Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 164

Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:53:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe , ánh mắt Lục Nghiên khẽ động. Cái tên Lâm Quỷ nàng mới đầu, quen .

Trở về chỗ ở, buổi tối Phùng Chinh Viễn về, Lục Nghiên liền hỏi thăm vài câu.

“Lâm Quỷ……” Phùng Chinh Viễn đang gặm chiếc bánh nướng lớn do Lục Nghiên , lớp vỏ vàng rộm phết nước sốt hành thơm phức. Cô ăn giọng mơ hồ: “Hắn là kẻ bản lĩnh. Năm năm tuổi theo tàu sang nước D, khi trở về là một phú thương giàu , buôn bán v.ũ k.h.í đạn d.ư.ợ.c. Tên tay tàn nhẫn, khó đối phó. Quan trọng nhất là tham tài háo sắc, Lục Nghiên, tránh xa .”

Nghe qua thì vị Lâm đúng là tài, một một sang nước D mà thể trở về huy hoàng như , gây dựng cơ nghiệp lớn, quả thực đáng nể.

“…… Sao thấy Ngọc bên cạnh ?” Lục Nghiên đột nhiên nhớ , nàng đến đây lâu như mà vẫn thấy vị Ngọc .

Phùng Chinh Viễn c.ắ.n một miếng bánh, nước sốt dính bên khóe môi, cô đưa đầu lưỡi l.i.ế.m , hừ một tiếng: “Anh thích ngoài, chỉ thích ở trong phòng sách, còn cử trông chừng, nếu sách đến quên cả ăn uống. Người vốn dĩ thể trạng yếu, nếu sinh bệnh thì khổ lắm.”

Lục Nghiên chần chừ hỏi: “Ngọc ở Phùng gia ?”

Phùng Chinh Viễn lắc đầu: “Anh và cha hợp . Cha thích phận đào hát của , thường xuyên chỉ trích. Ta sợ chịu uất ức nên bảo dọn ngoài. Người chọn thì cho phép ai .”

Lục Nghiên: “……”

“Cậu thấy lúc tẩy trang nhỉ?” Đôi mắt Phùng Chinh Viễn sáng rực lên, “Ngọc nhà dung mạo cực , mũi cao thẳng, tính tình ôn nhu.” Quả thực là trời sinh một đôi với cô .

Lục Nghiên bật , rót cho cô . Xem Phùng Chinh Viễn thực sự yêu vị Ngọc , mỗi khi nhắc đến, ánh mắt cô như hào quang.

Về phần Lâm Quỷ, Lục Nghiên sai thăm dò. Đây là một kẻ vô cùng lợi hại, thủ đoạn khéo léo, giữ quan hệ với nước ngoài của các quốc gia.

Lục Nghiên và đều nhắm đến thứ trong tay Thư Đông Li. Nàng sớm muộn gì cũng sẽ chạm mặt, nhưng ngờ cơ hội đến nhanh như .

Lâm Quỷ là một đàn ông tuấn, vóc dáng cao lớn nhưng thô kệch mà thon dài thẳng tắp. Đôi lông mày sâu thẳm, đôi mắt đào hoa khi ai đó trông vô cùng thâm tình, khiến như đắm chìm trong đó.

Đường nét khuôn mặt mang chút phong vị dị quốc, vô cùng quyến rũ.

Là con lai…… Lục Nghiên thầm nghĩ.

Lâm Quỷ thấy Lục Nghiên thì vô cùng kinh ngạc, nếu kỹ sẽ thấy trong đó còn vài phần vui mừng.

“…… Tiểu thư xinh , chúng gặp .” Lâm Quỷ tiến lên, định nắm lấy tay Lục Nghiên để đặt một nụ hôn.

Một bàn tay chặn ngay trán , cắt đứt hành động đó.

nhớ là từng gặp .” Lục Nghiên .

