Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:50:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế hệ Cố Thành chỉ là con trai, còn là con gái, tổng cộng năm tỷ . Nguyên cũng từng gặp, chỉ là năm vị thái độ với Lục Nghiên đều nhiệt tình.

Lục ký ức, Lục Nghiên khẽ .

“A Thành.” Hai thanh niên một tên Mạnh Biết Tân, một tên Lưu Chí Xa, là bạn của Cố Thành, cũng là công t.ử ca nổi danh thành Lục Thủy, thường lui tới các phòng khiêu vũ tiệc tối.

Lục Nghiên tới. Mạnh Biết Tân và Lưu Chí Xa thấy nàng hai mắt sáng lên. Mạnh Biết Tân : “Ngươi chính là đại tiểu thư Lục gia, vị hôn thê của A Thành ? Thật là cửu ngưỡng đại danh.”

Lục Nghiên : “Ta quen hai vị .”

Lưu Chí Xa ha hả : “Ta họ Lưu, tên Lưu Chí Xa, là Mạnh Biết Tân, chúng đều là bạn của A Thành. Trước A Thành vị hôn thê, ngờ xinh như .”

Lục Nghiên tủm tỉm: “Các ngươi thế mà còn nhắc tới a? Đại khái là đang thảo luận thoát khỏi , cái ‘ép duyên’ .”

Lời , biểu tình Mạnh Biết Tân cứng đờ, thấy liền Lục Nghiên trúng phóc.

“Ha ha ha!” Lưu Chí Xa sảng khoái: “A Thành, vị hôn thê của ngươi thật là một diệu nhân a.”

Cố Thành Lục Nghiên, biểu tình thế mà vài phần đắc ý.

Diệp Tinh bước lên khoác tay Cố Thành, ý ngâm ngâm : “Lục tiểu thư đầu tới trại nuôi ngựa , lát nữa hiểu thể hỏi . Thuật cưỡi ngựa của là do A Thành một tay dạy đấy.”

Giọng điệu ôn hòa nhưng ý tứ là khoe khoang. Đáng tiếc, trong mắt Lục Nghiên, Cố Thành chẳng là cái gì nên nàng phản ứng gì.

Mạnh Biết Tân đẩy kính mắt: “Bên ngoài lạnh, chúng trong .”

Lời tán thành. Tuy nắng nhưng ngoài vẫn lạnh.

Trại nuôi ngựa một tòa nhà nhỏ kiểu Tây để nghỉ ngơi, bài trí theo phong cách Âu thức. Trong phòng khách lò sưởi đang cháy lớn, sàn trải t.h.ả.m mềm mại, cả phòng ấm áp.

Vừa , Lục Nghiên nhịn thở phào nhẹ nhõm, cởi áo choàng .

“Lục tiểu thư sợ lạnh?” Lưu Chí Xa hỏi.

Lục Nghiên gật đầu: “Mấy hôm rơi xuống nước, bệnh xong liền mắc cái tật sợ lạnh . Đại phu dưỡng cho .”

“Trách bệnh tật.” Bên cạnh truyền đến tiếng thầm. Lục Nghiên ngước mắt , là một thiếu nữ mặc đồ cưỡi ngựa màu xanh lục, dáng vẻ kiều tiếu, là Cố Mỹ Chi, em gái ruột của Cố Thành.

“Mỹ Chi!” Cố Thành tán đồng Cố Mỹ Chi, : “Mau xin Lục tiểu thư.”

Cố Mỹ Chi thể tin , dậm chân phục: “Ta , dựa cái gì xin nàng? Ca ca với nữ nhân như , chính vì nàng mà ca ca và Diệp Tinh tỷ tỷ thể tự do bên . Chẳng lẽ thấy nàng nên mê hoặc ?”

Diệp Tinh vội : “Mỹ Chi, ca ca ý đó. Lục tiểu thư dù cũng là khách, như thật quá vô lễ.”

Nói xong Lục Nghiên xin : “Ngại quá Lục tiểu thư, Mỹ Chi còn nhỏ hiểu chuyện, cô đừng giận nó.”

