Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 41: Bị thương
Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:35:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi thu dọn thỏa, ba lên đường.
Dưới ánh nắng, đầm lầy bỗng trở nên hiền hòa hơn hẳn, thỉnh thoảng vài con tắc kè nhỏ đủ màu sắc chạy vụt qua chân.
“Cách biên giới hai cây là đến rìa ngoài.” Tinh Huyền chỉ về phía xa, nơi thấp thoáng bóng dáng mờ ảo của những công trình: “Quanh đám lau sậy , nguy hiểm lắm.”
Đột nhiên, Ngân Phi nghiêng tai: “Đợi ... Tiếng gì lạ ?”
Một tiếng cạch nhẹ vang lên từ bên .
Lăng Kỳ vạch bụi rậm , phát hiện một chú gấu mèo nhỏ đang mắc kẹt trong bẫy thú.
“Bẫy của cảnh sát biên giới.” Tinh Huyền kiểm tra nhanh: “May mà gãy xương.”
Chú gấu mèo họ bằng đôi mắt long lanh ngấn nước.
Ngân Phi quỳ xuống hỏi: “Cậu đường biên giới ?”
Gấu mèo gật đầu lia lịa, vẫy móng tay chỉ về hướng đông bắc.
Lăng Kỳ mở bẫy cho nó, chú gấu lập tức “vút” chạy vài mét, ngoái đầu hiệu bảo họ theo.
“Liệu đáng tin ?” Ngân Phi nghiêng đầu, đuôi rung rung, hạt sương văng tung tóe.
Tinh Huyền : “Còn hơn là mò.”
Chú gấu mèo dẫn họ men theo một con đường nhỏ, kín đáo.
Dọc đường, Lăng Kỳ nhận thấy nhiều dấu vuốt còn mới, vài b.úi lông sư t.ử trắng vẫn vướng vỏ cây.
“Thẩm Chu Bạch qua đây.” Cô nhặt một sợi lông: “Chưa tới một ngày.”
Ngân Phi đột nhiên bịt mũi: “Phía mùi x.á.c c.h.ế.t.”
Vượt qua bụi rậm, họ thấy một con lợn rừng khổng lồ giữa vũng m.á.u, vết thương chí mạng là một nhát vuốt sâu cổ.
“Dấu hiệu săn mồi.” Tinh Huyền khẽ chạm đất: “Và cả dấu chân hai .”
Chú gấu mèo kéo ống quần Lăng Kỳ, chỉ một hở nhỏ hàng rào thép.
Băng qua khe hở, bức tường xám của biên giới hiện mắt.
“Đến nơi .” Lăng Kỳ xoa đầu chú gấu: “Cảm ơn nhé.”
Chú gấu cọ lòng bàn tay cô, chạy mất hút.
Ngân Phi dùng đuôi quét qua những vết vuốt tường: “Thẩm Chu Bạch rõ ràng cổng chính mà …”
Tinh Huyền tìm một đường cống thoát nước: “Đi lối .”
Lăng Kỳ cúi xuống thì từ trong cống vang lên tiếng gầm sư t.ử, kế đó là âm thanh hỗn loạn của một trận chiến.
Tai Ngân Phi dựng thẳng: “Họ đang đ.á.n.h !”
Ba lập tức lao cống.
Khi trèo cửa thoát, cảnh tượng mắt khiến Lăng Kỳ sững .
Thẩm Chu Bạch trong trạng thái bán thú, bờm trắng bạc dính đầy m.á.u, năm sáu kẻ du mục thú nhân vây đ.á.n.h.
Xa hơn, Gia Nạp dựa lưng tường, mái tóc tím rối bết, sắc mặt tái nhợt; chân là ba kẻ đối phương bất tỉnh.
“Xem chúng đến đúng lúc.” Ngân Phi nheo mắt, ánh trở nên sắc bén.
Tinh Huyền vung tay, lưỡi nước c.h.é.m hạ kẻ địch gần nhất.
Một thú nhân tộc sói triệu hồi năng lực thì Lăng Kỳ b.ắ.n một viên đạn mê cổ, gục ngay tại chỗ.
Thẩm Chu Bạch nhân cơ hội tung vuốt hạ gục kẻ thú nhân ch.ó hoang mặt, đầu, ánh mắt vàng rực sáng.
“Sao đến đây?”
“Cảm động thì để lát nữa!” Tinh Huyền quấn chân kẻ tấn công bằng dòng nước, quật ngược qua vai: “Bọn du mục giờ liều thật!”
Lăng Kỳ chạy đến bên Gia Nạp, thấy ở hông một vết vuốt sâu.
“Anh nổi ?”
Gia Nạp gượng : “Chỉ là vết thương nhỏ...”
Tinh Huyền dùng nước trói c.h.ặ.t kẻ thù cuối cùng: “Chúng du mục bình thường.”
Quả thật, Lăng Kỳ nhận tuy quần áo của chúng rách rưới, nhưng v.ũ k.h.í là d.a.o quân dụng, tay bài bản.
Thẩm Chu Bạch trở hình , ôm cánh tay đầy m.á.u tiến :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-41-bi-thuong.html.]
