Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:49:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:49:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Thịt heo là thịt lợn rừng, hơn nữa còn là lợn rừng con mới hai ba tháng, thịt mềm, mà măng bên trong, là mới đào từ đất lên, tươi ngon nhất, cuối cùng là gà, cũng là loại thịt gà nhất, ba thứ cho chảo phi thơm hành tỏi, hương vị hảo hòa quyện , tạo thành một hương vị mê .
Mùi lúa mạch của bánh bao, cảm giác mềm mại, thịt heo mềm, thịt gà tươi và măng thấm đủ hương vị của hai loại , bốn hương vị hòa quyện , xung đột, kết hợp , ngon đến mức nuốt cả lưỡi.
Hơn nữa vì măng, bánh bao ăn hề ngấy, một vị giòn ngon miệng.
Không tự lúc nào, một cái bánh bao ăn xong.
“Ngon!” Lục lão gia nhét bánh bao miệng, thiếu chút nữa là mất cả hình tượng.
Lục phu nhân ông, đột nhiên nhớ một chuyện, khẽ hỏi: “Lão gia, ngài rửa tay ?”
Lục lão gia cứng đờ.
Lục phu nhân dịu dàng với ông.
Phần 4
Chờ Xuân Hạnh rời , Lục lão gia thở dài một , : “Con bé Nghiên Nhi từ nhỏ thích bếp, tiếc là…”
Tiếc là, tài nấu nướng của Lục gia, truyền nam bất truyền nữ.
Lục phu nhân liếc cái đĩa sạch sẽ, trong lòng chợt động, : “Nghiên Nhi tay nghề , ông để nó đến Thực Mãn Lâu thì thế nào?”
Lục lão gia do dự, “Nghiên Nhi, chỉ là một cô nương…”
Lục phu nhân thở dài một tiếng, : “Vậy Thực Mãn Lâu thì ? Cứ thế , Thực Mãn Lâu chẳng thà bán còn hơn.”
Lục gia ở tỉnh S xem là một gia tộc lớn, cha của Lục lão gia là Lục lão gia t.ử là một thủ đoạn, tài nấu nướng cũng lợi hại, tạo dựng danh tiếng cho Lục gia.
Khi đó, ai cũng , Lục gia ở tỉnh S, đại diện cho mỹ thực đỉnh cao!
Tiếc là, Lục lão gia kế thừa tay nghề của cha , ba đứa con, nam đinh duy nhất là Lục Thực cũng thiên phú.
Khi Lục lão gia t.ử qua đời, Lục gia ai học bộ tay nghề của Lục lão gia, bếp trưởng của t.ửu lâu đối thủ đào , đó là dậu đổ bìm leo.
Hiện nay Lục gia còn như xưa, ở tỉnh S đều , Lục gia sắp suy tàn.
“… Đến, chúng bếp xem, cũng ngoài bánh bao, nó còn món gì ngon nữa!”
Lục lão gia chép miệng một cái, hương vị của tam đinh bao vẫn còn lưu trong miệng, khiến dư vị thôi.
Hai chạy đến nhà bếp, bếp, thấy tiếng con gái nhỏ của , ngọt ngào mềm mại, như bọc một lớp mật, khiến lòng ngọt ngào.
“… Tỷ tỷ, cái ngon quá…”
Sau đó, là tiếng của con gái lớn, “Ngon cũng ăn nhiều, chỉ thể ăn hai cái, ăn nhiều gạo nếp, bụng sẽ thoải mái!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-7.html.]
So với giọng của Lục Xu, giọng của Lục Nghiên lạnh lùng hơn một chút, mang theo nụ nhàn nhạt, là thể tưởng tượng một hình ảnh khóe miệng mỉm , mày mắt dịu dàng, nhưng vô cùng thanh lãnh.
Hai bước , liền thấy con gái nhỏ của nép bên cạnh Lục Nghiên, khuôn mặt tròn trịa, trông đáng yêu.
