Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:50:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Con trai ngốc ?” Cố tướng quân lẩm bẩm, lập tức vợ lườm một cái.

Cố tướng quân ho nhẹ: “Bà nó xem, bảo thằng ranh để ý Lục tiểu thư mà. Làm cha như giúp nó một tay chứ.”

Trương phó quan đó mặt đầy mờ mịt: “...” Trong đầu hiện lên vô cảnh tượng giữa Tứ gia và Lục tiểu thư, giờ mới nhận gì đó .

“Trương Hành, mày đúng là đồ ngốc.” Hắn thầm nghĩ. Chuyện rõ rành rành thế mà bao giờ nghĩ theo hướng đó, đúng là ngốc hết t.h.u.ố.c chữa. Giờ đây, Trương phó quan đang nghiêm túc suy nghĩ một vấn đề: Sau gặp Lục tiểu thư, gọi là gì đây?

Tứ nãi nãi chăng?

Trương phó quan kinh ngạc: “Ngay bây giờ ?”

Cố Tứ gia gật đầu, với lấy chiếc áo choàng mặc , : “Đi thôi, chúng gặp vị Bạch thiếu tướng .”

Bạch gia ở vùng Rừng Thông, cai quản hai tỉnh Y và J, địa vị của Bạch gia ở đó cũng tương đương với Cố gia tại tỉnh S.

Bạch Lập Tùng, con trai trưởng của Bạch tướng quân, là một cao lớn, mặc chiếc áo choàng màu xanh lục, toát lên vẻ hào sảng của một nam nhi phương Bắc.

“Cố thiếu tướng!” Bạch Lập Tùng từng gặp Cố Tứ gia đây khi họ cùng ở tỉnh B thời Tổng thống tiền nhiệm.

Cố Tứ gia cũng chào : “Bạch thiếu tướng.”

Bạch Lập Tùng ha ha lớn: “Chuyện Cố thiếu tướng thu phục tỉnh M, đại bại T quốc truyền khắp Z quốc , ngay cả Tổng thống cũng hết lời khen ngợi ngài Quốc hội đấy.”

Cố Tứ gia khiêm tốn: “Tổng thống quá khen, đó chẳng qua là bổn phận của thôi.”

Nghe , mắt Bạch Lập Tùng lóe sáng, lẩm bẩm: “... Bổn phận...”

“Hay! Hay cho câu ‘bổn phận’! Kẻ cùng nòi giống ắt dã tâm, đ.á.n.h đuổi ngoại bang chính là bổn phận của dân Z quốc chúng .”

Cố Tứ gia , hỏi: “Bạch thiếu tướng tới đây chắc chỉ để khen ngợi chứ?”

Bạch Lập Tùng gãi mũi hắc hắc: “Lần tới là để nhờ ngài giúp đỡ.”

Cố Tứ gia hiệu cho thẳng.

Bạch Lập Tùng trầm giọng: “Ngài cũng mùa đông năm nay khắc nghiệt thế nào đấy, gia súc thảo nguyên c.h.ế.t rét ít. tới đây một mặt là để thu mua nhu yếu phẩm, mặt khác là nhờ Cố gia hỗ trợ. Hiện tại biên cảnh yên , quân địch liên tục quấy nhiễu. Quân đội của chúng thiếu hụt vật tư, xin chi viện từ Trung ương mãi mà thấy , thực sự là hết cách ...”

Dù Bạch gia lợi hại đến , nhưng chi viện, vật tư, họ lấy gì để đ.á.n.h giặc?

Cố Tứ gia trầm ngâm suy nghĩ về những tin tức nhận , : “ U quốc đang sự tiếp xúc với T quốc, e rằng U quốc nhận sự hậu thuẫn từ T quốc.”

Bạch Lập Tùng đập bàn cái rầm: “Lão t.ử nghi , lũ nhãi nhép U quốc đột nhiên cứng cựa thế, hóa lũ T quốc giật dây.”

Quân sự của T quốc vượt xa các nước khác, còn Z quốc chúng ở phương diện bỏ xa một dài. Có T quốc chống lưng, hèn chi U quốc bắt đầu “rục rịch”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-70.html.]

