Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 55

Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:50:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Nghiên: “??”

Nàng cảm thấy Cố gia đại khái đều bệnh.

“Lục tiểu thư?!” Trương phó quan thấy Lục Nghiên, thực rõ ràng chút kinh ngạc, ánh mắt d.a.o động giữa hai , xác định xảy chuyện gì .

Tứ gia nhà và Lục gia đại tiểu thư?

Hai tám sào cũng tới với a. À , cháu trai Tứ gia là vị hôn phu của Lục đại tiểu thư, vẫn chút quan hệ.

Lục Nghiên chào hỏi: “Trương phó quan.”

Trương phó quan một tiếng, mở cửa xe. Lục Nghiên khom lưng . Xuân Hạnh vội : “Tiểu thư cẩn thận tay……”

Lục Nghiên xe, Cố Tứ gia ngay bên cạnh nàng. Tức khắc gian nhỏ hẹp trở nên chật chội, thở xâm lược của đàn ông tràn ngập quanh Lục Nghiên nàng cảm thấy tự nhiên.

Xuân Hạnh và Hòa Hương định lên theo thì Trương phó quan cản , hai vẻ mặt mờ mịt.

Trương phó quan chỉnh mũ, chỉ phía : “Hai các ngươi xe .” Phía còn một chiếc xe nữa.

Cố Thành từ xa thấy Lục Nghiên xe Cố Tứ gia, mày nhịn nhíu .

Diệp Tinh khoác tay hỏi: “Sao ?”

Cố Thành hồn, lắc đầu: “Không gì.”

Diệp Tinh mỉm , ánh mắt xa xa, tay khoác Cố Thành vô thức siết c.h.ặ.t.

Lục Nghiên đột nhiên hối hận để Cố Tứ gia đưa về. Sự tồn tại của đàn ông quá mạnh, nàng cảm giác động vật nhỏ đối mặt thiên địch, lông tơ dựng , như đống than.

“Két!” Xe đột nhiên xóc nảy, Lục Nghiên nghiêng ngả lao về phía , tay theo bản năng quờ quạng trong trung, lập tức nắm c.h.ặ.t.

“…… Tứ gia, tình hình giao thông phía tệ, các ngài vững.” Trương phó quan phía vọng .

Lục Nghiên mặt đỏ bừng, bay nhanh từ trong lòng n.g.ự.c đàn ông dậy, rúc góc cửa sổ.

Cố Tứ gia như suy tư gì nàng, hỏi: “Ngươi sợ ?” Hắn thấy lạ, rõ ràng ở trại nuôi ngựa nàng sợ.

Lục Nghiên giật giật môi: “Ta sợ ngài, chỉ là chút khẩn trương.” Ngay cả nàng cũng khẩn trương.

Cố Tứ gia nàng một cái, lục trong túi một chút mở lòng bàn tay , bên trong một khối đồ vật bọc giấy gói sáng loáng.

Lục Nghiên nghi hoặc . Hắn : “Sô cô la, đồ bên Châu Âu, Mỹ Chi bọn họ đều thích.”

Sô cô la màu đen, bỏ miệng ngọt, khẩu cảm trơn mượt, tan nhanh đầu lưỡi, là một hương vị mới lạ.

Đại khái chịu ảnh hưởng của khối sô cô la , sự khẩn trương của Lục Nghiên tan nhiều.

Nàng trộm Cố Tứ gia. Người đàn ông khác hẳn những nàng từng gặp, giàu mị lực, cường đại tự tin, thì lãnh đạm nhưng đáy lòng ôn nhu, thật sự khác biệt.

Cố Tứ gia qua, Lục Nghiên đột nhiên đầu .

“Nghe thời gian ngươi rơi xuống nước?” Hắn đột nhiên mở miệng.

Sô cô la trong miệng tan thành vị ngọt ngào. Lục Nghiên ừ một tiếng: “Ta tự cẩn thận, bất quá hiện tại .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-55.html.]