“Phụ , mẫu !”
Lục Nghiên , nàng mặc một chiếc áo ngoài màu hồng đào, bên là một chiếc váy dài màu trơn, cả trông tú mỹ, ngay cả vẻ diễm lệ bức giữa mày mắt cũng đè xuống nhiều, chỉ còn một vẻ dịu dàng thoải mái, sống động, khiến cha Lục gia vô cùng xa lạ.
Quả thực như đổi một !
Lục phu nhân mở miệng, hỏi: “Hai chị em các con, đang gì… Xu Nhi, con phiền tỷ tỷ con?”
Lục Xu nhào tới, nũng trong lòng Lục phu nhân, : “Mẫu , tỷ tỷ bánh đậu đỏ, ngon lắm…”
Món ngọt Lục Nghiên thật đơn giản, bột nếp vỏ, đậu đỏ nghiền nhân, bên ngoài bọc một lớp bột đậu nành nhạt, chỉ lớn bằng nắm tay trẻ con, đựng đầy trong đĩa, nhỏ nhắn tinh xảo, nhan sắc quả thực bùng nổ, trông khiến nỡ ăn.
Mà bánh đậu đỏ ăn hương vị cũng đặc biệt mỹ vị, mềm mại ngọt ngào, nhét miệng, cảm giác mềm mại tinh tế đó, kết hợp với nhân đậu đỏ nghiền cũng mềm mại mang theo vị ngọt nhàn nhạt, ăn chỉ cảm thấy dư vị lưu luyến, ngọt mà ngấy.
Hơn nữa, phần lượng , ba miếng là ăn xong, một cảm giác thòm thèm.
Loại đồ ngọt nhỏ , các bạn nữ yêu thích nhất, chỉ Lục Xu thích, ngay cả Lục phu nhân các nàng cũng chinh phục, ôm món đồ ngọt nhỏ buông tay.
Lục lão gia hứng thú với thứ ngọt ngấy , tuy cũng ngon, nhưng so sánh, ông vẫn thích bánh bao thịt của hơn, chỉ là cái đầu quá nhỏ, ông một miếng là thể ăn một cái, căn bản ghiền.
“Nghiên Nhi !”
Lục lão gia thương lượng với nàng, : “Bánh bao thể lớn hơn một chút ? Nhỏ như , ăn đủ nhét kẽ răng!”
Lục Nghiên: “Được ạ.”
Lục Nghiên nhiều món, một xửng bánh bao, một phần cháo, cộng thêm bánh đậu đỏ loại đồ ngọt nhỏ , chỉ đủ nhét kẽ răng, đặc biệt là Lục lão gia, bánh bao phần lớn đều bụng ông, nhưng vẫn ăn no.
Suy nghĩ một chút, Lục Nghiên quyết định nấu mì, mì đơn giản bao, hơn nữa một thể nhiều phần, đều thể ăn.
Nói là , bảo dì Từ lấy bột mì đến, nhào bột Lục lão gia chủ động xin trận, gánh vác công việc gian khổ , ông sức lực lớn, nhào mì như , ăn cũng dai hơn.
Có điều, trong quá trình ông nhào bột, Lục Nghiên thường xuyên bảo ông nhào thế , hoặc là nhào thế .
Lục lão gia cũng hiểu lý do gì, nhưng Nghiên Nhi nhà ông tay nghề như , như tự nhiên lý của nàng, Lục lão gia vui vẻ đồng ý.
Bột nhào xong, Lục Nghiên bắt đầu kéo mì, mì của nàng kỹ xảo gì thừa thãi, nhưng cho một cảm giác hoa cả mắt, vô cùng thần kỳ.
Một khối bột tròn, trong tay nàng dần dần thành sợi mỏng, lúc đầu rộng bằng một ngón tay, đó càng ngày càng mỏng, càng ngày càng mỏng, cuối cùng chỉ mỏng như sợi tóc , thoáng qua, gần như thấy.
“Cái …”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.