Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 162
Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:53:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng nhào bột mì vàng nhạt với nước, đập thêm quả trứng gà để tăng độ dai, đó liên tục nhào nặn. Khoảng mười phút , khối bột mới đạt độ dẻo mịn.
Nếu là khác, chắc nhào hơn nửa tiếng mới xong.
Nhào bột thì đơn giản nhưng thực chất đòi hỏi cả sức lực lẫn kỹ thuật. Bột nhào khéo thì sợi mì mới dai ngon. Có chỉ nhờ kỹ thuật nhào bột mà thể sống cả đời.
Bột nhào xong, nàng dùng cây cán bột cán mỏng, đó dùng d.a.o cắt thành những sợi mì đều tăm tắp.
Rắc thêm chút bột khô để chống dính, Lục Nghiên bắt đầu chuẩn nguyên liệu ăn kèm.
“…… Làm cho một bát với.” Không Phùng Chinh Viễn đến từ lúc nào, cô tựa cửa, đột nhiên lên tiếng.
Lục Nghiên giật : “Cậu đến lúc nào thế?”
Nói đoạn, nàng lấy miếng thịt ba chỉ , dùng d.a.o băm nhỏ viên thành từng viên thịt tròn trịa.
Phùng Chinh Viễn bước tới. Cô cao ráo, mặc chiếc sơ mi trắng, vạt áo một bên tùy ý nhét cạp quần, mái tóc vuốt ngược lộ vầng trán cao, toát lên vẻ phong lưu phóng khoáng.
Cái vẻ ngoài khiến là thấy ngay sự bất cần đời.
“Ta cũng mới tới thôi……” Cô dựa bệ bếp, lười biếng ngáp một cái, “Vừa cũng đói, cho một bát mì luôn nhé.”
Lục Nghiên gật đầu: “Cũng may là nhiều.”
Phùng Chinh Viễn dạo một vòng quanh bếp, hỏi: “Có gì cần giúp ?”
Lục Nghiên chậu cá tôm đang thả, liền bảo cô cá lột tôm.
“Được thôi!” Phùng Chinh Viễn xắn tay áo, vẻ sắp nên chuyện lớn, đầy tự tin.
Con cá trích béo mầm, nặng hơn một cân, cầm tay trơn tuột.
Phùng Chinh Viễn cầm d.a.o khía một đường từ đầu đến đuôi, cuối cùng dừng ở đầu cá. Cô thầm nghĩ, nhát d.a.o xuống chắc chắn con cá sẽ tiêu đời.
“Bõm~”
Đuôi cá quẫy mạnh, Phùng Chinh Viễn nhất thời giữ c.h.ặ.t, con cá rơi tọt chậu, b.ắ.n nước tung tóe lên mặt cô .
Phùng Chinh Viễn: “……”
Cứ đợi đấy cho lão t.ử!
Tiếp theo đó, trong bếp là cảnh “cá bay tôm nhảy”, Lục Nghiên sàn bếp đầy nước, liền đuổi Phùng Chinh Viễn ngoài.
Phùng Chinh Viễn kêu lên một tiếng, dựa cửa : “Ta chỉ là quen tay thôi, luyện thêm vài chắc chắn sẽ .”
Lục Nghiên đáp: “Thôi , đôi tay của cứ để dành để cầm s.ú.n.g đ.á.n.h giặc thì hơn.”
Nàng cầm d.a.o, thoăn thoắt cá, m.ổ b.ụ.n.g lấy nội tạng, động tác dứt khoát khiến Phùng Chinh Viễn cảm thấy lạnh cả sống lưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-162.html.]
Rõ ràng là một cô nương yểu điệu, mà tay cũng thật tàn nhẫn.
Thịt cá lọc , băm nhuyễn viên thành viên. Tôm cũng tương tự để tạo thành viên tôm.
Viên thịt đỏ hồng, viên tôm và viên cá trắng muốt, cùng với viên rau xanh mướt, tất cả thả nồi nước sôi.
Nước dùng sôi sùng sục, những viên thịt lăn lộn trong nồi, đó nàng thả sợi mì nấu cùng. Khi mì chín tới, nàng múc bát sứ trắng lớn.
