Năm ấy mẹ tôi đưa tôi “cất cánh” - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-01-01 16:41:40
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cho đến khi gặp hai chị, hai chị chính là cứu tinh của , cứu rỗi con cừu lạc lối ."
Nam giúp việc 4 kiểu "đáng yêu" mở to đôi mắt vô tội bọn họ: "Các bán t.h.ả.m mặt chị, chị buồn là em sẽ xót lắm đấy."
lúc bọn họ đang tranh chấp cao thấp thì chuông cửa vang lên.
Nam giúp việc 1 mở cửa xong liền kêu lên kinh ngạc: "Mấy cái đồ xí ở đấy?"
"Bảo cho mà , chỗ tuyển đủ ."
Ba nam giúp việc còn kẻ đến tranh bát cơm cũng ùa , chặn ngay cửa.
"Chị thích kiểu như mấy , điều thì mau biến !"
" đấy, xem, già trẻ , mà trông nào cũng vênh váo, thế thì hầu hạ các chị ?"
"Với chị nhà thích tóc vàng, chị bảo tóc vàng đều là đồ lăng nhăng hết, nên loại ."
Mặt Cố Cẩn Niên đen kịt , vuốt mái tóc vàng của , một cước đá văng cả đám.
Ngay đó, chú Cố quàng khăn trắng, đội mũ phớt xuất hiện.
Chỉ thiếu mỗi đoạn nhạc nền Bến Thượng Hải nữa thôi.
và đồng thời há hốc mồm.
Bốn nam giúp việc thấy tình hình liền chạy mất dép, tiện tay còn xách luôn túi rác ở cửa .
là chuyên nghiệp.
Cố Cẩn Niên cầm tờ kết quả giám định ADN, mặt hầm hầm tiến về phía .
Chú Cố cũng sa sầm mặt mày tiến về phía .
Chúng từng bước lùi .
Họ từng bước ép sát.
Cho đến khi chúng còn đường lui, họ mỗi vác một , vác chúng về nhà họ Cố.
Trong phòng ngủ của Cố Cẩn Niên, dí tờ kết quả giám định ADN mặt .
"Nào, câu cho : Loại trừ khả năng Cố Thần Đông là cha sinh học của Giang Phán Phán."
"Hiểu ý nghĩa câu là gì ?"
"Không gì ?"
Cố Cẩn Niên bằng ánh mắt đầy âm hiểm.
"Vậy để cho em , ý nghĩa là bây giờ em thể chọn cách c.h.ế.t đấy."
"Em tự tay để đích tay?"
Anh ép góc tường, run bần bật.
tức lén giẫm lên gối của , khi ngẩng đầu lên đầm đìa nước mắt.
"Vậy tay ."
"Cái đồ tiểu nhân mưu sát vợ ."
"Thời hạn hứa với đối tượng thầm mến đến nên chê em cản đường chứ gì."
"Đã thế thì còn nhảm nhiều thế gì nữa?"
"G.i.ế.c em ."
"Cái đồ Trần Thế Mỹ nhà !"
Cố Cẩn Niên quả nhiên nhíu mày.
"Ý gì đây?"
"Đối tượng thầm mến nào?"
Sắc mặt càng xem càng trở nên căng thẳng.
"Cái ..."
"Giờ thì hết đường chối cãi nhé?" tức giận mặt thèm nữa.
" hề ..."
"Anh tất nhiên là sẽ giả vờ , khác vì mà tranh phong ghen tuông, chắc vui vẻ lắm nhỉ?"
"Anh mà..."
"Anh đừng ngụy biện nữa, cho tan nát cối lòng ."
Cố Cẩn Niên ngây luôn, căn bản đưa cái lời hứa hẹn đó từ bao giờ.
Cũng chẳng trách Giang Phán Phán tức giận đến mức dùng chiêu để rời bỏ .
Anh vò đầu bứt tai một cách dữ dội.
Còn vì lo lắng cho đại nhân, lén lút rình góc tường .
Trận chiến của hai họ xem chừng cũng kịch liệt.
Lúc đầu vẫn là chú Cố chiếm thế thượng phong.
Ông chất vấn , là thích mấy gã trẻ trung, chê ông già .
Rốt cuộc bốn tên nam giúp việc là thế nào?
Tại che giấu quan hệ với Giang Phán Phán?
Thế nhưng khi những giọt nước mắt của bắt đầu rơi lã chã...
Giọng của ông ngày càng nhỏ , ngày càng thiếu tự tin.
Ông bày tỏ chắc chắn là do cảm giác an , còn hứa là sẽ sửa đổi, cũng sẽ chăm chỉ tập thể hình.
Thế thôi á?
Mẹ còn kịp mở miệng, ông tự dỗ dành xong ?
hề ý định dừng ở đó.
Bà thừa cơ tính luôn món nợ về "ánh trăng sáng" với chú Cố.
Chú Cố bỗng ngẩn , đờ một lúc lâu.
"Em vì chuyện mới bỏ nhà ?"
Mẹ thút thít nhỏ nhẹ: "Nếu thì ?"
"Cô ép em nhường chỗ, còn em chỉ là một cái bình hoa xinh mỹ miều."
"Chỉ vẻ tri thức như cô mới xứng đôi với ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-ay-me-toi-dua-toi-cat-canh/chuong-7.html.]
"Hức~ đau lòng quá mất."
Chú Cố xót xa đến c.h.ế.t .
