Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 168

Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:53:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phùng Chinh Viễn bảo: “Chút vết thương nhỏ thôi, gì to tát, các ngươi cứ quá lên.”

Lục Nghiên: “... Chệch một chút nữa là trúng tim , thế mà còn gọi là chuyện nhỏ?”

Phùng Chinh Viễn khổ: “Ta thể trì hoãn ở đây lâu . Hiện giờ quân T tấn công dữ dội, tỉnh Q cần , bốn tỉnh Đông Bắc đều cần . Mấy ông của đều là hạng vô dụng, bảo họ chiến trường e là mạng mà về.”

vết thương của dì... Chẳng còn cha dì ? Có Phùng lão tướng quân ở đó, dù dì mặt chắc cũng .” Lục Nghiên đồng ý việc cô nàng vội vàng như , nhưng cũng thừa nhận tỉnh Q hiện giờ cần Phùng Chinh Viễn.

“Cha ...” Phùng Chinh Viễn khổ, “Ông tuổi cao, gần 70 , thực sự đành lòng để ông trận.”

vì Phùng Chinh Viễn thương thể di chuyển, Phùng lão tướng quân đành một nữa khoác chiến bào trận.

Phùng Chinh Viễn với Lục Nghiên: “Lục Nghiên, ngươi ý nghĩa cái tên của ?”

“Trước tên là Phùng Uyển Châu, cái tên Phùng Chinh Viễn tự đặt. Chinh Viễn, Chinh Viễn... Điều chỉ là mảnh đất mắt , bất cứ kẻ nào dám nhúng chàm non sông nước , tất cả đều tiêu diệt!”

Cô nàng khác với những cô gái bình thường, từ khi ký ức, cô nàng trở thành một đại tướng quân, đ.á.n.h đuổi ngoại xâm cho Z quốc. Đến tận bây giờ, lý tưởng vẫn bao giờ đổi.

Liên lạc giữa tỉnh S và tỉnh Q vẫn cắt đứt. Buổi tối, Lục Nghiên gọi điện cho Cố Tứ gia kể chuyện .

Cố Tứ gia : “Phùng Chinh Viễn là bản lĩnh.” Dù cô nàng là nữ giới, vẫn dành cho cô sự tôn trọng từ tận đáy lòng.

Lục Nghiên hỏi: “Chuyện của Ngọc là thế nào ạ?”

Cố Tứ gia đáp: “Anh nhờ Tôn lão điều tra, Ngọc đúng là sinh và lớn lên ở Z quốc, nhưng cha T quốc. Mẹ là đào hát, quan hệ với cha sinh . Nói cách khác, là gián điệp T quốc cài cắm ở nước , bấy lâu nay ai phát hiện .”

Lục Nghiên thở dài: “Tiếc thật, nếu T quốc thì mấy...”

Cố Tứ gia dặn dò: “Nghiên Nhi, hiện giờ phía Đông Bắc yên , Phùng Chinh Viễn thương, quân T nhất định sẽ chớp thời cơ tấn công, em hết sức cẩn thận. Anh liên hệ với những khác, sớm thôi sẽ viện binh đến.”

Lục Nghiên “” một tiếng, nàng chợt nhớ một việc, hỏi: “Tứ gia, chiến trường nhiều thương c.h.ế.t vì nhiễm trùng ?”

!” Cố Tứ gia nhíu mày, giọng trầm xuống: “Từ đến nay, nhiều c.h.ế.t vì vết thương ngay lập tức, mà c.h.ế.t vì nhiễm trùng và các biến chứng đó.”

“Sao em đột nhiên nhắc đến chuyện ?” Anh hỏi.

Lục Nghiên trầm ngâm: “Em đang nghĩ xem cách nào khống chế vấn đề nhiễm trùng khi thương . Không chỉ , em còn bàn với Mark, xem thể ăn với , nhờ tìm cách nhập một lô t.h.u.ố.c về cho chúng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-168.html.]

Cố Tứ gia nhướng mày.

