Năm ấy mẹ tôi đưa tôi “cất cánh” - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-01 16:38:48
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ ở đầu dây bên đặt câu hỏi đầy nghi hoặc: “Thể diện? Cái đó là cái gì?”

 

“Có mua túi xách Chanel bản giới hạn ?”

 

“Dạ .”

 

“Có mua đồng hồ Patek Philippe mẫu mới nhất ?”

 

“Dạ .”

 

“Có mua trang sức Cartier đặt riêng ?”

 

“Dạ .”

 

“Thế con giữ cái thứ rách nát đó gì?”

 

“Mẹ cũng đúng.”

 

Tuy nhiên vẫn quyết định đổi chiến thuật.

 

Trước đây tình nguyện 'liếm cẩu' cho Cố Cẩn Niên là vì cái mã ngoài của mê hoặc.

 

Bây giờ thì khác .

 

Từ khi tiền, ai cũng thấy giống ch.ó Teddy, đặc biệt là cái đầu tóc vàng hoe của Cố Cẩn Niên, trông càng giống hơn.

 

Thế là quyết định biến thành mỹ nữ để mê mệt.

 

Khiến cứ nghĩ đến là đau lòng đến c.h.ế.t sống , thể dứt , như lúc vung tiền đuổi , mới thấy c.ắ.n rứt lương tâm.

 

Ha ha ha! Mình đúng là thiên tài.

 

tìm một nhà thiết kế hình ảnh chuyên nghiệp, chỉnh đốn bộ từ sợi tóc cho đến móng chân.

 

Vài tiếng , một đại mỹ nữ tươi rói lò.

 

trong gương, đôi mắt to, sống mũi nhỏ nhắn cao v.út, mái tóc đen dài óng ả, làn da trắng nõn như em bé, vòng eo thon gọn, dáng vẻ mong manh dễ vỡ, đúng chuẩn một cô nàng " xanh" trong phim Quỳnh Dao.

 

Trời đất ơi.

 

Tiên nữ giáng trần đây mà!

 

còn kịp ngắm nghía xong thì cửa ký túc xá gõ dồn dập.

 

“Ai đấy?” Sao mà thô lỗ thế.

 

mở cửa.

 

“Cố Cẩn Niên?”

 

Mặc dù mặc áo thun bình thường, trông vẻ nghèo nàn nhưng trong ánh mắt lộ vẻ kiêu ngạo bất kham, quét bên trong như lưỡi kiếm.

 

vội vàng chặn ở cửa.

 

“Đây là ký túc xá nữ, một đại nam nhân như chạy tới đây gì?”

 

Không ngờ nhíu mày, đưa khuỷu tay đẩy sang một bên.

 

“Đứa xí nào đây? Cũng dám quản chuyện của thiếu gia đây .”

 

: “...”

 

Anh đảo mắt quanh một vòng.

 

“Giang Phán Phán ?”

 

“Bảo cô cút đây.”

 

: “...”

 

“Liệu khả năng, chính là Giang Phán Phán ?”

 

Anh liếc một cái, ánh mắt đầy khinh bỉ: “Bà chị , chị đùa cái gì thế? Nếu chị mà là Giang Phán Phán thì bằng đầu ăn phân cho chị xem.”

 

Hử?

 

Lời là thật chứ?

 

Nửa tiếng .

 

“C.h.ế.t tiệt! Cô đúng là Giang Phán Phán thật , ai cho cô ăn mặc thành cái dạng hả?”

 

“Thế... vụ ăn phân thực hiện ?”

 

thấy mặt bắt đầu tối sầm , liền lập tức lảng sang chuyện khác.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-ay-me-toi-dua-toi-cat-canh/chuong-2.html.]

“Anh thấy ăn mặc thế ?”

 

“Cũng... cũng tạm, chỉ là... cô thế nỡ c.h.ử.i bậy nữa.”

 

: “...”

 

Vừa nãy là tiếng ch.ó sủa đấy ?

