Tinh Huyền chớp mắt, hàng mi dài còn đọng vài giọt nước, giọng ngạc nhiên:
“Làm gì chuyện đó ?”
Anh chống dậy, chiếc khăn tắm trượt xuống nửa gang tay: “Anh chỉ vững thôi mà.”
Lăng Kỳ hít sâu, vươn tay lấy chiếc áo choàng treo giá. bất ngờ Tinh Huyền kêu khẽ một tiếng “ôi”, cả nghiêng về phía cô.
Nhanh như chớp, Lăng Kỳ đưa áo choàng lên che mặt , kịp thời ngăn pha “ngã lòng” đầy đáng ngờ .
“Anh tự mặc .” Cô lạnh lùng lệnh.
Tinh Huyền kéo áo choàng xuống, bĩu môi tỏ vẻ tủi :
“Em thật nhẫn tâm.”
Lăng Kỳ lật mắt, lưng định , nào ngờ chân trượt.
“Cẩn thận!”
Tinh Huyền vội vươn tay giữ lấy eo cô, kéo cả hai ngã xuống bồn tắm.
Nước b.ắ.n tung tóe.
Lăng Kỳ bệt đùi , nước nóng thấm ướt bộ quần áo, cánh hoa hồng dính tóc và xương quai xanh.
Cánh tay Tinh Huyền vẫn ôm c.h.ặ.t, n.g.ự.c áp sát lưng cô, giọng mang chút khẽ, lướt qua tai:
“Giờ thì em cũng ướt nhỉ.”
Cô thầm rít trong đầu: là nên dây con cá !
Đang định mắng, thì cửa phòng tắm vang lên một tràng lạnh.
“Chơi vui quá nhỉ?”
Ngân Phi dựa khung cửa, đôi mắt cáo màu hổ phách híp , đuôi dựng , toát khí cảnh báo rõ ràng.
Tinh Huyền vẫn buông, còn thản nhiên tựa cằm lên vai Lăng Kỳ, trêu chọc:
“Muốn tham gia ?”
Ngọn lửa cáo của Ngân Phi khẽ lóe lên trong làn nước mờ mịt. Anh khẽ xoay đầu ngón tay, tạo một quả cầu nước, lắc nửa thật nửa đùa.
Lăng Kỳ kẹp giữa hai , áo quần ướt sũng, vài cánh hoa hồng còn dính tóc, lạnh giọng:
“Giờ em chỉ tống cả hai khỏi hệ ngay lập tức.”
“Cảnh cáo cuối.” Cô tách tay Tinh Huyền khỏi eo, giọng đổi sắc: “Nếu còn quậy nữa, tối nay ngoài ngủ hết.”
Đuôi Ngân Phi khẽ vẫy phản kháng, nhưng ngọn lửa ngoan ngoãn rút .
Tinh Huyền thở dài đầy tiếc nuối, quả cầu nước tan thành sương, còn tiện tay vén mấy sợi tóc ướt dính cổ Lăng Kỳ.
“Vợ ơi, đừng giận mà, để hong khô giúp em nhé?”
“Không cần.” Cô phẩy tay đẩy , lưng bước , nhưng dẫm trúng vũng nước tràn.
“Cẩn thận!”
Cả Ngân Phi lẫn Tinh Huyền cùng lúc vươn tay giữ lấy cô.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó...
Lăng Kỳ kéo mất thăng bằng, ngã ngửa , eo tay Tinh Huyền và đuôi Ngân Phi quấn c.h.ặ.t, ba cùng đổ nhào lên tấm t.h.ả.m cửa phòng tắm.
Lăng Kỳ ngửa mặt lên trần nhà, Ngân Phi bên trái, Tinh Huyền bên , hai chân dài cùng cái đuôi cáo rối tung, cảnh tượng hỗn loạn đến mức hổ.
“Các ... Lập tức, khỏi đây cho em!”
Hai đàn ông , cùng huýt sáo lạnh nhạt miễn cưỡng dậy.
Lăng Kỳ xoa đầu đau nhói, định lên thì chợt nhận :
Áo ngủ của cô bung mất hai nút.
Ánh mắt Ngân Phi lập tức dừng .
Cô vội kéo c.h.ặ.t cổ áo, giậm chân đá mạnh bắp chân :
“Nhìn cái gì hả!”
Ngân Phi nhảy lùi, đuôi dựng cao: “Có gì , cũng đầu .”
“Em cần cài nút áo giúp ?”
...
Mười phút .
