Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:53:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xuân Hạnh và Hòa Hương : “Dạ rõ!”

Tại Cố gia, Cố Tứ gia nhận lời nhắn của Cố phu nhân liền mang theo Trương phó quan trở về. Bên ngoài gió lạnh tiêu điều, trong phòng ấm áp vô cùng. Mấy nhành hoa bách hợp Cố phu nhân dưỡng giữa thời tiết thế mà vẫn ngoan cường đ.â.m nụ, sắp nở hoa đến nơi . Cố Tứ gia bước phòng, chân mày nhướng lên. Hôm nay đông đủ thật, Cố tướng quân vốn bận rộn cũng chễm chệ ở vị trí chính giữa, các di nương trong phủ cũng mặt, hai vị nãi nãi, ngay cả Cố Nhị gia vốn la cà bên ngoài cũng đó. Còn vị Diệp tiểu thư mới đón về hôm qua đang khép nép lưng Cố Đại nãi nãi.

“... Mẹ, tìm con ạ?” Cố Tứ gia tháo mũ đưa cho Trương phó quan, bước tới hỏi. Nam t.ử xuất sắc nhất Cố gia mặc quân phục đen, vai rộng eo thon, dáng thẳng tắp, trải qua sương gió chiến trường nên khí thế phần tiêu sát, gương mặt giống Cố phu nhân, vô cùng tuấn, hèn gì bao cô gái trong thành đều mê mẩn .

Cố phu nhân mỉm : “Có chút chuyện với con, con xuống ... A Hương, pha ly nóng cho Tứ gia ấm .” Không đợi Cố phu nhân dặn, A Hương chuẩn sẵn nóng và một đĩa điểm tâm. Cố phu nhân chỉ đĩa bánh: “Tứ nãi nãi nhà con gửi tới đấy, con bé đúng là tâm, hai ngày nay ngày nào cũng gửi điểm tâm qua, vị tệ chút nào.” Đâu chỉ là tệ, gọi là đỉnh cấp mỹ vị mới đúng.

Nghe , Cố Tứ gia mỉm , gương mặt lạnh lùng nháy mắt trở nên nhu hòa, khiến trông dễ gần hơn hẳn. “Cô chỉ thích loay hoay mấy thứ thôi, thích là .”

Cố Đại nãi nãi bĩu môi: “Tay nghề đến mấy thì cũng chẳng danh giá gì, xem, đại tiểu thư nhà ai suốt ngày chúi mũi bếp ? Thật là chẳng .”

Biểu cảm Cố Tứ gia nháy mắt lạnh lùng: “Cô thích là , theo thấy, chỉ cần cô vui thì gì cũng . còn chẳng ngại, Đại tẩu đừng nhiều lời.”

Sắc mặt Cố Đại nãi nãi biến đổi, lời chẳng mắng nàng xen việc khác ? Cố Nhị nãi nãi nhếch môi thầm, vị Đại tẩu của nàng mãi chẳng khôn , Cố Tứ gia tính tình vốn lạnh lùng, trừ Cố phu nhân chẳng nể mặt ai. Khách khí với thì êm , bằng chỉ chịu nhục thôi. Cố Đại nãi nãi quanh chẳng thấy ai bênh vực , đành im lặng hậm hực.

Điểm tâm thêm chocolate do Kim tặng Lục Nghiên, chocolate hòa quyện cùng sữa bò, vị thuần hậu mịn màng, đắng nhẹ nhưng đúng lúc, nếu sẽ quá ngọt và ngấy. “... vẫn thích món bánh hương gửi hôm hơn, vị đó đúng là tuyệt.” Cố Nhị nãi nãi lên tiếng, vẻ mặt đầy ý , xem nàng thực sự thích.

Cố Tứ gia mặt vô cảm đĩa điểm tâm, Lục Nghiên ngày nào cũng gửi điểm tâm qua, nhưng chẳng thấy gửi cho miếng nào? “Mẹ gọi con về chắc chỉ để nếm điểm tâm thôi chứ ạ?” Cố Tứ gia hỏi.

Cố tướng quân “hừ” một tiếng, tính tình nóng nảy kiên nhẫn, thẳng: “Có chuyện hỏi , thành thật cho , con dâu tương lai của thể sinh con ?”