Lâm Quỷ nheo mắt ha hả: “Cô quen , nhưng nhớ rõ cô. Một tiểu thư xinh luôn để ấn tượng sâu sắc, từng thấy cô nương nào hơn cô……”

Cái miệng như bôi mật, giọng ôn nhu đầy vẻ thâm tình. Người đàn ông tướng mạo phong lưu, giỏi lời ngon tiếng ngọt, mang sức hút mê , bao cô nương xiêu lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-164.html.]

Lục Nghiên xuống ghế, lão bộc trong nhà Thư Đông Li bưng lên, nàng khẽ lời cảm ơn. Dáng vẻ dịu dàng tươi của nàng khiến Lâm Quỷ càng càng thích — vốn là kẻ yêu cái nhất.

Thế nhưng khi Lục Nghiên ngẩng đầu , ánh mắt xa lạ và khách sáo, vẻ ôn nhu như khi đối xử với lão bộc.

Lâm Quỷ thầm tặc lưỡi, xem vị tiểu thư xinh chẳng chút hứng thú thiện cảm nào với cả.

Lục Nghiên thẳng vấn đề: “Lâm , thông minh lời mờ ám, nhất định thứ trong tay Thư .”

“Ồ~” Lâm Quỷ nhướng mày, “Vậy thì trùng hợp quá, cũng nhất định nó.”

Lục Nghiên mỉm : “Lâm lẽ hiểu lầm , chỉ đang thông báo cho sự thật thôi. Anh chắc , nghiên cứu của Thư là do ông nội đầu tư. Nói cách khác, thứ vốn dĩ thuộc về Lục gia chúng .”

Nghiên cứu của Thư Đông Li thể tiến hành thuận lợi là nhờ sự hỗ trợ của Lục lão gia t.ử, ngay cả căn biệt thự cũng tên ông. Những gì họ nghiên cứu đương nhiên thuộc về Lục gia.

Nghe , Lâm Quỷ chút kinh ngạc. Hắn cũng chỉ tình cờ Thư Đông Li đang gì, chứ rõ nội tình bên trong. ngẫm cũng đúng, Thư Đông Li chỉ là nhà nghiên cứu, lấy kinh phí khổng lồ nếu tài trợ.

đó chính là Lục lão gia t.ử.

Lục Nghiên quan sát biểu cảm của , tủm tỉm : “ Phùng Chinh Viễn nhắc đến tên , cô khen nhiều. Anh là bản lĩnh, tin chúng sẽ cơ hội hợp tác.”

Phùng Chinh Viễn……

Lâm Quỷ đương nhiên đó là ai, đầu Phùng gia. Tuy là phận nữ nhi nhưng thủ đoạn sắt đá thua kém đấng mày râu nào, thậm chí còn đè bẹp những nam nhân khác trong gia tộc.

“Không ngờ Lục tiểu thư quen Phùng Thiếu tướng.” Tâm tư xoay chuyển, Lâm Quỷ ngoài mặt vẫn , thái độ đối với Lục Nghiên cũng nghiêm túc hơn nhiều. Hắn : “Nếu thứ là của Lục tiểu thư, cũng lý do gì để tranh giành. Chỉ là, cô chắc vị Thư Đông Li giấu giếm cô điều gì ?”

“…… Vị Thư đó cũng là một thương nhân cừ khôi đấy.” Mà thương nhân thì luôn trọng lợi nhuận.

Nghe , sắc mặt Lục Nghiên đổi, : “Đa tạ Lâm nhắc nhở.”

“…… Lục tiểu thư, chính sự xong, giờ chúng chuyện riêng chút nhé.” Lâm Quỷ .

Lục Nghiên nhướng mày .

Lâm Quỷ : “Từ đầu tiên thấy Lục tiểu thư……”

“A……” Liễu Ngu đột nhiên kêu lên một tiếng.

Lục Nghiên kỳ quái : “Sao thế?”

 

 

Loading...