Sau khi bàn bạc xong xuôi, hai rời khỏi lâu. Bạch Lập Tùng đội mũ lên, mặc chiếc áo bông quân đội màu xanh lục, dáng vẻ thô ráp mang chút khí chất ngang tàng. Đứng cạnh , Cố Tứ gia trông thanh tú hơn hẳn, giống võ tướng mà giống một vị thư sinh nho nhã.

Tuy nhiên, bảo Cố Tứ gia là thư sinh cũng sai, ngài từng du học, học vấn uyên thâm, tài hoa là điều cần bàn cãi.

Cố Tứ gia hỏi: “Bạch thiếu tướng chỗ nghỉ chân ?”

Bạch Lập Tùng đáp: “Đoàn chúng đang ở t.ửu lầu Nhạc Dương phía , chuyện gì ngài cứ tới đó tìm .”

Cố Tứ gia gật đầu.

Bạch Lập Tùng nghiêng đầu vị Cố thiếu tướng danh tiếng lẫy lừng . Dù chỉ gặp một ở tỉnh B, nhưng ấn tượng của về ngài sâu sắc. Người tuấn, giống kẻ cầm s.ú.n.g, trái giống cầm b.út hơn, khác biệt với đám thô lỗ như họ.

“... Cố thiếu tướng vẫn thành ?” Bạch Lập Tùng đột nhiên hỏi.

Cố Tứ gia liếc , thấy Bạch Lập Tùng đắn: “ thấy ngài cũng lớn tuổi , cũng nên cưới vợ thôi, Cố tướng quân sốt ruột ?”

Cố Tứ gia lạnh lùng đáp: “Chuyện hứng thú.”

Bạch Lập Tùng nhướng mày kinh ngạc: “Nói ... chẳng lẽ Cố thiếu tướng vẫn còn là trai tân ?”

Cố Tứ gia thần sắc đổi.

Bạch Lập Tùng tự nhiên quàng vai ngài như em , vuốt cằm vẻ từng trải: “ cho ngài , đó là vì ngài nếm trải hương vị phụ nữ thôi, chờ ngài cái thú vị trong đó mới hiểu thế nào là ôn nhu hương.”

Cố Tứ gia gạt tay , nhưng Bạch Lập Tùng nản chí, vẫn bước theo ngài lẩm bẩm: “... Cố thiếu tướng xuất sắc thế , cô nương thế nào mới lọt mắt ngài đây, là... trong lòng ngài ý trung nhân ?”

Nghe , Cố Tứ gia khựng , trong đầu đột nhiên hiện lên khuôn mặt của Lục Nghiên. Tiểu cô nương luôn gọi ngài bằng giọng kiều mềm: “Tứ thúc.” Rõ ràng giọng ngọt ngào như , nhưng tính tình cứng cỏi đến lạ.

Bạch Lập Tùng luôn chú ý đến biểu cảm của Cố Tứ gia, dù sự xao động đó chỉ thoáng qua và khó nhận , vẫn bắt thóp tâm tư của ngài.

“... Nhìn biểu cảm , rõ ràng là ý trung nhân .” Hắn xoa cằm suy ngẫm: “Cũng đó là vị tiểu thư nhà ai.”

Cố Tứ gia: “... Không .”

Bạch Lập Tùng ha hả , rõ ràng là tin.

Tuy nhiên, dù Cố Tứ gia , Bạch Lập Tùng ở thành Lục Thủy tự nhiên cũng chuyện của hai nhà Lục - Cố. (Đi cũng bàn tán, cũng khó.)

Đến ngày hôm khi Cố Tứ gia ghé qua, Bạch Lập Tùng liền ngài với ánh mắt chế giễu: “Hóa trong lòng ngài là Lục tiểu thư nhà họ Lục .”

Cố Tứ gia khẽ nhíu mày: “Chỉ là phụ hồ đồ thôi, dân chúng trong thành thích xem náo nhiệt nên đồn thổi, ngài tin mấy lời đồn nhảm đó.”

Bạch Lập Tùng ngài đầy ẩn ý: “Nếu ngài để tâm, theo tính cách của ngài, căn bản sẽ chẳng thèm giải thích với gì. Cho nên, ngài và vị Lục tiểu thư đó chắc chắn là chuyện.”

 

 

Loading...