Ngón tay vuốt ve, đầu ngón tay dường như còn vương xúc cảm trơn trượt lạnh lẽo của ngón tay đối phương. Đó là một bàn tay lạnh. Cố Tứ gia thất thần.

“Đại phu thế nào? Có để di chứng ?” Một lúc hỏi.

“Đại phu dưỡng cho , đụng nước lạnh, nhưng thể tổn hại nên chút phiền phức, dưỡng ba bốn năm.” Lục Nghiên , để trong lòng lắm.

Cố Tứ gia dáng vẻ nàng, gì thêm.

Xe tới Lục gia thì trời sắp tối, hoàng hôn buông xuống, ánh mặt trời sắp lặn, còn chút nhiệt lượng nào, ngược thấy lạnh.

Lục Nghiên xuống xe, nhịn dậm chân. Trên khoác áo choàng lông hồ ly trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi trong đám lông trắng, chỉ lộ đôi mắt hắc bạch phân minh như .

“Cảm ơn Tứ thúc đưa về.” Lục Nghiên ở bậc thang lễ phép hỏi: “Ngài uống ly ?”

Cố Tứ gia: “Được a.”

Lục Nghiên: “?”

Nói với Trương phó quan một câu, Cố Tứ gia theo Lục Nghiên xuống xe.

Người Lục gia đợi cả ngày mới thấy Lục Nghiên về, kịp vui mừng thấy Cố Tứ gia phía , nụ mặt cứng đờ.

Cái , về còn mang theo tôn đại phật ?

Lục Nghiên với Lục lão gia: “Phụ , ngài còn mời Tứ thúc nhà uống ? Trà Long Tỉnh mưa ngài tiếc nỡ uống, hôm nay lấy chiêu đãi Tứ thúc.”

Lục lão gia hồn : “Đương nhiên , Tứ gia tới chơi Lục gia chúng bồng tất sinh huy a.”

Cố Tứ gia nhạt: “Ta cùng ngài là cùng thế hệ, ngài cứ gọi là T.ử An là .”

Mấy nhà. Lục Xu dựa Lục Nghiên tò mò Cố Tứ gia, đó chú ý tới tay băng bó của Lục Nghiên.

“Tỷ tỷ, tay tỷ ?” Lục Xu cẩn thận nâng tay nàng, khuôn mặt nhỏ nhăn .

Người Lục gia lúc mới chú ý tới tay Lục Nghiên, đều kinh hãi. Lục mẫu bước tới nâng tay nàng xem: “Con đứa nhỏ , tay thế ?”

Cố Tứ gia mở miệng: “Việc của , là sơ suất. Hôm nay ít nhiều nhờ Lục Nghiên cứu nha đầu Mỹ Chi……”

Người Lục gia xong càng thêm đau lòng. Lục Xu càng là khổ sở đến rưng rưng nước mắt, nắm lấy tay Lục Nghiên hỏi: “Tỷ tỷ đau a?”

Lục Nghiên lắc đầu: “Không , đau.”

Lục lão gia hỏi: “Sao ngựa phát điên?”

Cố Tứ gia : “Ngựa đó tính tình vốn liệt, Mỹ Chi tính trẻ con nổi lên, tay nặng.”

Lúc đó tâm tình Cố Mỹ Chi , tay nặng nhẹ, ngờ chọc giận con ngựa.

Nha đầu dâng lên. Lục Nghiên nhà quần áo. Lục phu nhân theo thở ngắn than dài: “Con là con gái, vết thương sâu bao nhiêu, nếu để sẹo thì ?”

Lục Nghiên cởi áo choàng bộ đồ thường ngày, : “Ngài yên tâm , . Ta hiện tại lo là bên t.ửu lầu, tay thương chắc chắn thể xuống bếp, cũng may Triệu thúc bọn họ theo học một thời gian, trong thời gian ngắn hẳn vấn đề gì.”

 

 

Loading...