 

, thanh thiên bạch nhật xông ký túc xá nữ tìm rốt cuộc là việc gì gấp?”

 

Cố Cẩn Niên lúc mới nhớ mục đích của .

 

Anh liền tạo dáng cực ngầu: “Xét thấy cô là đứa 'liếm cẩu' trung thành nhất trong đám đông, quyết định cho cô một cơ hội tiếp cận ở cự ly gần.”

 

“Nói tiếng !”

 

“Đóng giả bạn gái , phá hỏng buổi xem mắt ngày của .”

 

Cái gì?

 

trợn tròn mắt hình tại chỗ.

 

Trời ạ!

 

Có chuyện thế ?

 

giả bộ ho khan hai tiếng: “Có lợi ích gì ?”

 

Chỉ thấy Cố Cẩn Niên giơ hai ngón tay quý phái : “ thể trả cho cô hai nghìn tệ tiền thù lao.”

 

định lườm một cái.

 

Anh tiếp: “Cộng thêm một chiếc túi Chanel.”

 

“Chốt đơn!”

 

Cùng lúc đó, phía : “Ơ? Sao túi của thiếu mất một cái nhỉ?”

 

nhanh ch.óng kể chuyện cho .

 

Hóa đối phương là con gái đối tác ăn của chú Cố, bọn họ thuộc dạng liên hôn thương mại, nhưng đây là điều Cố Cẩn Niên ghét nhất.

 

Trước đó phá hỏng mấy vụ , ước chừng định dùng chiêu cũ.

 

Hai con bàn bạc nửa ngày, quyết định shopping để sắm sửa trang phục.

 

“Con gái ngoan, sắm cho con một bộ thật trò, để con trông giống một đóa bạch liên hoa thanh thuần, đáng thương hơn nữa.”

 

“Mẹ sẽ hóa thành một phu nhân hào môn sang trọng rực rỡ, đến lúc đó sẽ từ cao xuống con, điên cuồng vung thẻ con.”

 

“Ha ha! Nghĩ thôi thấy phấn khích !”

 

đầy ngưỡng mộ.

 

“Tất cả theo sự sắp xếp của ạ.”

 

Hôm đó gặp tại trung tâm thương mại cao cấp nhất thành phố.

 

Bà mặc áo khoác lông chồn phối váy ngắn, đeo kính râm, còn mặc váy trắng đơn giản và giày bệt, một sang trọng, một trẻ trung, tỉ lệ đầu là 100%.

 

Chúng dạo qua nhiều cửa hàng đồ hiệu, cực kỳ khó tính, chê kiểu dáng thì chê cái quá rẻ.

 

đang , bỗng nhiên ánh mắt bà khựng , ngây đó.

 

theo hướng mắt bà...

 

Trời đất ơi~

 

Hóa là chú Cố đang dẫn theo một cô nàng n.g.ự.c khủng trông "mướt mắt" chọn trang sức.

 

Hai thỉnh thoảng còn đắm đuối, trong mắt chỉ hình bóng đối phương.

 

Chú Cố còn âu yếm véo cái mũi nhỏ của cô , cảnh tượng đó thật nỡ .

 

lo lắng .

 

Quả nhiên tức giận, mắt bà đỏ hoe, xắn tay áo, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nghiến răng nghiến lợi, lao vọt tới.

 

“Mẹ ơi, đừng nóng nảy mà!”

 

Chỉ thấy bà lao thẳng một cửa hàng đồ hiệu đắt nhất, chỉ tay mấy mẫu túi trong tiệm: “Cái , cái và cả cái nữa.”

 

Nhân viên cạnh lập tức hiểu ý: “Thưa bà, mấy mẫu bà đều lấy hết ạ?”

 

Mẹ lạnh lùng lên tiếng: “Trừ mấy mẫu , còn gói hết cho .”

 

Sau đó bà kéo sang trạm tiếp theo.

Loading...