Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:50:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngài cứ yên tâm, bảo đảm, ở bộ thành Lục Thủy…… bộ Z quốc, tuyệt đối nào tay nghề xuất sắc hơn tỷ tỷ .” Lục Thực chẳng sợ chút nào, tỷ tỷ thổi phồng lên chính là tùy hứng như .
Thịt chân giò hun khói và giò heo là món khoái khẩu của Dư An và Lý Chiêu, hai vị nữ quyến càng thích măng đông và nấm hương trong đó hơn, măng đông và nấm hương thấm đẫm nước dùng mang một hương vị khác biệt. Vài món ăn hòa quyện hương vị trong một nồi, tạo nên sự cân bằng tuyệt vời nhất, chính sự cân bằng khiến tất cả hương vị dung hợp đến cực hạn, hình thành một mùi vị thể tả thành lời.
Dư tiểu thư là một cô nương vô cùng tinh tế mảnh mai, sở hữu một gương mặt trái xoan, vô cùng tú mỹ. Nàng là mắc chứng kén ăn nặng, trông dáng cao gầy, nhưng quá mức mảnh khảnh, ở đó như một cây gậy trúc gầy gò, khiến sợ rằng chỉ cần khỏi cửa là thể gió thổi bay mất.
Vợ chồng Dư gia nghĩ đủ cách để nàng ăn nhiều hơn một chút, nhưng khi đến thành Lục Thủy , cô nương gầy với tốc độ mắt thường thể thấy . Nếu là ở thế kỷ 21, hai vợ chồng sẽ , đây là một loại bệnh, gọi là chứng biếng ăn.
Mà Dư Dung từ nhỏ đến lớn, từng cảm nhận cảm giác no bụng là gì, thậm chí cảm giác thèm ăn là gì, nàng cũng cảm thấy thể nào thể hội .
Canh sườn bụng, bát canh sườn nóng hổi tiến dày, hàn khí nháy mắt liền tiêu tán, trong bụng một mảnh ấm áp dễ chịu, vô cùng thoải mái. Mà một ngụm canh , khiến Dư Dung gần như khống chế mà phát tiếng thở dài hưởng thụ. Nàng uống qua nhiều canh sườn, nhưng loại nào khiến nàng cảm thấy ngon như , khiến nàng cảm thấy, nàng còn thể ăn thêm chút gì đó.
Món chân vịt hầm xì dầu trông tệ, đậu hũ hành lá bên cũng ngon miệng, mà món ngỗng yên chi thế mà cũng tồi… Nhìn một lượt, Dư Dung chỉ cảm thấy món nào cũng vô cùng mỹ vị, thể chờ đợi mà vươn đũa .
Chân vịt hầm xì dầu hầm đến mềm rục, chỉ cần khẽ mím môi, lớp da liền tan trong miệng, nhưng gân chân vịt hầm tới, ăn mềm mại vô cùng, là một hương vị khác.
“Cay quá…” Bên Dư phu nhân đưa tay phe phẩy miệng, bà ăn một miếng sườn kho cay, quả thật ngon, nhưng cũng khiến bà chút chịu nổi, liên tục uống mấy chén nước.
Cơm là cơm gạo tẻ thơm, hạt gạo thon dài chưng một chén trắng ngần, múc trong bát, món cà tím xào thịt băm đặc biệt đưa cơm, cà tím thể hút trọn hương vị của các món ăn khác, ăn cùng cơm thể ăn hết mấy chén.
Lý Chiêu vốn định nhân cơ hội ăn cơm, hảo hảo cùng vị Dư liên lạc tình cảm, nhưng chờ đến khi ăn miệng, mặc kệ tình cảm gì tình cảm, trong lòng trong mắt chỉ một bàn thức ăn .
Thật là mỹ mãn!
Một bàn thức ăn, phần lượng thể là đầy ắp, nhưng bốn ăn sạch sẽ, từng cái đĩa sạch đến mức thể soi gương.
Trong đĩa còn sót một chút nước canh, Lý Chiêu cũng chê, cầm lên trực tiếp dùng cơm trộn đều ăn.
