Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:50:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:50:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Cố Tứ gia gật đầu. Chờ nha đầu khỏi, chằm chằm hộp quà hồi lâu, chậm rãi dậy tới.
Một tầng, hai tầng……
Giấy gói bên ngoài xé , lộ hộp gỗ chạm hoa nhiều tầng bên trong. Mở tầng cùng, một mùi thơm ùa xộc mũi. Trong hộp trắng xóa một mảnh là một hộp điểm tâm.
Điểm tâm màu trắng, ở giữa cuộn một lớp màu đỏ, mùi thơm mang theo vị ngọt nhàn nhạt.
“…… Ngô……” Ngon!
Cố Tứ gia cầm một cái bỏ miệng. Điểm tâm tinh tế nhỏ xinh, như hàng mỹ nghệ, rơi tay thì một miếng là hết hai cái.
Điểm tâm chút giống bánh bao cuộn, bên ngoài là lớp vỏ mềm mại thơm ngọt, bên trong càng thêm ngọt mềm, khẩu cảm sa nhu nhân, hình như là đậu đỏ nghiền, quá ngọt, mang theo hương thơm thanh mát ngon miệng.
Hô……
Một trận gió từ cửa sổ hé mở cuốn . Mắt thường thể thấy biểu tình lãnh ngạnh của đàn ông trở nên mềm mại, như tuyết đông tan chảy, đường nét mặt dường như cũng nhu hòa .
Ngon quá……
“Trời lạnh thế còn chạy tới trại nuôi ngựa chơi, thấy Cố gia tiểu thư quả thực động kinh.” Xuân Hạnh chỉnh trang y phục cho Lục Nghiên lải nhải nha đầu chính là bà cụ non, tuổi còn trẻ mà nhiều kinh khủng.
Lục Nghiên nghịch chuỗi vòng tay san hô đỏ, : “Đại khái là bệnh , bệnh nhà giàu mà, ngươi cũng rốt cuộc nàng cái gì……”
Nha đầu Hòa Hương lấy mấy đôi giày tới, : “Tiểu thư từng trại nuôi ngựa, đồ cưỡi ngựa chuẩn cũng dùng …… Cũng may thời gian kịp, cùng Xuân Hạnh đuổi mấy ngày cũng may xong.”
Xuân Hạnh tới mấy đôi giày, lắc đầu : “Không , đây là vải dệt thủ công, hiện tại đều thích vải dệt máy……”
Hòa Hương : “Có một đôi vải dệt máy màu đỏ rực, màu chuẩn, còn lấy .”
Xuân Hạnh bảo nàng mau lấy, xoay chuyển ánh mắt thấy vòng tay tay Lục Nghiên, tò mò hỏi: “Đây là vòng tay Cố Tứ gia tặng tiểu thư?”
Lục Nghiên khẽ gật đầu. Vòng tay phẩm tướng cực , là san hô đỏ cực phẩm mài giũa tinh tế, mỗi hạt châu lớn nhỏ đều tăm tắp, tổng cộng mười hai hạt, rực rỡ lung linh, cực kỳ xinh .
Đặc biệt là da Lục Nghiên non mịn, vòng tay đeo lên càng tôn da tay trắng đến phát sáng, ngón tay càng thêm thon dài trắng nõn, đến nhường nào.
“Thật !” Xuân Hạnh nhịn cảm thán: “Tiểu thư tay ngài , thấy cô nương nào tay như ngài. Tay ngài hợp đeo trang sức, Cố Tứ gia thật tinh mắt.”
Nàng Lục Nghiên nhớ tới câu của nọ khi nắm tay nàng: “Tay của ngươi, .”
Nghĩ , Lục Nghiên đột nhiên cảm thấy lẽ đối phương tặng vòng tay cũng ý gì khác, chỉ là vì tay nàng , đeo lên sẽ càng mà thôi.
Lục Nghiên mỉm , trong lòng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Mặc kệ vị “Tứ thúc” tặng vòng tay mục đích gì, ít nhất mắt đối phương ác ý với nàng.
“…… Dứt khoát chút gì ăn !” Lục Nghiên tháo vòng tay , cẩn thận đặt xuống đáy hộp trang sức. Đây là vật quý trọng.
