Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 44

Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:50:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thơm!” Lý Chiêu thấp giọng than một tiếng. Chỉ là một bát cháo vô cùng đơn giản nhưng thắng qua vô mỹ vị khác.

Hạt sen ngọt thanh, đậu đỏ mềm mại, củ mài càng là nấu tan bên trong.

Một bát cháo, phân lượng đầy đặn, thơm ngọt mỹ vị, xứng với dưa muối đặc biệt của Thực Mãn Lâu, là sự hưởng thụ của vị giác.

Các t.ửu lầu khác đều ồn ào náo nhiệt, nhưng chỉ Thực Mãn Lâu, bước liền thấy yên tĩnh lạ thường, yên tĩnh đến mức nghi ngờ nhầm chỗ. Nơi mỗi đều vội vàng ăn, bụng đói , bụng no , là tới ăn cơm thì chính là thật sự ăn cơm.

“…… Cho đóng gói một xửng bánh bao nước, cháo Laba cũng cho một phần!” Có khách nhân gọi với tiểu nhị.

Tiểu nhị thấy nhiều trách, một tiếng.

Nước sốt còn thừa trong đĩa rau xào cũng lãng phí, lấy cơm trộn lên ăn cũng tư vị, hương vị tuyệt kém món khác. Thậm chí vì nước sốt cuối cùng hương vị đậm đà nhất, lấy trộn cơm quả thực càng tuyệt.

“Tới tới tới, nhanh lên lấy tiền , tổng cộng mười lăm đại dương, mỗi ba đại dương.” Trong ghế lô một bàn, thanh niên mặc âu phục trắng dậy , bốn khác sột soạt móc tiền trong túi.

“Ai, đồ ăn ngon thì ngon thật, nhưng giá cả cũng thật sự đắt, một tháng cũng mới ba đại dương tiền tiêu vặt.” Có thở dài, bữa tiêu hết sạch tiền tiêu vặt của .

ợ một tiếng, : “Tốt gì chúng mỗi góp một chút, một tháng cũng thể ăn một bữa. Ngươi thấy lớp bên cạnh mấy đứa, hai tháng mới góp đủ tiền ăn đấy .”

“Hắc hắc, một tháng năm đại dương, còn hai đại dương, thể mua một hộp bánh đậu đỏ về, t.ử thích ăn cái .”

Năm mỗi góp ba đại dương, gom đủ mười lăm đại dương trả tiền. Bọn họ cũng đều coi như con nhà giàu, nhưng dù một tháng cũng chỉ thể ăn một bữa, bọn họ thế, khác càng cần .

Có thanh niên diện mạo thanh tú : “Mạnh Cùng, t.ử ngươi cùng vị Lục tiểu thư bạn học , ngươi bảo nàng hỏi thử xem thể giảm giá chút ?”

Vị tên Mạnh Cùng : “Lục tiểu thư lâu học, cùng nàng quan hệ cũng , chuyện .”

“Ai!” Hy vọng tan vỡ, những khác nhịn thở dài.

“Món Cửu Trân Lát , là món chính cung đình, một món liền 25 đại dương, cũng rốt cuộc là hương vị gì. Ai, chúng góp nhiều tiền chút, chờ qua năm tới nếm thử món .” Có chỉ thực đơn hứng thú bừng bừng .

Bọn họ một đám đều là học sinh, ngày thường gọi đều là món nhỏ, nhưng dù giá cả cũng thấp, thấp nhất đều một đại dương.

“Cửu Trân Lát…… Quá đắt, ước mơ cả đời chính là nếm hết các món của Thực Mãn Lâu!”

Đây thật là một nguyện vọng to lớn a.

Bên ngoài Thực Mãn Lâu, hàng xếp dài dằng dặc. Hôm nay lễ Laba, Thực Mãn Lâu phát canh mà là phát cháo.

Vại cháo lớn thể là đặc sệt, nhưng ít nhất thể thấy một lớp gạo dày. Một bát cháo nóng xuống bụng, lập tức no, thể cầm cự cả ngày.

“Ca ca, thể cho thêm một bát , nhà còn một , nàng bệnh thể tới, thể nhận nàng một bát ?” Một bé nhận cháo xong rời ngay mà mắt trông mong phát cháo, nhỏ giọng cầu xin.

Người phát cháo một cái, lắc đầu : “Nói như nhiều , nếu mỗi đều thế, đều cho thêm một bát ? Mỗi chỉ nhận một bát, đây là quy tắc.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-44.html.]

“Ca ca, thật mà, thật sự bệnh.” Cậu bé chút sốt ruột, lớn tiếng , mới loại dối.

“Sao thế ?” Lục Nghiên vặn tới, thấy thế liền hỏi.

“Tiểu thư!” Người phát cháo thấy nàng, lập tức gọi một tiếng.

Lục Nghiên khẽ gật đầu, cúi đầu mặt, đột nhiên cảm thấy chút quen mắt: “Ta gặp ngươi ?”

Cậu bé lớn tiếng : “Đại tiểu thư, là A Tài, lúc bán báo cho ngài, ngài còn cho một đại dương tiền boa.”

Lục Nghiên sửng sốt, nhớ là ai. Thật sự là đứa nhỏ cho nàng ấn tượng sâu sắc, đôi mắt tràn ngập sức sống.

“Là ngươi a……” Lục Nghiên mỉm , hỏi: “Vậy ngươi chuyện gì ?”

Nói đến đây, A Tài lập tức chút khổ sở, : “Muội bệnh, xin thêm một bát cháo. Ta điều hợp quy tắc, nhưng thật sự một .” Hắn chút sốt ruột, sợ Lục Nghiên tin lời .

Lục Nghiên : “Ta tin ngươi…… A Lục, cho vị tiểu thêm một bát cháo.”

A Lục lập tức .

Nghe , khuôn mặt A Tài nháy mắt sáng bừng lên.

Lục Nghiên cũng để tâm việc nhỏ . A Tài nhận hai bát cháo bưng về nơi ở của . Nói là nơi ở, kỳ thực chỉ là một căn nhà nát đến mái cũng hỏng, trời mưa thì ngay cả chỗ đặt chân cũng , nhưng cho dù là nơi như cũng tranh giành.

A Tài đến một góc, hai cái ghế dài rách nát ghép thành một cái giường, tấm chăn bông còn giữ ấm bao nhiêu là một cô bé gầy yếu đang , đó chính là của A Tài.

“Lão đại!” Cả phòng đều là những đứa trẻ lớn nhỏ, tất cả đều dựa một A Tài nuôi, tôn lão đại.

Chào hỏi với xong, A Tài đến góc phòng.

“A Mạn, hôm nay gặp bụng , nàng là đại tiểu thư Lục gia, nàng còn cho cho thêm một bát cháo, mau uống bát cháo .” Bế lên, cảm nhận gầy trơ cả xương của A Mạn, A Tài chút khổ sở.

A Mạn mở mắt, lên bên miệng còn hai lúm đồng tiền, ôn ôn nhu nhu, nàng nhỏ giọng gọi một tiếng ca ca.

A Tài sờ trán nàng, vẫn nóng hầm hập, sốt đến cả đỏ bừng, tản nóng hừng hực.

A Tài chút lo lắng, sờ sờ cái đại dương trong n.g.ự.c áo, quyết định lát nữa sẽ đưa A Mạn tìm đại phu.

“A Mạn, mau ăn cháo, ăn xong ca ca đưa xem đại phu!”

Cậu một đại dương, khẳng định thể chữa khỏi cho .

 

 

Loading...