Dư An: “…” Kỳ thật ông cũng như , đáng tiếc cảm thấy phần mất vẻ văn nhã.
“Ợ.”
Dư Dung nhịn ợ một tiếng, ôm bụng cảm thấy chút căng.
Từ “căng” đối với nàng mà , thật sự chút xa lạ, tuy rằng căng đến bụng chút đau, nhưng từ trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn vô cùng, chỉ khiến lười biếng ghế.
Thì , ăn no là một chuyện hạnh phúc như !
Dư Dung thầm thở dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-38.html.]
Có thể ăn mỹ thực, hưởng thụ mỹ thực, đây lẽ là chuyện hạnh phúc nhất đời .
“Dung Dung, con…” Một bên Dư phu nhân lúc mới chú ý tới chén mặt nàng, vẻ mặt khiếp sợ nàng.
Dư Dung từ nhỏ thích ăn gì, bà tìm đủ cách, khắp trời nam đất bắc, nhưng vẫn thể nàng ăn nhiều hơn một chút, nhưng bây giờ, bà thế mà thấy, Dung Dung nhà bà, thế mà ăn hết một chén cơm!
Dư Dung với bà, mặt vì no đủ mà hiện lên một tầng hồng hào xinh , trông vô cùng.
“Mẹ…”
Nàng gọi một tiếng, dừng một chút : “Con cảm thấy, đồ ăn của t.ửu lầu , hương vị ngon.” Lời khen như , đối với nàng mà , là chuyện cực kỳ hiếm thấy.
Dư An cũng vẻ mặt kinh ngạc nàng, hồn , thế mà một cảm giác lệ nóng lưng tròng.
Dư phu nhân nhịn che môi thút thít.
Nhiều năm như , tình hình của Dư Dung, bọn họ cha là rõ ràng nhất, đồ ăn đối với nàng mà , là hưởng thụ, chỉ là vì sống sót mà bắt buộc ăn. Từ nhỏ đến lớn, vóc nàng đều nhỏ nhắn đến thể tưởng tượng, mặc kệ vợ chồng hai nghĩ biện pháp gì, cũng thể chữa khỏi căn bệnh của nàng.
Bọn họ khắp trời nam đất bắc, thử qua đủ loại biện pháp, nhưng chút tác dụng nào, Dư Dung vẫn kén ăn như .
bây-giờ, nàng thế mà khen đồ ăn ngon?
Dư An an ủi vỗ vỗ vai Dư phu nhân, đầu về phía Lý Chiêu, : “Lý , thật sự cảm ơn ngài, xem như nợ ngài một ân tình, thể đáp ứng ngài một chuyện.”
Lý Chiêu sửng sốt, chợt mừng rỡ.
Đây chính là lời hứa của trưởng ban sở tài chính. Toàn bộ thương nhân thành Lục Thủy hiện giờ đều đang nghĩ cách để lôi kéo quan hệ với đối phương, nhưng cách nào. bây giờ, Lý Chiêu thế mà nhận một lời hứa của đối phương.
“Tiên sinh gì , thể giúp , đây là vinh hạnh của , ngài cần để ở trong lòng.” Lý Chiêu tủm tỉm .
Dư An khẽ mỉm , gì.
Ông mới đến, tục ngữ cường long áp địa đầu xà, ông nếu cắm rễ nắm quyền ở thành Lục Thủy, một thật sự là lực lượng mỏng manh, cũng cần sự giúp đỡ của khác. Hợp tác với Lý Chiêu, đối với ông mà là vô cùng lợi, chẳng qua là đôi bên cùng lợi.
Mà ở bộ Thực Mãn Lâu, giống như bọn họ Lý Chiêu cũng ít, ở phòng riêng gần đó, nhiều đều xuất hiện tình huống như , phòng riêng một mảnh yên tĩnh, chỉ còn tiếng đũa dĩa va chạm nhỏ, chuyện chính sự nhàn sự gì đều chạy đầu, hiện tại trong mắt bọn họ chỉ một việc, đó chính là mỹ thực mắt.