ả.m họa sống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-46-ba-lan-on-ao.html.]

 

Lần Thẩm Chu Bạch chiên trứng, suýt nổ cả bếp; Ngân Diệu nấu canh thì nhầm đường với muối; còn Tinh Nguyệt thì thản nhiên bỏ ngọc trai nồi vì “cho thêm dinh dưỡng”.

 

“Thôi , hôm nay ăn mì trộn.” Cô xắn tay áo bước bếp.

 

Nửa tiếng , mùi thơm lan khắp phòng ăn.

 

Ba đứa nhỏ xếp hàng ngay ngắn, mắt dán c.h.ặ.t bát mì cô bê .

Đuôi Ngân Diệu vẫy liên hồi; Tinh Nguyệt len lén vươn tay nhưng Thẩm Chu Bạch vỗ cái “bốp”.

 

“Mẹ ! Phải đợi !”

Tinh Nguyệt bĩu môi, mắt rưng rưng: “... thơm quá...”

 

Lăng Kỳ bật , vuốt đầu cô bé:

“Ăn , đừng lời thằng .”

 

Chưa dứt, cả ba cắm đầu ăn, tiếng nhai vang lên rôm rốp như một đàn thú nhỏ.

 

Tiếng động đó đ.á.n.h thức Ngân Phi đang ngủ sofa. Anh dậy, tóc rối, mắt còn mơ màng, trông ngố đáng yêu.

 

Lăng Kỳ mà bật :

“Ngủ say quá hả?”

 

Ngân Phi dụi mắt, khẽ mỉm , nhưng liếc thấy Tinh Huyền là lập tức lạnh mặt.

Chúa mới đêm qua tên cá gian lận bao nhiêu !

May mà cuối cùng thắng, đồng nghĩa với việc Tinh Huyền dọn cả căn nhà và cấm bén mảng đến phòng cô suốt một tuần!

 

Chỉ nghĩ đến đó, tâm trạng Ngân Phi lập tức lên, đuôi cáo vểnh cao.

 

“Lăng Kỳ, hôm nay xem sòng bài của ?” Anh nghiêng , khẽ quấn lấy một lọn tóc cô.

 

Cô chớp mắt, thật . Lần hệ thống kéo quá sớm, cô còn kịp trải nghiệm hết thế giới , đặc biệt là sòng bài của Ngân Phi.

 

“Được!” Cô gật đầu do dự.

 

Tai Ngân Phi lập tức dựng , đuôi quẫy vui như trẻ con.

 

“Vậy tắm đồ .” Anh ngửi sơ tay áo, nhăn mặt.

Một ngày tắm đúng là x.úc p.hạ.m danh dự của loài cáo thanh lịch!

 

Nửa tiếng , Ngân Phi bước với vẻ ngoài sáng sủa, tinh thần phấn chấn.

 

Tinh Huyền vẫn ngủ say, cố ý vẩy đuôi b.ắ.n nước mặt .

Tinh Huyền nhăn mày, xoay tiếp tục ngủ.

 

Lăng Kỳ khi xong quần áo. Trang phục đơn giản nhưng tôn lên dáng thanh thoát.

 

Ba đứa nhỏ Ngân Diệu, Tinh Nguyệt và Thẩm Chu Bạch ríu rít theo , mắt sáng long lanh, trông cực kỳ phấn khích với chuyến sòng bài.

 

Nụ Ngân Phi lập tức cứng .

“Đưa các con cùng nhé! Anh sẽ phiền chứ?” Lăng Kỳ mỉm hỏi.

 

“Kh... Không phiền .” Anh trả lời cứng ngắc, đuôi rũ xuống.

 

... Phiền c.h.ế.t chứ!

 

Kế hoạch lãng mạn hai biến thành một chuyến dã ngoại gia đình. Ba đứa nhỏ, ba cái đuôi, và gấp ba ồn ào!

 

Ngân Phi thầm rơi nước mắt trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ vẻ bình thản:

“Đi thôi, để cho các con thấy sòng bài sang trọng nhất trong thiên hà.”

 

Lăng Kỳ bóng lưng đầy bất lực của , khẽ bật .

 

 

Loading...