Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 87

Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:51:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những khác bội phục , chỉ giao chiến hai , Tứ gia nắm rõ quân của đối phương.

Cố Tứ gia l.i.ế.m l.i.ế.m môi chút khô, chỉ một điểm bản đồ, : “Nơi địa thế chiếm ưu, đêm nay chúng tiên chiếm lấy nơi .”

“Rõ!”

T quốc vốn tưởng rằng thiết quân sự như , quân đội Cố gia tuyệt đối là vật trong bàn tay của họ, ngờ rằng ngoài giao hỏa đầu tiên quân đội Cố gia chịu một chút thiệt thòi, tình hình đó biến thành giằng co, thậm chí mấy , T quốc họ còn đ.á.n.h bại.

Thật là một khúc xương khó gặm!

Người phụ trách bên T quốc trong lòng lẩm bẩm, nhưng hiện tại tình hình chiến đấu, đối với họ tương đối lợi, quân nhu của họ thiếu, tiếp viện cũng đang đường, đ.á.n.h lâu dài họ sợ.

Mà bên Cố gia, tình hình lắm.

Hậu cần viên chút lo lắng tỏ vẻ sắp gạo nấu cơm, hỏi: “Tứ gia, vật tư bên khi nào đến, ăn cháo hai ngày , cứ như , sức g.i.ế.c địch.”

Không dầu mỡ thì thôi, nhưng ngay cả cơm cũng ăn, trong bụng chỉ chút nước, ai còn sức lực?

Cố Tứ gia nhíu nhíu mày, duỗi tay gọi Trương phó quan đến vài câu, Trương phó quan “ai” một tiếng, gửi điện báo về thành Lục Thủy.

Nuôi quân đội tốn tiền, mà hai năm , vật tư bên gửi đến tay ngày càng ít, thậm chí như , chiến sự đang căng thẳng, vật tư bên hứa hẹn mãi vận chuyển đến, chuyện như , cũng đầu tiên thấy.

Có thể , quân đội Cố gia, gần như là do Cố gia tự nuôi. Đương nhiên, đây là tình hình phổ biến ở Z quốc, đều nghèo, cho nên, bắt kẻ địch, quả thực là coi như cừu để vặt lông.

Tình hình chiến đấu truyền đến thành Lục Thủy, ngày thường lâu đều thể thấy nghị luận chuyện Cố gia chính là trời của thành Lục Thủy, đều lo lắng thôi.

Lục Nghiên trong lúc thám thính tin tức, cũng đang nỗ lực xử lý Thực Mãn Lâu. Lợi nhuận gần đây của Thực Mãn Lâu, Lục Nghiên tiên trả món nợ 8000 lạng của Kim Ngân Phường, trả xong nợ, tất cả trong Lục gia đều thở phào nhẹ nhõm.

“Tứ nãi nãi, hy vọng ngài thể hiểu, Kim Ngân Phường chúng tay với Lục gia các , mà là Lục gia các thất bại.” Tần gia nhận tiền, đột nhiên với Lục Nghiên, cũng đắc tội Cố gia, cho nên nguyện ý bán một cái nhân tình.

Nghe , Lục Nghiên gật gật đầu, : “Đa tạ Tần gia báo cho việc , chuyện , Lục gia chúng sẽ tự điều tra.”

Lục Nghiên cũng điều tra qua, chỉ là, thiếu niên mang Lục Thực sòng bạc xuất ngoại, điều tra cũng bắt đầu từ .

Lục Nghiên lúc đầu còn thường xuyên chú ý vấn đề tiền tuyến, nhưng nhanh nàng liền bận rộn lên, dùng 5000 đại dương Kim trả, Lục Nghiên mở một trại nuôi heo và một nhà máy chế tạo đồ hộp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-87.html.]

Đối với việc Lục Nghiên mở nhà máy chế tạo đồ hộp, Kim ban đầu tỏ vẻ hiểu, Lục Nghiên : “Kim, hiểu. chỉ hy vọng, trong nước của , cần vì thịt hộp, mà gặp đãi ngộ công bằng.”

Trước khi mở xưởng, Lục Nghiên chuyên môn một cuộc điều tra, nàng : “…Một hộp thịt hộp như , các bán cho nước khác, chỉ cần mười đồng tiền, nhưng bán cho Z quốc chúng , 30 đồng tiền.”

Kim trầm mặc, Y quốc, Y quốc là quốc gia quốc lực mạnh nhất thế giới hiện nay, cho nên cũng thể hiểu cảm thụ của Lục Nghiên, nhưng Lục Nghiên cũng mong thể lý giải, nàng chỉ là chuyện .

Lục Nghiên là đầu tiên mở xưởng, nhiều chuyện đều là đầu tiên tiếp xúc, cần luôn luôn cân nhắc, bận rộn đến mức hận thể phân hai.

Địa điểm của xưởng đồ hộp, là ở ngoài thành, vốn là một nhà máy dệt, vải dệt thủ công. Nhà máy dệt kinh doanh thịnh vượng, nhưng hiện giờ thị trường xuất hiện vải dệt bằng máy màu sắc tươi hơn, giá cả rẻ hơn, vải dệt thủ công nháy mắt liền ai hỏi thăm, nhà máy dệt cũng thể mở nữa, lão bản nhà máy dệt thật sự thể mở nữa, Lục Nghiên liền thanh toán 3500 đại dương mua nhà máy.

Lục Nghiên mang xem một chút, lúc nàng mua, lão bản nhà máy dệt còn đóng gói bán rẻ cho nàng cả những tấm vải dệt thủ công bán trong xưởng.

“Những tấm vải thật tồi, xem, màu xanh lục thật non, y phục chắc chắn tôn da.” Xuân Hạnh và Hòa Hương lật xem vải vóc nghị luận.

Lục Nghiên lật xem một chút, chất lượng của những tấm vải dệt thủ công vẫn tồi, đáng tiếc vì là thủ công, giá cả tự nhiên thể rẻ , liền vải dệt bằng máy so sánh xuống.

Giá cả đắt đỏ, màu sắc đơn điệu của vải dệt thủ công, so với giá cả rẻ, màu sắc tươi của vải dệt bằng máy, tự nhiên càng nguyện ý mua vải dệt bằng máy.

Xuân Hạnh hỏi: “Tiểu thư, những tấm vải xử lý thế nào?”

Lục Nghiên trong lòng sớm sắp xếp cho những tấm vải dệt thủ công , liền : “Các ngươi tìm một ít , đem những tấm vải dệt thủ công đều thành quần áo, nam nữ đều .”

Nói xong, nàng ngoài , bên ngoài xưởng còn một mảnh đất trống lớn, Lục Nghiên nghĩ nghĩ : “Lại tìm mấy thợ xây, ở đây xây một dãy nhà.”

Xuân Hạnh “ai” một tiếng.

Lục Nghiên đầu Xuân Hạnh bọn họ một cái, ngoài Xuân Hạnh, bên cạnh nàng thêm hai , là Cố Tứ gia phái tới, hai thanh niên dáng thẳng tắp, một tên Liễu Ngu, một tên Sử Phương.

Chỉ mấy , vẫn là thiếu một ít!

Những bộ quần áo từ vải dệt thủ công cũng cần quá tinh xảo xinh , chỉ cần thể mặc là , các bà nội trợ trong thành Lục Thủy thậm chí những cô nương may vá đều thể , bởi Lục Nghiên trực tiếp liền mời những , phủ định ý kiến của Xuân Hạnh mời mấy vị tú nương chuyên nghiệp.

 

 

Loading...