Nước dùng tươi ngọt nổi những váng mỡ vàng nhạt, sợi mì vàng óng gọn trong bát, bên là những viên thịt, cá, tôm đều tăm tắp, rắc thêm chút hành lá và rau thơm. Một bát mì viên nóng hổi thành.
Viên cá tươi ngon, viên tôm dai giòn, viên thịt thơm mềm, cộng thêm viên rau xanh giải ngấy, hòa quyện cùng sợi mì dai ngon tạo nên một hương vị khó cưỡng.
“Tay nghề của tuyệt thật đấy!” Phùng Chinh Viễn ăn một viên tôm, nhịn cảm thán, “ là hời cho Cố T.ử An quá mà.”
Một bát mì xuống bụng, uống thêm bát nước dùng thanh ngọt, dày trống rỗng lấp đầy. Trong làn khói nghi ngút, hương thơm của thức ăn xộc mũi mang cảm giác hạnh phúc no nê.
Phùng Chinh Viễn tựa lưng ghế như một đại gia, : “Đây là nhà riêng của bên ngoài, cứ tự nhiên, việc gì cứ tìm Cửu Nương, sai bảo cô là .”
Lục Nghiên mỉm : “Cảm ơn .”
“Mà , đến tỉnh Q gì thế? Gần đây phương Bắc yên cho lắm, T quốc sắp tới lẽ sẽ hành động, Cố T.ử An chắc chắn cũng cảm nhận , mà cũng dám để một .” Phùng Chinh Viễn .
Lục Nghiên bất đắc dĩ: “Anh đương nhiên là , nhưng đến đây việc chính sự. Nếu cứ chờ đợi thì chẳng đến bao giờ.”
Phùng Chinh Viễn gật đầu, cũng hỏi thêm nàng đến đây gì, chỉ bảo nàng cứ yên tâm ở .
Phùng Chinh Viễn là bận rộn, những ngày đó Lục Nghiên ít khi gặp cô . Qua vài gặp gỡ vội vàng, vẻ mặt ngày càng nghiêm nghị của cô , thể thấy tình hình bên ngoài mấy khả quan.
Lục Nghiên đầu đến tỉnh Q, nghỉ ngơi hai ngày xong liền dẫn ngoài dạo phố. Nàng thấy nhiều món ăn lạ lẫm, đặc biệt là khu phố ẩm thực với đủ loại quà bánh, ăn từ đầu phố đến cuối phố mỗi thứ một ít cũng đủ khiến bụng căng tròn.
Món tào phớ mềm mịn đến cực điểm, mùi đậu nành thoang thoảng, rắc thêm chút đường trắng là thành món mỹ vị tan ngay trong miệng.
Đậu phụ thối chiên vàng, mùi thối bay khắp phố, nhưng khi ăn mới thấy miếng đậu thấm đẫm nước dùng cực kỳ thơm, càng thối càng thấy ngon.
Ngoài còn các loại thịt xiên, bánh rán, và cả những sạp bánh ngọt của nước ngoài. Bánh kem mềm mại, vị ngọt lịm nhưng giá cả cũng đắt đỏ.
Dạo quanh thành phố vài ngày, nhóm Liễu Ngu cũng tìm địa chỉ “Đường Ngô Đồng 99”. Đó là một căn biệt thự kiểu Tây ba tầng, tường bao quanh phủ kín dây thường xuân xanh mướt, trông tân thời.
“…… Theo lời dân xung quanh, căn nhà thường xuyên một lão bộc , chắc là quản gia, phụ trách việc mua sắm.” Liễu Ngu báo cáo thông tin thu thập , “ chủ nhân căn nhà hiếm khi lộ mặt, đúng hơn là nhiều ở bên trong, thỉnh thoảng thấy nhưng cùng một ……”
Lục Nghiên khẽ gật đầu, về phía bên tay trái, nơi khắc ba chữ “Số 99”, cánh cổng sắt đen cao lớn ngăn cách biệt thự với bên ngoài.
“Đường Ngô Đồng 99……”
Cuối cùng cũng tìm thấy !
Nhóm Lục Nghiên đó trông vô cùng nổi bật. Lục Nghiên đầu, mặc chiếc váy dài màu vàng hạnh dài đến bắp chân, để lộ đôi cổ chân tinh tế xinh . Từ đầu đến chân nàng đều toát lên vẻ quý phái và kiều diễm.