Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:50:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe , Lưu Chí Xa sờ mũi bất đắc dĩ: “Ngươi a……”

Biểu tình rõ ràng Cố Mỹ Chi thích . Cũng lạ, Cố Mỹ Chi biểu hiện rõ ràng như , ai cũng .

“Không gạt ngươi, vẫn luôn coi Mỹ Chi như em gái. Ta yêu mỹ nhân, phong lưu thành tính, định tâm , thành gia chỉ khổ con gái nhà .” Hắn biểu tình đắn.

Lục Nghiên ngẩng đầu , đầu tiên nghiêm túc : “Xem Lưu so với Cố thiếu gia còn đảm đương hơn một chút.”

Lưu Chí Xa ha ha : “Xem chỉ Cố Thành thích hôn sự , Lục tiểu thư cũng vui a.”

“…… Rõ ràng vị hôn thê dây dưa rõ với phụ nữ khác. Người đàn ông như , Lưu nghĩ còn mong chờ gì ở hôn sự ?” Lục Nghiên hỏi .

Lưu Chí Xa hé răng. Không thể , dù là bạn bè cũng thấy Cố Thành việc phúc hậu.

Nhân viên trại nuôi ngựa dắt ngựa , là một con ngựa cái nhỏ dịu ngoan, lông trắng thuần, thuận theo và . Lục Nghiên vuốt ve nó cũng thấy nó khó chịu, liền cầm nắm cỏ cho nó ăn.

Nhìn động tác của nàng, Lưu Chí Xa ngạc nhiên: “Không ngờ Lục tiểu thư cũng nghiên cứu về ngựa, con ngựa xem thích ngươi a.”

Động tác vuốt ve của nàng trấn an con ngựa , con ngựa tỏ thiết rõ ràng.

Lục Nghiên nhẹ nhàng vuốt ve đầu ngựa, ánh mắt ôn nhu : “Là con ngựa ngoan ngoãn.”

Cánh tay giật giật, biểu cảm của Lục Nghiên trong nháy mắt chút kỳ quái.

“Cởi áo xem.” Cố Tứ gia đột nhiên mở miệng.

Lục Nghiên sửng sốt, thần sắc đổi mấy , cuối cùng uyển chuyển : “Tứ thúc, chúng là chú cháu, như lắm ?”

Cố Tứ gia vẻ mặt bình tĩnh nàng, nhưng nếu kỹ, sẽ phát hiện đáy mắt mờ mịt: “??”

Trong đầu xoay một vòng mới hiểu ý của Lục Nghiên, tức khắc cảm thấy chút buồn , : “Lưng của cô cũng thương , chỉ xem vết thương lưng cho cô thôi.”

Lục Nghiên: “…”

Mặt nàng nháy mắt đỏ bừng, chỉ là bằng sự bình tĩnh rèn luyện từ đời , cho nên vẫn duy trì ngữ khí vô cùng trấn định : “Là .” Nếu bỏ qua khuôn mặt đỏ như tôm luộc của nàng, chỉ ngữ khí, thật sự trấn định.

Cố Tứ gia , cũng đích xác , mắt tuấn mày dài, một mảnh trong trẻo, vô cùng tuấn.

Hắn : “ đúng, là suy nghĩ thấu đáo, chú cháu khác, chỉ riêng nam nữ chi biệt, cũng nên chú ý một chút, gọi nha đầu của cô .” Trong giọng của cũng mang theo ý thể che giấu, khiến Lục Nghiên mặt càng nóng hơn.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Lục Nghiên đem mặt chôn khuỷu tay, nàng từ đời đến bây giờ, từng lúc nào quẫn bách như .

Ít ỏi vài , thái độ của Cố Tứ gia đối với nàng thật sự chút đặc biệt, điều khiến nàng nhịn chút nghĩ nhiều, cho nên mới nghĩ đến phương diện .