Một mặt thì dỗ dành , một mặt thì tức giận gọi điện thoại: "Từ bây giờ, dừng ngay lập tức hợp tác với phụ nữ đó cho ."
"Hủy hợp đồng?"
"Bồi thường!"
Mẹ vẫn chịu buông tha: "Hồi trẻ nợ bao nhiêu đào hoa sát, giờ bắt em gánh chịu đau khổ."
"Em hận , em hận , em hận !" Bà dùng sức đ.ấ.m l.ồ.ng n.g.ự.c chú Cố chú Cố nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé.
Dỗ dành mãi vẫn xong.
Cuối cùng chỉ còn cách sử dụng tuyệt chiêu.
Chuyển khoản!
Cùng với việc hiểu lầm giữa và chú Cố hóa giải, sự thật là con gái của cũng đưa ánh sáng.
Chú Cố tự nhiên là vui mừng.
Đối với ông , chỉ cần là con gái ruột của ông thì là con ai cũng quan trọng.
Ông còn đích đón về nhà.
Bố trí phòng ốc cho ngay sát vách phòng Cố Cẩn Niên.
Còn định đổi họ của sang họ Cố.
Cố Cẩn Niên kiên quyết phản đối.
"Con đồng ý, bố hỏi ý kiến của con?" Khăn trải bàn trong phòng khách sắp chọc nát đến nơi .
Chú Cố gầm lên: "Anh đồng ý cũng vô dụng, con bé chính là em gái của ."
Đoạn ông kéo lên phía : "Mau gọi trai con."
ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Anh trai!"
Dáng Cố Cẩn Niên khựng : "Lại gọi ?"
Sắc mặt mới phục hồi hồng hào của bắt đầu trắng bệch.
"Đạo đức luân thường là chạy thoát đúng ?"
"Nếu đều quan tâm đến cảm nhận của , là chứ gì."
"Dù cái nhà chỉ là dư thừa thôi."
Lúc ngang qua cạnh , đôi mắt sâu thẳm của đầy nước: "Giang Phán Phán, thật đấy."
vỗ bạt một phát m.ô.n.g .
"Anh trai, thong thả nhé."
Vành tai Cố Cẩn Niên lập tức đỏ lựng lên vì xung huyết: "Được! Cô giỏi lắm."
Cố Cẩn Niên bỏ nhà ba ngày thì về.
Anh ném xoẹt cuốn sổ hộ khẩu lên bàn ăn, một tiếng "bộp" vang lên khiến giật nảy .
Chú Cố mở xem, đôi mắt lập tức trợn ngược lên.
"Quý... Cẩn Niên?"
"Anh... đổi họ ?"
Cố Cẩn Niên tùy tiện giật cuốn sổ: "Chẳng tại bố ép con ."
"Bản thì sống những ngày tháng hạnh phúc mỹ mãn, cứ ép con hòa thượng."
"Người cha như bố đúng là quá tận tụy ."
Mạch não của chú Cố xoay chuyển một hồi lâu, cuối cùng sự nhắc nhở của , ông mới dời tầm mắt lên .
"Hai đứa...?"
Cố Cẩn Niên liếc ông một cái, chẳng buồn quan tâm.
"... cứ luôn miệng là xử con bé ?"
Sau đó như là nghĩ đến điều gì đó.
Cái mặt già đỏ bừng lên, vội vàng ngậm miệng .
Tối hôm đó, Cố Cẩn Niên gõ cửa phòng ngủ của .
vặn mới tắm xong, tóc tai vẫn còn ướt sũng.
Ngoài cửa truyền đến giọng đầy mê hoặc của .
"Em gái, trai đây, mau mở cửa cho ?"
: "..."
Sáng sớm ngày hôm , Cố Cẩn Niên lôi đến Cục Dân chính.
Sốt sắng đến mức chịu nổi.
Chỉ vì tối qua nhắc với chuyện "hẹn ước hai năm".
Anh thực sự giải thích nổi, chỉ thể dựa việc "bán " để chứng minh sự trong sạch.
ngay lúc con dấu đỏ ch.ót đóng xuống cuốn sổ hồng, một tia sáng bỗng lóe lên trong đầu, dường như nhớ một vài chuyện.
Đó là một buổi nghỉ trưa mùa thu se lạnh, nhân lúc Cố Cẩn Niên đang ngủ say trộm lấy điện thoại của .
soạn một tràng an ủi gửi cho những cô nàng từ chối lời tỏ tình: "Không thích em, mà là nỗi khổ tâm khó , nếu em bằng lòng đợi hai năm, thì hai năm chúng sẽ nối tiền duyên."
Chỉ vì ngày hôm , mắng rằng hai năm nữa cũng vẫn sẽ bạn trai thôi.
Thế là cho hai năm cả một bầy bạn gái luôn.
ngậm ngùi nhét cuốn sổ hồng túi, thề rằng nhất định sống để bụng c.h.ế.t mang theo chuyện .
Sau khi kết hôn, mối quan hệ chồng nàng dâu giữa và cực kỳ hòa thuận.
Thường xuyên cùng mua sắm, ăn uống, xem phim.
Tiêu những khoản tiền mà mấy đời cũng hết.
Chỉ là thỉnh thoảng sẽ cảm thán một câu.
Cũng bốn đứa trẻ tội nghiệp giờ .
Lúc , hai ông chồng của chúng sẽ lập tức xuất hiện tặng cho chúng những ánh mắt cảnh cáo.
Haiz!
Vì hai con cá , chúng cuối cùng đ.á.n.h mất cả một cánh đồng nuôi cá .