“Một liên quan, giận?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-51.html.]

Lục Nghiên nhún vai để ý. Một tiểu cô nương, nàng đến mức chấp nhặt.

“Không cưỡi ngựa ? Ở trong nhà thì cưỡi ngựa cái gì.” Lục Nghiên quanh phòng hỏi.

Lưu Chí Xa lập tức : “ , chúng tới cưỡi ngựa, đừng mấy chuyện …… Lục tiểu thư, cô cưỡi ngựa, vặn chuồng ngựa một con ngựa cái nhỏ dịu ngoan, hợp với cô.”

Cố Mỹ Chi xù lông: “Con ngựa cái nhỏ đó là của , Chí Xa ca ca giữ cho ?”

“…… Con ngựa cái nhỏ đó là cho ?”

Cố Mỹ Chi trừng lớn mắt, trong lòng tức giận, hung hăng trừng Lục Nghiên một cái, xem đổ lên đầu Lục Nghiên.

Lục Nghiên tỏ vẻ vô tội, nàng .

Lưu Chí Xa Cố Mỹ Chi, biểu tình bất đắc dĩ dung túng như em gái : “Mỹ Chi, ngựa của vẫn giữ, con là con khác.”

Cố Mỹ Chi cao hứng, khoác tay Lưu Chí Xa nũng nịu: “Ta ngay Chí Xa ca ca với nhất.”

Tiểu cô nương ngọt ngào, mắt sáng lên.

Thấy thế, Lục Nghiên nhướng mày, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu quét qua bọn họ, như suy tư gì đó.

Mấy đồ cưỡi ngựa. Lục Nghiên đầu mặc loại , quen. Quần bó sát lộ đôi chân dài miên man, đó trông phá lệ cao gầy. Trước nàng mặc váy áo rộng, đầu mặc đồ bó sát thế , hiệu quả kinh ngạc.

Dáng mỹ phác họa rõ nét, n.g.ự.c nở eo thon chân dài, cộng thêm khuôn mặt nùng diễm ẩn tình, nàng đó chính là một đạo phong cảnh mỹ lệ, phong tình vô hạn.

Thấy nàng , Lưu Chí Xa ngả ngớn huýt sáo, huých tay Cố Thành: “A Thành a, vị hôn thê của ngươi thật đúng là vưu vật. Không dung mạo như hoa, chỉ riêng dáng , eo thon chân dài, mấy cô nương so ?”

Cố Thành đang vuốt ve con ngựa của , huých một cái mới chú ý tới Lục Nghiên. Không thể , Lục Nghiên thật sự hợp màu đỏ, tôn lên vẻ minh diễm kiều mỹ, càn bày vẻ của .

“…… Vợ bạn thể , nàng loại phụ nữ đó.” Phục hồi tinh thần, đối với vẻ ngả ngớn của Lưu Chí Xa, Cố Thành trong lòng thoải mái, nhịn một câu.

Nghe , Lưu Chí Xa nhướng mày: “Ngươi thích vị hôn thê , thế nào, còn cho a? Hay là thấy nên động lòng ?”

Biểu tình Cố Thành đổi, trong lòng là cảm xúc gì, : “Ngươi đừng bậy.”

“Ta bậy tự ngươi rõ.” Lưu Chí Xa hừ một tiếng: “Ngươi nghĩ cho kỹ, Diệp Tinh vị hôn thê , ngươi rốt cuộc thích ai thì sớm đưa chủ ý. Là đàn ông đảm đương, dây dưa dây cà cả ba đều tổn thương.”

Nói xong, mặc kệ Cố Thành đang xúc động, bước tới bên cạnh Lục Nghiên.

“Lục tiểu thư, cần giúp ?” Hắn tủm tỉm hỏi, đôi mắt hồ ly lên mang theo vài phần phong lưu đa tình.

Lục Nghiên liếc , : “Lưu vẫn là cách xa một chút , Cố Mỹ Chi tiểu thư ghi hận thêm nữa.”

 

 

Loading...