“... Mark thế lực ở D quốc, mà D quốc với Z quốc xung đột lợi ích gì. Hơn nữa Mark là thương nhân, chỉ cần lợi nhuận đủ lớn, em tin sẽ từ chối .” Đương nhiên đây mới chỉ là ý tưởng của Lục Nghiên, còn Mark đồng ý thì hỏi mới .

“Không chỉ , em còn chiêu mộ một nhóm để họ nghiên cứu xem loại t.h.u.ố.c nào khống chế nhiễm trùng vết thương ...”

Lúc mới thấy, nhân tài thực sự quá thiếu thốn!

Phùng Chinh Viễn thương, Phùng phụ đành cầm thương lên ngựa, một nữa xông pha trận mạc, cũng coi như định quân tâm. Lúc , trong quân đội tránh khỏi những lời tiếng , rằng Phùng Chinh Viễn dù cũng chỉ là phận nữ nhi, tình cảm mờ mắt, chỉ liên lụy đến quân đội Phùng gia mà còn suýt mất mạng.

Phùng Chinh Viễn chỉ nhạt, hề tỏ giận dữ, bình thản : “Họ cũng sai, đúng là xử sự theo cảm tính.”

Lẽ ngay từ đầu cô nàng nên tin tưởng Ngọc .

Việc Lục Nghiên thể lúc là dồn hết tâm sức chuyện ăn uống, giúp Phùng Chinh Viễn nhanh ch.óng hồi phục. Tục ngữ câu “dược bổ bằng thực bổ”, những món ăn bổ dưỡng kết hợp với t.h.u.ố.c thang sẽ giúp vết thương mau lành hơn.

Tay nghề của Lục Nghiên vốn dĩ tuyệt vời, mỗi món ăn nàng cho Phùng Chinh Viễn đều cực kỳ kỳ công. Tuy nhiều món là d.ư.ợ.c thiện nhưng vị t.h.u.ố.c nhẹ, gần như nhận . Nhờ , chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, gương mặt Phùng Chinh Viễn đầy đặn lên trông thấy, vết thương n.g.ự.c cũng khép miệng.

Trên chiến trường, tình thế đổi khôn lường.

Vừa thấy vết thương tiến triển , Phùng Chinh Viễn nóng lòng trận ngay. cô nàng cũng chuyện thể vội vàng, đành kiên nhẫn chờ đợi. Khi thương thế định, cô nàng lập tức hạ lệnh cho phó quan tập hợp binh sĩ, chuẩn lên đường.

Lục Nghiên ngăn cản, vì nàng hiểu rõ sự nôn nóng trong lòng Phùng Chinh Viễn.

Phùng Chinh Viễn xoay lên ngựa, cúi xuống Lục Nghiên với ánh mắt ôn nhu: “Yên tâm , sớm thôi ngươi sẽ trở về bên cạnh Cố T.ử An. Ta, Phùng Chinh Viễn, thề với ngươi nhất định sẽ đ.á.n.h đuổi quân T về tận quê quán của chúng.”

Lục Nghiên mỉm : “Cháu tin dì.”

Phùng Chinh Viễn khẽ gật đầu, thúc ngựa mang theo đoàn quân nhanh ch.óng biến mất khỏi tầm mắt Lục Nghiên.

Chiến sự phía ngày càng khẩn trương, điện thoại trong nhà cuối cùng cũng thể kết nối với tỉnh S nữa. Trong tình cảnh đó, Lục Nghiên tự nhủ nôn nóng. Nàng bảo Xuân Hạnh tìm kim chỉ vải vóc, hằng ngày cùng họ hành lang, những quả lựu chuyển từ xanh sang vàng, thêu lên khung những hình ảnh lựu chín mọng.

Trên tấm lụa trắng thanh nhã, những quả lựu vàng óng bẻ đôi, lộ những hạt lựu đỏ rực như mã não, vài hạt còn rơi mặt đất, trông cực kỳ sống động.

 

 

Loading...