Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:49:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa thúc : “Lúc đó lão gia đóng cửa Thực Mãn Lâu, cho về hết, bây giờ thời thế yên , kinh tế cũng đình trệ, nhiều cũng tìm việc .”

Nói đến đây, Hứa thúc dừng một chút hỏi: “Lão gia ngài hôm nay đến đây, là tìm đầu bếp thích hợp, mở t.ửu lâu?”

Lục lão gia ha ha , : “Ta đang ý định , còn hy vọng, khi đó, lão Hứa ông vẫn thể tiếp tục ở t.ửu lâu giúp đỡ.”

“Nếu là như , thì thật quá, ở đây lâu như , thật sự nơi khác.” Hứa thúc thở dài.

Giống như ông là một đại chưởng quỹ kinh nghiệm, chữ, nếu tìm việc đơn giản, các t.ửu lâu khác đều tranh . Chỉ là, trong lòng ông vẫn còn lưu luyến Thực Mãn Lâu, nên vẫn chấp nhận cành ô liu mà các t.ửu lâu khác đưa .

Hứa thúc vẻ mặt vui mừng, : “Thực Mãn Lâu là sản nghiệp tổ tiên của Lục gia, ở đây việc nhiều năm như , thật sự nỡ. Chỉ là, ngài tìm đầu bếp là vị nào, từng qua đối phương ?”

Nghe , vẻ mặt Lục lão gia lập tức trở nên chút vi diệu, mang theo vài phần tự hào, : “Đầu bếp đó, xa tận chân trời, gần ngay mắt!”

Hứa thúc ngẩn , kinh ngạc hỏi: “Chẳng lẽ là tam thiếu gia?”

Nói , ông chút thôi, lúc Lục lão gia t.ử từng mang Lục Thực theo dạy dỗ, chỉ là Lục Thực tuy thiên phú về nấu nướng, nhưng thích ăn hơn, thích , tay nghề đó, chỉ thể là tạm , thật sự thể gánh vác gánh nặng đầu bếp của Thực Mãn Lâu.

Lục lão gia xua tay, : “Đâu thằng nhóc thối .”

Vậy…

Ngoài tam thiếu gia, chỉ còn…

“Chú Hứa, còn nhờ ngài chỉ giáo nhiều hơn.” Lúc , Lục Nghiên khẽ gật đầu với ông, xem như khẳng định suy đoán trong lòng ông.

Hứa thúc trong lòng kinh nghi bất định, do dự : “Tay nghề của đại tiểu thư…”

Lục Thực : “Chú Hứa ngài , tay nghề của tỷ tỷ , là tuyệt vời, món ăn , còn ngon hơn cả gia gia . Dù là nguyên liệu bình thường, trong tay tỷ , cũng thể biến hóa hoa.”

So với tay nghề của Lục lão gia t.ử còn hơn?

Hứa thúc kinh ngạc.

Trước đó , Lục Thực là một đầu bếp đủ tư cách, nhưng tuyệt đối là một nhà thẩm định đủ tư cách, vị giác của cực kỳ nhạy bén, cũng kén chọn, món ăn khẳng định, tuyệt đối là mỹ vị hạng trung thượng. Ngay cả món ăn do Lục lão gia t.ử tự tay , cũng chỉ đáng đ.á.n.h giá là “ngon”, chứ câu “tuyệt vời” .

Xem , tay nghề của đại tiểu thư thật sự ? đây ?

Lục lão gia cũng ở một bên thêm, chép miệng, như thể đang dư vị bữa sáng hôm nay, : “Tay nghề của Nghiên Nhi thật tồi, lão Hứa ông nếm thử sẽ , tuyệt đối sẽ ngài kinh ngạc.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-19.html.]

Lục Nghiên , ánh mắt lướt qua t.ửu lâu, : “Chú Hứa, trong thời gian hãy mời những khác của Thực Mãn Lâu trở về, chúng chuẩn khai trương.”