Lăng Kỳ xong quần áo khô, tóc vẫn còn ẩm, nghiêm sofa phòng khách, toát khí chất “ lạ chớ tới gần”.
Ngân Phi quỳ bên cạnh, dùng ngọn lửa cáo nướng một đĩa bánh nhỏ, dù nửa đĩa cháy.
Tinh Huyền đối diện, điều khiển một quả cầu nước lơ lửng , thỉnh thoảng liếc trộm cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-45-cung-choi-luon-khong.html.]
“Vậy...” Lăng Kỳ xoa nhẹ thái dương: “Hai chịu yên tĩnh một chút ?”
Ngân Phi ngẩng đầu:
“Được thôi, để lăn về bể cá của .”
Tinh Huyền chống cằm, khẽ :
“Rõ ràng là xông phòng tắm mà.”
Lăng Kỳ: “Là kêu cứu đó!”
“Thì sàn trơn thật mà.”
Ngân Phi nhướng mày: “Cá mà cũng nước trượt ? Nói dối thôi.”
Lăng Kỳ bực đến mức thái dương giật liên hồi, bèn mở hệ thống cửa hàng, đổi một bộ bài đặt lên bàn.
“Im lặng. Chơi bài .”
Ngân Phi và Tinh Huyền bộ bài, liếc , ánh mắt như rõ:
Xong đời .
Lăng Kỳ xào bài cực kỳ điêu luyện, lá bài xòe thành hình quạt trong tay.
“Luật đơn giản thôi, ai thua...” Cô nheo mắt: “... Im miệng cả ngày.”
“Cược nhỏ quá.” Tinh Huyền dùng ngón tay tạo một giọt nước nhỏ, ,
“Người thua dọn sạch cả nhà ngày mai .”
Ngân Phi lạnh lùng thêm :
“Thêm điều kiện nữa, ai thua thì cả tuần phòng ngủ của Lăng Kỳ.”
Lăng Kỳ: “?”
“Cái đó, em đồng ý !”
Không ai thèm để ý.
Tinh Huyền b.úng nhẹ giọt nước: “Ok, chốt kèo.”
Cô thở dài, bắt đầu chia bài.
Ngân Phi nhận bài, mắt cáo híp, đầu ngón tay vuốt nhẹ lên lá bài — thói quen mỗi khi bài mạnh.
Tinh Huyền thong thả sắp xếp bài, ánh mắt xanh nhạt ánh lên tia sáng, môi khẽ cong thành nụ mờ mịt.
“Theo.” Ngân Phi ném hai con chip.
“Tăng cược.” Tinh Huyền đẩy một viên ngọc trai.
Không ai moi nó từ .
Lăng Kỳ đôi ba trong tay, mặt cảm xúc, quyết định bỏ bài.
“Chán quá.” Cô ngả : “Các chơi , em xem.”
Hai đàn ông liếc , cùng nở nụ tự tin.
“Bốn con A.” Ngân Phi hất bài, đuôi vểnh cao, vẻ đắc thắng.
Tinh Huyền khẽ , ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: “Thùng phá sảnh.”
Nụ của Ngân Phi tắt ngấm, ánh mắt chuyển lạnh.
“Ồ, cáo thua ?”
“Cậu gian lận!”
Tinh Huyền giơ tay tỏ vẻ vô tội: “Bằng chứng ?”
Ngân Phi chộp lấy tay , “rào” một tiếng, vài lá bài nhỏ rơi từ ống tay áo Tinh Huyền.
“Danh dự nhà cá bốc sạch .” Ngân Phi hả hê nhặt một lá: “Gian lận là tự động thua.”
Tinh Huyền thở dài, sang Lăng Kỳ, ánh mắt long lanh như nước:
“Vợ ơi, ức h.i.ế.p kìa.”
Ván thứ hai bắt đầu, Ngân Phi thành “nạn nhân” Tinh Huyền nhắm thẳng.
Mỗi khi Ngân Phi sắp ghép thành sảnh, Tinh Huyền “vô tình” đổ cốc nước khiến bài rối tung.
Mỗi khi định tăng cược, Tinh Huyền dùng giọt nước phản chiếu ánh sáng lóa mắt.
Đuôi Ngân Phi dựng , lông bờm phồng lên. Cuối cùng nhịn nổi, đập tay chộp lấy cổ tay Tinh Huyền:
“Cậu thử thêm nữa xem?”
“Trượt tay thôi mà.”
Lăng Kỳ ngáp dài, lười biếng nhắc: “Đừng đ.á.n.h đấy.”
Hai lập tức im.
sự yên bình đó chỉ kéo dài đúng... Năm phút.