“Là cảnh sát biên giới giải ngũ, kích động cướp t.h.u.ố.c ức chế.”
Ngân Phi hất đuôi đ.á.n.h một kẻ bất tỉnh: “Chỉ vì mấy liều t.h.u.ố.c ức chế thôi ?”
“Thuốc ức chế thế hệ mới nhất.” Gia Nạp khẽ: “Giá chợ đen...”
Chưa kịp hết, đột nhiên ngã sụp xuống.
Lăng Kỳ vội đỡ lấy, phát hiện lưng còn một vết thương sâu hơn.
“Cố gắng quá sức gì chứ!” Ngân Phi lầu bầu, chạy đến đỡ Thẩm Chu Bạch đang loạng choạng dậy.
Tinh Huyền im lặng triệu hồi dòng nước đỡ cả hai : “Trước hết tìm chỗ băng bó .”
Cả nhóm tiến đến căn cứ gần nhất.
Lăng Kỳ mở túi y tế, Ngân Phi xung phong băng cho Thẩm Chu Bạch, kết quả là cánh tay quấn chằng chịt như xác ướp.
“Cậu là cố tình đúng ?” Thẩm Chu Bạch bất lực cánh tay .
Đuôi Ngân Phi vểnh lên đắc ý: “Tạm dùng thế .”
Bất chợt, cánh cửa căn cứ bật mở, một đội cảnh sát tinh tú trang đầy đủ bước xếp hàng nghiêm chỉnh.
Người dẫn đầu là một báo đen, nghiêm nghị chào:
“Thượng tướng Thẩm, đội tuần tra thứ ba kiểm soát vùng ngoài.”
Thẩm Chu Bạch gật nhẹ: “Xe chở vật tư ở góc đông nam, ưu tiên chuyển t.h.u.ố.c ức chế .”
Khi đội y tế tiếp nhận thương binh, Gia Nạp lạnh lùng né bàn tay Lăng Kỳ đưa tới:
“Để tự .” Anh dựa tường, sức hồi phục của tộc Long khiến m.á.u ngừng chảy.
Lăng Kỳ ngập ngừng, Ngân Phi tiện tay nhét hộp y tế tay cô:
“Lấy cho miếng bông cầm m.á.u.”
Trong hành lang, chào Thẩm Chu Bạch, nhưng ánh mắt tò mò dồn về phía Gia Nạp — vị chỉ huy trẻ tuổi nổi tiếng lạnh lùng, nay cùng khác, thật hiếm thấy.
“Ngài Gia Nạp.” Một thú nhân tộc Sói lấy hết can đảm hỏi: “Cần dìu ngài tới trạm y tế ?”
Đôi mắt đen của Gia Nạp khẽ nheo : “Không cần.”
Anh vô thức liếc về phía Lăng Kỳ, nhanh ch.óng tránh ánh : “... quen tiếp xúc với khác.”
Trong trạm y tế, mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng hắc.
Gia Nạp ở góc giường, mái tóc tím rũ xuống che nửa khuôn mặt.
Khi Lăng Kỳ tiến cùng cuộn băng gạc, khẽ lùi nửa bước.
“Vết thương cần băng .” Cô đưa tay tháo lớp băng thấm m.á.u.
Gia Nạp tránh : “Không cần cô.” Giọng trầm thấp: “Trưởng y tế sẽ đến ngay.”
lúc đó, Ngân Phi vờ ngang qua, đuôi phe phẩy: “Tay nghề của Lăng Kỳ còn nhẹ hơn cả trưởng y tế đó.” Nói xong, cố tình đụng nhẹ vai cô.
“ cần.” Gia Nạp bỗng tỏa vài luồng bóng tối, nhận bản đang mất kiểm soát, vội rút : “... tự .”
“Ngân Phi.” Giọng Thẩm Chu Bạch vọng từ hành lang: “Bộ chỉ huy cần báo cáo thương vong.”
Con cáo nhún vai bỏ , đuôi khẽ chạm nhẹ cổ tay Lăng Kỳ khi khỏi phòng.
Trong phòng chỉ còn tiếng giọt t.h.u.ố.c nhỏ tách tách.
Bất ngờ, Gia Nạp cất tiếng: “Cô và Thẩm Chu Bạch hình như quen ?”
“Có thể xem là quen từ .” Lăng Kỳ đáp, dùng chính cách mà Thẩm Chu Bạch từng dùng.
“Quen từ bao lâu?” Đầu ngón tay Gia Nạp vô thức siết c.h.ặ.t ga giường: “Ba tháng? Hay một năm ?”
Tay Lăng Kỳ khựng .
Cô , đời , chẳng ai thể hiểu rõ hơn .
Bất chợt, còi báo động vang lên ngoài hành lang, loa truyền lệnh khẩn:
“Tất cả nhân viên chú ý! Vùng tường phía Đông tấn công thứ hai!”
Gia Nạp lập tức dậy, vết thương rỉ m.á.u cũng ngăn nổi bước chân .
Anh nhanh ch.óng tới giá trang , nhưng khi ngang qua Lăng Kỳ, khẽ dừng , giọng thấp đến mức như thì thầm:
“Em nên mặt ở đây.”