Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 44: Quà tiễn biệt
Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:35:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đuôi Ngân Phi cong lên đầy tự hào, phe phẩy qua .
Dù gì thì trong ba , một là cá, một là rồng, chỉ mới là chú cáo lông xù cơ mà!
Cuối cùng, Lăng Kỳ vẫn chọn lưng .
Bộ lông đỏ rực mềm mại của chú cáo quấn quanh, ấm áp đến mức khiến chỉ nhắm mắt ngủ một giấc thật dài.
Khi họ trở về căn cứ, cảnh tượng hỗn loạn đó dọn dẹp sạch sẽ.
Trên bục chỉ huy, Thẩm Chu Bạch thẳng, mái tóc bạc tung bay trong gió đêm.
Thấy họ về, lập tức nhảy xuống ba bậc, tiếng ủng nện xuống sàn vang lên lộp cộp.
“Xong chứ? Mấy ?”
Lăng Kỳ trượt xuống khỏi lưng Ngân Phi, vỗ vỗ mấy sợi lông cáo còn dính .
Thẩm Chu Bạch đưa tay gỡ giúp cô một chiếc lá mắc trong tóc.
“Sau khi em và Gia Nạp rơi xuống, chỉ huy phân tâm.”
Giọng trầm , như chỉ đang thuật một sự kiện.
“Anh nhân cơ hội dùng dị năng hạ gục . Khi lệnh điều khiển phá vỡ, bộ kẻ tấn công đều dừng .”
“Người đó hiện đưa phòng thẩm vấn.” Ngân Phi uể oải biến hình , tiện tay chỉnh cổ áo lệch của Lăng Kỳ.
“Xong xuôi chuyện, với Tinh Huyền liền tìm em.”
Tinh Huyền liền nhào tới, mái tóc dài ánh xanh khẽ chạm vai Lăng Kỳ:
“Vợ ơi, về ? Mấy việc còn giao cho Thẩm Chu Bạch là xong mà.”
“Được.” Thẩm Chu Bạch đáp gọn, nhưng khóe môi căng c.h.ặ.t, để lộ chút miễn cưỡng.
Ngân Phi từng nhắc rằng nếu Lăng Kỳ dùng phép dịch chuyển để rời , thì — ở chỉ huy xử lý hậu quả — ít nhất vài ngày mới thể gặp cô.
Mắt Tinh Huyền sáng rực lên, gần như dính sát lấy Lăng Kỳ:
“Đi ngay thôi! Tinh Nguyệt với mấy đứa nhỏ chắc nhớ lắm !”
Anh tính toán rõ: ở nhà còn ba đứa nhỏ, thêm Gia Nạp trở về, cuộc chiến giành “vị trí đầu thú đầu đàn” chắc chắn sẽ khốc liệt!
Lăng Kỳ liếc phép dịch chuyển đang lơ lửng trong gian:
“Vậy quyết định .”
Cô sang Gia Nạp và Thẩm Chu Bạch: “Hai xử lý nốt bên ...”
“Khoan .”
Gia Nạp đột ngột cắt lời, bóng tối bên cạnh hóa thành những sợi xích nhỏ quấn lấy cổ tay cô.
“Cầm cái theo.”
Một chiếc vòng tay đính thạch tím trượt lòng bàn tay cô, bên trong viên đá là một mảnh bóng tối uốn lượn.
Lăng Kỳ nhướng mày: “Cái gì đây?”
“Bóng tối phân của .” Gia Nạp mặt : “Nếu gặp nguy hiểm, nghiền vỡ nó, sẽ đến ngay.”
Ngân Phi nhỏ giọng làu bàu, rút trong túi một mặt dây chuyền hình cáo, nhét tay cô:
“Lông đó, ấm hơn cái đá đen của nhiều.”
Tinh Huyền cũng chẳng chịu thua, nhổ một chiếc vảy lấp lánh:
“Pha nước sẽ tạo khiên bảo vệ!”
Lăng Kỳ: “...”
Cô mấy “món quà tiễn biệt” tay, buồn bất lực.
“Các như em sắp đ.á.n.h trận , em chỉ về nhà thôi mà!”
“Chuẩn xong ?”
Cô nắm lấy phép dịch chuyển.
Tinh Huyền lập tức ôm c.h.ặ.t t.a.y cô, Ngân Phi thì khẽ vòng tay qua eo cô, tủm tỉm.
Khi ánh sáng trắng bật lên, Lăng Kỳ bất giác ngoái đầu .
Gia Nạp trong bóng tối, nốt ruồi nhỏ mắt lấp lánh trong ánh trăng, đến mức khiến tim cô khẽ lỡ một nhịp.
...
Khi ánh sáng tan dần, mùi lông cáo quen thuộc xộc mũi.
Lăng Kỳ mở mắt, ánh đèn ấm của phòng khách nhà Ngân Phi bao phủ lấy cô.
Trên sofa vẫn còn những món đồ thủ công dang dở của Tinh Nguyệt, bàn là cốc sữa uống hết của Thẩm Nha.