Hứa thúc đáp một tiếng, tuy đối với tài nấu nướng của Lục Nghiên còn vài phần hoài nghi, nhưng chủ nhà lên tiếng, ông thể đồng ý?

Mấy từ t.ửu lâu , gặp một đám , đầu là một đàn ông trung niên mặc áo dài, bụng phệ, Lục lão gia bọn họ, vô cùng nhiệt tình, : “Lục lão hôm nay đến đây, đây là tiếp tục mở Thực Mãn Lâu? Lục lão đây là tìm đầu bếp thích hợp ? Ai… , đầu bếp chọn cho kỹ, nếu hỏng chiêu bài của Lục gia các , thì .”

Thấy , Lục lão gia trong mắt hiện lên một tia chán ghét, ngoài nhưng trong : “Cái cần Chu lão bản ông lo, Chu lão bản vẫn là kinh doanh Tụ Tiên Cư của ông , chiêu bài của Lục gia chúng , tuyệt đối sẽ hỏng.”

Nói , ông khẽ với Lục Nghiên bọn họ phía một câu: “Chúng !” Rồi dẫn rời .

Lục Thực ngang qua Chu lão bản đó, khẽ hừ một tiếng, vẻ khinh thường, quả thực bộc lộ ngoài.

Chu lão bản khỏi phỉ nhổ lưng họ – đắc ý cái gì, bây giờ Lục gia các xong , còn kiêu ngạo, sợ lóe lưỡi.

“Người của Tụ Tiên Cư thật là giả nhân giả nghĩa, cướp đầu bếp của Lục gia chúng , bây giờ còn mặt chạy đến mặt chúng khoe khoang, thật hổ…”

Xa xa, truyền đến tiếng chuyện của họ, đây là tiểu thiếu gia Lục Thực của Lục gia.

Chợt, là một giọng thấp mềm bình tĩnh vang lên, “Hoàng Nhân thể phản bội Lục gia chúng , tự nhiên cũng sẽ phản bội Tụ Tiên Cư, Chu lão bản đó vì lo lắng cho Lục gia chúng , chi bằng lo lắng cho Tụ Tiên Cư của chính . Hoàng Nhân đó thể phản bội Lục gia chúng , cũng thể phản bội Tụ Tiên Cư của các , đến lúc đó… a, thì .”

Chu lão bản vẻ mặt lập tức đổi.

Bếp trưởng Hoàng Nhân của Thực Mãn Lâu lúc mang theo những đồ đó rời , chính là chuyển sang Tụ Tiên Cư.

Lục Thực ha hả , : “Tỷ tỷ đúng, cứ để họ ch.ó c.ắ.n ch.ó .”

Lục Nghiên dư quang liếc lưng, khẽ mỉm , đôi khi, một câu sẽ trở thành một hạt giống, cắm rễ trong lòng ngươi, đó sẽ tìm một cơ hội từ từ mọc rễ nảy mầm.

Nếu vị Chu lão bản vội vàng chạy đến tìm hiểu tình hình, nàng cũng ngại châm ngòi ly gián một chút – ai mà Hoàng Nhân đó ở Thực Mãn Lâu hơn hai mươi năm, là do Lục lão gia t.ử một tay đào tạo, như còn thể phản bội Lục gia chúng , Tụ Tiên Cư của các tính là cái gì.

“Có điều nếu từ căn bản đ.á.n.h sập Tụ Tiên Cư, thì bắt đầu từ tài nấu nướng, chỉ mỹ vị chí cao vô thượng, mới thể giữ chân khách hàng.” Lục Nghiên bình tĩnh .

Lục Thực : “Tỷ tỷ cố lên, tin tưởng tỷ nhất định .”

Lục Nghiên liếc mắt qua, : “Đương nhiên, là nam đinh duy nhất của Lục gia, Lục Thực, ngươi hãy theo bên cạnh phụ bếp, rèn luyện tài nấu nướng cho .”

 

 

Loading...