Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:50:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lạnh ?” Ngài đột nhiên hỏi.

Lục Nghiên ngẩn , nghi hoặc ngài.

Cố Tứ gia : “Cháu vốn sợ lạnh mà.” Giọng ngài đầy khẳng định.

Ngón tay khẽ vuốt ve thành chén , Lục Nghiên lắc đầu: “Cháu mặc khá dày, vẫn ạ.”

Nàng ăn mặc phần kín cổng cao tường hơn thường, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như ngọc càng thêm phần ngoan ngoãn.

Cố Tứ gia nhíu mày, gọi Trương phó quan mang một chiếc lò sưởi tay tới.

Bạch Lập Tùng chậc chậc lưỡi, với Trương phó quan: “Tứ gia nhà đúng là ‘nhà cũ cháy’, hết t.h.u.ố.c chữa .”

Trương phó quan ngẫm nghĩ, thấy cũng bao giờ thấy Tứ gia để tâm đến cô gái nào như .

Lò sưởi tay đưa tới, Lục Nghiên ôm trong lòng, cảm thấy ấm áp hơn chén nhiều.

Cố Tứ gia rót thêm cho nàng, hương thượng hạng tỏa ngào ngạt, ngài hỏi: “Ra cửa mang theo xe?”

Lục Nghiên giải thích: “Sáng nay thấy trời , cháu chỉ định mua ít son phấn và hoa cỏ nên gọi xe. Ai ngờ lúc về trời đổ mưa.”

Nghe , Cố Tứ gia theo bản năng lướt qua mặt nàng. Đây là đầu tiên trong ngày ngài thẳng nàng, mới nhận hôm nay tiểu cô nương thoa chút son phấn, càng thêm phần động lòng . Khuôn mặt trắng hồng, đôi môi đỏ mọng đầy đặn như quả đào chín mọng, khiến chỉ c.ắ.n một cái.

Cố Tứ gia đột nhiên cảm thấy mặt nóng bừng, vội vàng dời mắt chỗ khác.

“... Tay áo ấp tàn ân sắc nhưng, ly thâm hương lao ô. Thêu giường nghiêng bằng kiều vô , lạn nhai hồng nhung, hướng đàn lang thóa...”

Trong đầu Cố Tứ gia bất chợt hiện lên câu thơ , ngài tự chủ mà tưởng tượng cảnh Lục Nghiên mặc váy dài tựa giường, đôi môi đỏ mọng mỉm kiều mị, phong lưu quyến rũ.

Cố Tứ gia: “...”

Ngài bất lực đỡ trán, thầm nghĩ chắc chắn Cố tướng quân và ảnh hưởng , thể nảy những hình ảnh khinh nhờn Lục Nghiên như chứ.

Lục Nghiên thấy hành động của ngài, tưởng ngài khỏe, liền lo lắng hỏi: “Tứ gia, ngài ? Trong khỏe ạ?”

Cố Tứ gia ho nhẹ một tiếng, ngước mắt nàng nhanh ch.óng dời , đáp: “Không gì.”

Lục Nghiên im lặng một lát, hỏi: “Tứ gia đang giận cháu ?”

Cố Tứ gia hỏi : “Sao cháu hỏi ?”

Lục Nghiên thấp giọng: “Vì đây khi chuyện ngài luôn thẳng mắt cháu.” Ánh mắt ngài khi đó ấm áp, khiến thấy an lòng.

Cố Tứ gia: “...” Ta chỉ là đang những ảo tưởng thể thôi, thực sự đang giận.

lời Cố Tứ gia thể , chẳng khác nào kẻ biến thái.

“Vậy thể hỏi, tại cháu từ chối hôn sự đó... Là vì ghét ... vì chuyện của Cố Thành?” Cố Tứ gia hỏi. Ngài vốn tưởng tiểu nha đầu vẫn thích , sự từ chối dứt khoát của nàng khiến lòng ngài chút hụt hẫng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-72.html.]

“Không ạ!”