Mọi thứ vẫn y nguyên như khi cô rời .
“Cuối cùng cũng về!” Ngân Phi nhặt cuộn len lăn sàn.
Tinh Huyền quen tay bay ngay về phía phòng tắm:
“Vợ ơi! Anh đổ nước tắm cho em nha!”
Ba đứa nhỏ như ba quả pháo nhỏ lao từ hướng.
Thẩm Nha nhanh nhẹn trèo lên lưng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-44-qua-tien-biet.html.]
“Mẹ ơi, cha thú về cùng ?”
“Cha con ở dọn dẹp hậu quả đó.”
Lăng Kỳ bế con xuống, tiện tay lau vết mứt mặt bé.
“Ba ngày nay mấy đứa ngoan ?”
Tinh Nguyệt giơ cuốn sổ nhỏ lên:
“Thẩm Nha đổ sữa hai , Ngân Diệu ăn vụng bánh pudding trong tủ lạnh, còn con thì chỉ một chút thôi!”
Thẩm Nha lập tức biến thành sư t.ử con, đầu lông xù cọ cọ tay :
“Mẹ ơi, cha thú bao giờ về ạ?”
Ngân Phi phe phẩy đuôi qua đầu lũ nhỏ:
“Rất nhanh thôi, tối nay cha kể chuyện cho nhé?”
“Vâng ạ!”
Nhân lúc lũ nhỏ Ngân Phi dắt , Lăng Kỳ thả xuống sofa.
Ngoài cửa kính, ánh trăng phủ lên căn phòng một lớp sáng bạc dịu dàng.
Tiếng hát của Tinh Huyền vang từ phòng tắm, hòa cùng tiếng nước róc rách.
“Đây .”
Ngân Phi từ lúc nào , đưa cho cô cốc nước mật ong ấm.
“Tinh Huyền chắc ngâm trong bồn cả hai tiếng nữa, em nghỉ chút .”
Lăng Kỳ đón lấy, ấm lan qua ngón tay, xua tan mệt mỏi của cả ngày dài.
Đuôi Ngân Phi khẽ quét qua cổ tay cô, lông mềm chạm da ngứa ngáy mà dễ chịu.
“Mẹ ơi...”
Ngân Diệu bất ngờ ló đầu qua khe cửa, tai cáo dựng , tay cầm bức tranh:
“Mẹ xem con vẽ !”
Trên giấy là năm tí hon, ở giữa là một phụ nữ, xung quanh là mấy đàn ông đủ màu, góc còn ba đứa nhỏ.
Cậu bé tự hào chỉ tóc đỏ:
“Đây là con! Đẹp trai nhất luôn!”
Lăng Kỳ bật , vuốt tóc con:
“Ừ, con trai trai nhất.”
Ngân Phi nhướng mày, túm nhẹ gáy con:
“Ai dạy con vẽ thế? Cha rõ ràng còn...”
“Cha thú tự mà!” Ngân Diệu hùng hồn đáp:
“Cha bảo cha là chú cáo cái đuôi nhất vũ trụ!”
Hai cha con vài giây, Ngân Phi cuối cùng chỉ thở dài, huých con :
“Đi chơi với Tinh Nguyệt .”
Căn phòng yên tĩnh.
Lăng Kỳ tựa sofa, Ngân Phi xuống bên cạnh, đuôi quấn quanh eo cô một cách tự nhiên.
“Mệt lắm hả?”
“Ừ...” Cô khẽ nhắm mắt, đáp trong thở mơ màng.
Ngân Phi thêm, chỉ nhẹ nhàng xoa gáy cô, đầu ngón tay ấm áp khiến cô dễ chịu đến mức ngủ luôn.
Cô gần như , cho đến khi...
“ÙNG OÀNG!”
Một tiếng động lớn vang lên từ phòng tắm, tiếp theo là tiếng hét thất thanh của Tinh Huyền:
“Vợ ơi! Cứu với!”
Lăng Kỳ bật dậy, còn kịp để Ngân Phi phản ứng thì lao thẳng ngoài.
Cửa phòng tắm bật mở, nước phủ mù mịt.
Tinh Huyền trượt ngã bên mép bồn, mái tóc màu ngọc ướt đẫm bám lưng trần, nước nhỏ xuống dọc theo sống eo rắn chắc.
Một tay vịn mép bồn, tay vươn về phía cô, đôi mắt xanh biếc lấp lánh, như một nàng tiên cá đang sợ hãi.
Không, thật sự là một nàng tiên cá.
“Vợ ơi...” Giọng run run: “Sàn trơn quá...”
Lăng Kỳ ở cửa, ánh mắt lướt qua vai ướt ánh nước, dừng ở mấy cánh hoa hồng trôi lềnh bềnh trong bồn, rơi xuống chiếc khăn tắm buộc lơi lỏng quanh hông .
“Em đoán nhé...”
Cô híp mắt: “Anh cố tình đúng ?”