Biểu cảm Cố Tứ gia nháy mắt nhạt , ánh mắt nặng nề quét qua trong phòng: “Lời từ ?”

Cố Nhị gia vội xua tay: “Không nhé, chẳng .”

“Là Đại tẩu con đấy.” Cố phu nhân chẳng hề ý định giữ bí mật cho Cố Đại nãi nãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-152.html.]

Cố Đại nãi nãi: “...” “ cũng là Diệp Tinh thôi!” Nàng sang Diệp Tinh.

Diệp Tinh: “...” Lòng nàng như vạn con ngựa chạy qua, ngờ Cố Đại nãi nãi bán nhanh thế. Những ánh mắt đổ dồn về phía nàng, đặc biệt là ánh mắt nặng nề đầy áp lực của Cố Tứ gia. Diệp Tinh gượng gạo : “Con ở Bảo Xuân Đường Hoàng đại phu nhắc tới chuyện . Nói Lục tiểu thư mùa đông năm ngoái rơi xuống nước tổn thương căn bản, nhiễm lạnh, chuyện con cái sẽ chút trắc trở.”

Bảo Xuân Đường là y quán danh tiếng nhất thành Lục Thủy, Hoàng đại phu chính là khám cho Lục Nghiên. Diệp Tinh chuyện cũng chỉ là tình cờ.

“Diệp tiểu thư là ngoài mà quan tâm đến gia sự Cố gia chúng quá nhỉ. Không lập trường nào mà những lời ? Chỉ loáng thoáng vài câu vội vàng rêu rao, tâm địa thật đáng sợ!” Ánh mắt Cố Tứ gia sắc lẹm, từng lời như d.a.o đ.â.m khiến mặt Diệp Tinh lúc đỏ lúc trắng. Hai chữ “ ngoài” càng nàng hổ vô cùng.

Cố Đại nãi nãi bất mãn: “Diệp Tinh ngoài?”

“Không tam thư lục sính, hôn ước, thể gọi là Cố gia?” Cố Tứ gia vốn khắc nghiệt, nhưng Diệp Tinh thực sự chọc giận , từng lời đều đ.â.m trúng tim đen của nàng.

“Dù cũng sinh con cho Cố Thành, cũng coi như nửa Cố gia .” Cố Đại nãi nãi . lời càng Diệp Tinh đau lòng, hóa nàng chỉ coi là “nửa Cố gia” thôi ?

Cố Đại nãi nãi sang Cố phu nhân: “Mẹ xem thái độ của Tứ gia kìa, Diệp Tinh cũng là vì Cố gia, vì Tứ gia thôi. Lục gia to gan thật, chuyện lớn thế mà cũng dám giấu, đợi Tứ gia cưới Lục Nghiên về chẳng là cưới một con gà mái đẻ trứng ?” Trong lòng nàng thầm may mắn, cũng may Cố Thành nhà cưới Lục Nghiên, bằng nàng lấy cháu đích tôn mà bế.

Nghe , biểu cảm Cố Tứ gia nháy mắt đổi, đáy mắt u ám, ánh mắt sắc như d.a.o.

“Rắc!” Họng s.ú.n.g đen ngòm chĩa thẳng , Cố Đại nãi nãi kinh hoàng, mặt cắt còn giọt m.á.u, run rẩy lắp bắp: “Tứ... Tứ gia, chú út, chú định gì? ... là chị dâu của chú mà...”

Ánh mắt Cố Tứ gia lạnh lẽo nàng đầy vẻ chán ghét: “ bà là chị dâu , bằng chẳng còn yên ở đây nữa. chỉ rằng đang giận, bà nên giận. Tứ nãi nãi nhà thế nào mượn bà quản. Nếu bà còn ‘lỡ lời’ nữa, ngại khuyên cả đổi một chị dâu khác .”

giận ư? Chẳng vì bà mắng Lục Nghiên là “con gà mái đẻ” ? Cố Đại nãi nãi uất ức vô cùng, nhưng ánh mắt đáng sợ của Cố Tứ gia, nàng chỉ đành miễn cưỡng gật đầu.

 

 

Loading...