Xuân Hạnh vội : “Tiểu thư đeo?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-49.html.]
Lục Nghiên đóng hộp : “Ta mỗi ngày loanh quanh trong bếp, đeo mấy thứ ? Thứ chịu nổi khói lửa.”
Không chỉ vòng san hô, mà vàng bạc ngọc thạch cũng thể tiếp xúc khói dầu, sẽ hỏng phẩm tướng. Vì thế Lục Nghiên quen đeo trang sức, trống trơn.
“A……” Xuân Hạnh tiếc nuối. Tiểu thư nhà đeo vòng tay thật , một đỏ một trắng, nàng tả thế nào nhưng cực kỳ.
Lục Nghiên dẫn hai xuống bếp. Thời gian qua Lục lão gia cho xây một cái bếp nhỏ trong viện của nàng, bên trong đầy đủ thứ, so với bếp lớn chỉ nhỏ hơn chút, còn thiếu gì.
Bếp lò luôn đỏ lửa, luôn nước nóng canh nóng nên trong phòng ấm áp.
Cởi áo choàng, Lục Nghiên nguyên liệu trong bếp. Trong thùng còn ít cá nhỏ, cá lớn hết, cá nhỏ nhiều xương ít thịt nên bỏ .
nha đầu xử lý cá nhỏ, Lục Nghiên pha bột. Dầu trong chảo nóng lên, nhúng cá nhỏ sạch bột thả chảo chiên.
“Xèo!”
Bột mì gặp dầu nóng phát tiếng vang, đó là tiếng bột chín, thôi não bổ cảnh tượng hấp dẫn.
Cá nhỏ hai mặt chiên vàng ươm. Chiên cá nhỏ đơn giản nhưng canh lửa dễ, lửa lớn thì cháy, lửa nhỏ thì ngoài chín trong sống.
Vớt cá nhỏ để ráo, màu vàng kim mê cực kỳ.
Bên trong còn ít nấm tươi, đều là nấm dại núi, tên nhưng vị tươi.
Thịt bò thái lát mỏng, cuốn nấm thái sợi bên trong, dùng tăm tre xiên , đặt lên chảo chiên chậm. Dầu b.ắ.n xèo xèo, chỉ cho một lớp dầu mỏng, lớp thịt bò bên ngoài từ từ đổi màu, mỡ bò chảy thấm nấm bên trong, hút đủ hương vị thịt bò.
Trừ hai món , Lục Nghiên còn nấu một nồi cháo trắng hai món dầu mỡ, cần ăn cháo để giải ngấy.
Đồ ăn khuya xong, Lục Thực như ngửi thấy mùi tanh chạy tới, đêm hôm khuya khoắt mà tinh thần phấn chấn.
“Hoắc, tỷ tỷ, tỷ buổi tối trộm ăn cái gì……”
Lục Thực bộ bắt thóp nàng, đắc ý : “Bất quá nếu tỷ chia cho một ít, thể coi như thấy.”
Lục Nghiên: “……” Đây đại khái là tên ngốc .
Bị bằng ánh mắt quan ái kẻ ngốc, Lục Thực hề , đôi mắt chỉ chứa đồ ăn.
Cá nhỏ xử lý xong còn chút mùi tanh, lớp bột bên ngoài giòn tan, cá bên trong tuy nhỏ nhưng xương mềm, c.ắ.n nhẹ là tan, vị mặn thơm cay cay ướp trong cá tê lưỡi, ngày đông ăn đến toát mồ hôi.
Thịt bò cuốn nấm chiên xong, nhờ nấm nên hề ngấy, nấm dai giòn tươi ngon, thịt bò mềm mại mang chút vị tiêu, cần cơm cũng ăn mấy cái.
Ăn xong uống một ngụm cháo mềm mại ngon miệng, cảm giác ngấy biến mất, quả thực gì thoải mái bằng.
Lục Thực sướng đến híp cả mắt. Từ khi tỷ tỷ xuống bếp, ngày tháng của trôi qua trong mỹ thực. Ra ngoài tụ tập bạn bè, ai nấy đều sửng sốt hoắc, hảo tiểu t.ử, hai cằm sắp lòi .
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.