Đầu ngón tay Gia Nạp vẫn lơ lửng giữa trung, đôi mắt đen sâu thẳm dán c.h.ặ.t cô chớp.
“Cô đang trốn gì ?”
“ trốn gì ?” Lăng Kỳ phản xạ ngửa , tay vịn thành ghế lạnh buốt khiến cô tỉnh táo .
Bất ngờ, Gia Nạp nghiêng về phía cô, cách lập tức thu ngắn . Mái tóc tím rũ xuống, lướt qua gò má cô, mang theo mùi hương nhè nhẹ của tuyết tùng.
Hơi thở lướt qua miếng băng y tế dán cổ cô, ấm áp mà dịu nhẹ.
“Khi dối, nhịp thở sẽ nhanh hơn.” Anh khẽ .
Lăng Kỳ nín thở: “... Anh quan sát kỹ thật đấy.”
Gia Nạp đáp, chỉ đưa tay chạm nhẹ mép miếng băng.
Động tác vô cùng khẽ, như sợ cô đau, cũng như sợ đ.á.n.h thức điều gì đó đối diện.
“Nhẹ thôi!” Cô khẽ rên.
Anh lập tức buông tay. Bóng tối nơi đầu ngón tay bất chợt tuôn kiểm soát, cưỡng chế thu .
Gia Nạp mặt , giọng trầm: “... Xin .”
Không khí bỗng trở nên lúng túng.
Cô khẽ đá mũi giày , cố pha trò: “Này, bình thường cũng dữ dằn thế ?”
“... Không.”
“Thế cứ gặp là như ?”
Anh im lặng một lát, ngẩng lên: “Vì cô quá khả nghi.”
“? Khả nghi?” Lăng Kỳ ngẩn , chỉ : “ gì đáng nghi ?”
“Cô quen Thẩm Chu Bạch, quen Ngân Phi, ngay cả Tinh Huyền cũng nhanh ch.óng thiết với cô. từ đầu gặp đến giờ, mới chỉ hai tháng.”
Lăng Kỳ chớp mắt: “Có lẽ, hợp chăng?”
“Không thể.” Anh lạnh giọng: “Ngân Phi vốn ghét lạ, Tinh Huyền chẳng dễ tin ai.”
“Còn thì ?” Cô bất ngờ tiến sát: “Anh tin ?”
Anh khựng , lùi nửa bước, lưng áp lan can.
Lăng Kỳ tiến thêm một bước, nụ ranh mãnh nở môi.
“Sao im lặng thế, cần?”
“Đừng gọi như thế.” Anh nghiến răng.
“Ơ kìa, dễ thương mà.” Cô nghiêng đầu: “Hay là gọi là Tiểu Gia?”
Đôi mắt lập tức tối sầm . Bóng tối trào lên, bao phủ cả hai.
Cô kịp phản ứng thì Gia Nạp giữ c.h.ặ.t cổ tay cô, ép xuống ghế dài. Hơi thở nóng rực, ánh mắt chứa đựng thứ cảm xúc cô thể đoán .
“Cô cái tên đó từ ?” Giọng khàn, thấp, mang theo mối nguy hiểm rõ rệt.
Tim Lăng Kỳ đập thình thịch, nhưng cô trêu chọc thêm.
“Đoán thôi.”
“Lăng Kỳ.” Anh nhấn từng chữ: “Đừng đùa với lửa.”
“ đùa.” Cô thẳng mắt : “Chỉ là thấy quen quen.”
Ngón tay khẽ run. Gió đêm thổi xào xạc, lá khô bay lả tả. Hai đối diện , ai thêm lời nào.
“Rốt cuộc cô là ai?”
Giọng lạnh hơn cả gió. Bóng tối chân dựng lên như bức tường ngăn giữa họ.
Lăng Kỳ khuôn mặt căng thẳng của ánh trăng, khẽ : “Giờ mới hỏi ?”
“Đừng vòng vo.”
Anh tiến thêm một bước, giọng nghiêm: “Hỏi cuối, cô là ai?”
Cô sâu mắt , bỗng đưa tay lột miếng băng cổ.
Nốt ruồi đỏ nhỏ ánh trăng hiện rõ mồn một.
“Giờ nhận ?”