“…Người chỉ xem ngươi là vãn bối thôi.” Nàng thầm lẩm bẩm, âm thầm với chính đừng nghĩ lung tung.

Cố Tứ gia đóng cửa , mặt còn mang theo ý nhàn nhạt, thường , thường xuyên là một bộ dáng lạnh lùng lão luyện, cho nên thấy nụ của , Cố Nhị gia kinh ngạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-52.html.]

“…Thành thật mà , T.ử An, ngươi hứng thú với vị tiểu thư bên trong ?” Cố Nhị gia ghé sát , thần sắc ái hỏi.

T.ử An, đó là tên tự của Cố Tứ gia.

Nghe , Cố Tứ gia thần sắc chút kỳ quái về phía Cố Nhị gia, : “Đó là vị hôn thê của Cố Thành, đại tiểu thư Lục gia.”

Cố Nhị gia thần sắc biến đổi lớn: “Ngươi thế mà để ý đến vị hôn thê của cháu trai ngươi?”

Cố Tứ gia: “…”

Cố Nhị gia ha hả , : “Cũng gì, tục ngữ , yểu điệu thục nữ, quân t.ử hảo cầu. Lục tiểu thư thấy sinh mỹ lệ động lòng , ngươi động tâm, cũng kỳ quái. Hơn nữa, Cố Thành tiểu t.ử hứng thú với mối hôn sự ? Vừa vặn, ngươi cứ việc cưới Lục tiểu thư, Lục tiểu thư định sẵn là của Cố gia chúng .”

“Hồ ngôn loạn ngữ.” Cố Tứ gia đ.á.n.h giá.

Cố Nhị gia phục, : “Ngươi thích , ngươi gì đối xử với nàng như ? Nhìn bộ dáng ngươi khẩn trương nàng như , thích? Lừa quỷ.”

Cố Tứ gia nghiêm túc suy nghĩ, cũng cảm thấy đối với Lục Nghiên một loại chú ý kỳ quái.

“…Có lẽ là vì, tay nàng, trông .” Hắn đưa kết luận.

Cố Nhị gia: “…” Đây là một tên ngốc chứ.

Cố Tứ gia , từ nhỏ là một tính tình lãnh đạm, dù là đối với nhà thái độ cũng là lãnh đạm thật sự. Hắn lớn như , đến tuổi nhược quán, cũng thấy hứng thú với cô nương nào, thậm chí đối với con gái cũng vẻ mặt , một khiến Cố Nhị gia bọn họ cảm thấy đời sẽ thích một cô nương nào.

Mà hiện tại, thật vất vả thấy đối với một cô gái coi trọng săn sóc như , Cố Nhị gia thể để ý?

“…Có lẽ, là tay nàng trông .” Cố Tứ gia suy nghĩ một lát, đưa một đáp án như .

Cố Nhị gia chằm chằm xem xét nửa ngày, rốt cuộc phát hiện, thế mà nghiêm túc, là thật sự cảm thấy là vì thích tay của cô nương mới đối xử với .

Đệ của , là một tên ngốc chứ?

Cố Nhị gia nhịn nghĩ.

“Chỉ vì tay nàng trông ?” Cố Nhị gia nhịn hỏi.

Cố Tứ gia gật đầu, trong đầu hiện lên đôi tay trắng như tuyết , khác với tay , đôi tay mềm mại, ngón tay thon dài, như là dùng bạch ngọc tỉ mỉ điêu khắc , tả xiết.

Cố Nhị gia: “…”

Nghĩ nghĩ, Cố Nhị gia : “Tay của Mỹ Chi nha đầu cũng mà, câu thế nào nhỉ, tay như b.úp măng. Vậy ngươi, thích ?”

Tay của Cố Mỹ Chi cũng sinh , ngón tay tinh tế xinh , nàng thích mân mê những lọ sơn móng tay, sơn lên thật sự xinh .

Cố Tứ gia nghĩ nghĩ, lắc đầu, : “Khó coi.”

 

 

Loading...