Lục Nghiên theo bản năng phản bác, nàng vắt óc tìm lý do: “Không , cháu chỉ là quá bất ngờ thôi, tuyệt đối ý ghét ngài. Chỉ là cháu từng nghĩ giữa chúng thể chuyện gì... Hơn nữa, ngài là bậc bề , chuyện thực sự trái với luân thường đạo lý. Với , đây chắc cũng ý của ngài. Ngài luôn coi cháu là vãn bối, dù chỉ là nể mặt Cố Thành.”

Cố Tứ gia nàng với ánh mắt kỳ lạ, hỏi: “ giữa và cháu quan hệ huyết thống. Dù thành thì gọi là trái luân thường ?”

Lục Nghiên: “...” Nàng trừng mắt ngài như thấy điều gì kinh khủng lắm.

Cố Tứ gia ngẩn , nhận lỡ lời, ngài chật vật mặt điên những lời như ?

Lúc mưa bên ngoài ngớt, Cố Tứ gia vội : “Ta sai đưa cháu về.”

Lục Nghiên ngoài, thấy mưa tạnh hẳn, nàng dậy: “Không cần ạ, mưa tạnh cháu tự về .”

Cố Tứ gia cho nàng cơ hội từ chối, vẫy tay gọi .

Lục Nghiên từ chối đành chấp nhận. Nàng Cố Tứ gia với ánh mắt phức tạp chậm rãi rời .

Cố Tứ gia theo, mãi đến khi tiếng bước chân xa dần biến mất, ngài mới như trút hết sức lực phịch xuống ghế, ánh mắt thẫn thờ ngoài.

Bạch Lập Tùng bước tới, thấy ngài lẩm bẩm: “Không nên như , Cố T.ử An, mày điên ...”

Bạch Lập Tùng: “??” Lục tiểu thư rốt cuộc gì mà khiến ngài nông nỗi ?

Ánh đèn mờ ảo tỏa sắc hồng mập mờ, xung quanh rực rỡ sắc đỏ, đôi nến long phụng cháy tí tách. Đây rõ ràng là cách bài trí của một tân phòng!

Phía bên là một chiếc giường lớn, lớp chăn gấm đỏ rực, một tiểu cô nương xinh mặc chiếc áo lót trắng mỏng manh, lộ đôi cánh tay trắng ngần và đôi chân dài thon thả, nghiêng đầy quyến rũ.

Nàng còn vẻ trầm tĩnh thanh lãnh thường ngày, đôi mắt và bờ môi đều nở nụ động lòng , ánh mắt tràn đầy vẻ kiều mị. Ngũ quan vốn dĩ nồng diễm mê , giờ đây giường mỉm như , lớp chăn đỏ rực, làn da nàng trắng như ngọc càng thêm phần quyến rũ hoặc nhân.

Cố Tứ gia chôn chân tại chỗ, ngây .

“Tứ thúc...” Tiểu cô nương đột nhiên gọi một tiếng, giọng còn thanh lãnh mà mang theo một phong vị khác.

Cố Tứ gia kìm lòng bước tới bên giường. Đôi cánh tay trắng ngần như dây leo quấn lấy ngài, đôi môi nhỏ nhắn cũng áp sát .

“Tứ thúc!”

Tiểu cô nương thể mềm mại xương rúc lòng ngài, những đầu ngón tay lạnh lướt qua da thịt ngài, để những đốm lửa nóng bỏng.

“Hô!”

Cố Tứ gia đột nhiên mở mắt, mồ hôi đầm đìa, nhưng bên là một mảnh lạnh lẽo.

Xung quanh tĩnh lặng như tờ, tiếng đồng hồ tích tắc vang lên, chỉ còn tiếng thở dốc của ngài.

Hơi thở dần định, Cố Tứ gia dậy, bóng dáng cao lớn tới bên cửa sổ, rót một chén lạnh uống cạn.

“Cạch!” Chén đặt xuống bàn phát âm thanh khô khốc, Cố Tứ gia nắm c.h.ặ.t chén , thở hắt một thật sâu.

Sao mơ thấy giấc mơ như ?

Loading...