“Thê chủ?” Giọng Gia Nạp run rẩy, bóng tối quanh tan biến.
Lăng Kỳ khúc khích : “Trước đây còn nhất quyết chịu gọi mà.”
Tai lập tức đỏ bừng, lùi một bước, nhưng vướng lan can phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-43-ke-lua-doi.html.]
Bóng tối cuộn lên như đuôi mèo giật , nổ tung rút .
“Em... Em ...”
“Em vẫn còn sống?” Cô tiến lên một bước, chọc ngón tay trán : “Hay là em lừa bao lâu nhỉ?”
Anh khẽ ngả , tóc tím chạm nhẹ ngón tay cô.
Bất ngờ chộp lấy tay cô: “... Kẻ lừa dối.”
Từ bật khẽ khàng, chẳng mang chút đe dọa nào.
Lăng Kỳ phản tay nắm lấy cổ tay , ngón cái lướt qua tĩnh mạch xanh nhạt.
“Giận ?”
“Không.”
“Thật ?” Cô nhón chân tiến gần: “Thế bóng tối của nổi lên kìa?”
Gia Nạp phắt , xuống chân. Bóng tối quả nhiên đang trào , cuộn xoắn yên.
Anh luống cuống thu , nhưng vì mất tập trung nên va mạnh vai cô.
“Đang cố tìm vòng tay ôm ?” Cô , ôm c.h.ặ.t lấy eo : “Nhớ em lắm hả?”
Lăng Kỳ tinh quái véo nhẹ hông , thấy hít mạnh một .
“Gầy hơn , ôm chẳng tay gì cả.”
“Lăng Kỳ!” Anh nghiến răng, giãy : “Em xa một thời gian mà học mấy trò ?”
“Ừm~.” Cô xoay xoay chiếc huy hiệu rơi .
Ánh trăng mây che phủ, bóng tối bao trùm cả hai.
Gia Nạp dựa lan can, cúi thấp , giọng trầm khàn: “Giải thích . Sao lúc đó em giả vờ quen ?”
Lăng Kỳ chớp mắt. Quả thật, khi gặp đầu, cô mất trí nhớ, chẳng là ai, gì đến giả vờ.
“À thì...” Cô nhón chân tiến sát, thở khẽ lướt qua môi : “Nếu em , em chỉ xem giận thế nào thì ?”
Mi mắt run lên, bóng tối cũng rung theo.
“... Quấy rầy thật.”
“Thật mà~.” Cô nghịch ngón tay cổ áo : “Lúc nghiêm mặt dạy dỗ khác, nốt ruồi nhỏ mắt gợi cảm cực kỳ.”
Cô xong liền chạm nhẹ nốt ruồi .
Anh giật ngả , gáy đập lan can.
Lăng Kỳ bật , khẽ xoa chỗ va.
“Giờ còn trốn gì nữa?”
Đôi mắt tối sầm, như sắp gì đó...
“Vợ ơi! Em !”
Giọng Tinh Huyền vang lên, phá tan khí căng thẳng. Anh lao tới, mái tóc xanh nước biển ánh lên trăng, lo lắng kiểm tra cô từ đầu đến chân.
“Có thương ? Đau chỗ nào ? Em chứ?”
“Đợi , Tinh Huyền, em...”
“Bị thương ở tay.” Ngân Phi từ xuất hiện, đuôi đỏ rực quét qua mắt cá cô.
“Buông .”
Tinh Huyền chẳng buông, còn kéo cô sát lòng.
“Em ngã ở ? Bây giờ hùng hả?”
“ thế.” Ngân Phi chen : “Lăng Kỳ da mỏng thịt mềm, chịu nổi mấy trò .”
Cô kẹp giữa ba , trông thấy sắc mặt Gia Nạp ngày càng tối sầm.
Anh đưa tay, bóng tối hóa thành xích quấn lấy cổ tay cô.
“Lại đây.”
Tinh Huyền lập tức giữ tay còn của cô.
“Em giải quyết xong , giờ về Nam Cảnh nghỉ ngơi .”
Đuôi Ngân Phi quấn quanh eo cô: “Ở chỗ , em quen .”
Lăng Kỳ: “...”
Cô giờ chỉ ngã thêm nữa cho .
“Hai buông hết cho em.” Cô hít sâu: “Em tự .”