Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 122

Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:52:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Nghiên: “...”

Giờ thì nàng những đóa hoa biến , hóa đều đầu nàng cả.

Hòa Hương khen: “Tiểu thư cài thế trông lắm ạ.”

Xuân Hạnh thì trêu chọc: “Tiểu thư, em hoa hồng đại diện cho tình yêu. Cài nhiều hoa thế , chắc Cố Tứ gia cực kỳ thích tiểu thư đấy.”

Lục Nghiên bật , nàng nghĩ lúc đó chắc Cố Tứ gia chẳng nghĩ nhiều đến thế .

“Lại đây giúp chị gỡ xuống, cài kiểu gì mà chắc thế?” Lục Nghiên soi gương gỡ hoa, gọi hai cô hầu giúp.

khi hoa gỡ , nàng mới hiểu vì . Mái tóc đen nhánh của nàng chia ba lọn, tết thành ba b.í.m nhỏ gộp thành một b.í.m lớn rũ lưng. Những đóa hoa khéo léo cài các kẽ tóc tết.

Xuân Hạnh nhịn : “Tay Cố Tứ gia cũng khéo thật đấy.” Mấy b.í.m tóc tết .

Lục Nghiên cạn lời, buồn thấy ấm áp.

Trong khi đó, Cố Tứ gia rời khỏi nhà họ Lục với tâm trạng chột . Vừa ngứa tay nhịn tết tóc cho nàng, kịp gỡ thì nàng tỉnh. mà, cài cho nàng nhiều hoa hơn Phùng Chinh Viễn cài nhiều.

Ngày hôm , ăn sáng xong Lục Nghiên liền đến phố Bạch Hổ. Tiệm may mở cửa, nàng đưa hộp đồ ăn cho ông chủ Tôn, : “Đây là bữa sáng cháu tự tay , hợp khẩu vị của .”

Bữa sáng là cháo trắng ăn kèm với các loại dưa muối chua ngọt, đưa cơm, giúp mở mang vị giác sáng sớm.

Ăn xong bữa sáng của Lục Nghiên, sắc mặt ông Tôn vẻ hơn nhiều, ít nhất còn trưng bộ mặt âm u như c.h.ế.t nữa.

Lục Nghiên rót cho ông bát chè, hỏi: “Cháu vẫn tên , họ gì ạ?”

Ông chủ liếc nàng một cái: “Ta họ Tôn.”

Lục Nghiên lập tức gọi: “Hóa là Tôn gia gia.”

Tôn lão: “...” Cái tài nịnh nọt cũng thật lợi hại.

Ăn xong, Tôn lão dậy: “Được , thôi. Nơi chúng đến xa, cố gắng về trong ngày.”

Lục Nghiên ánh mắt khẽ động, : “Tôn gia gia chắc ngại cháu dẫn thêm hai chứ?”

Tôn lão lướt qua Liễu Ngu và Sử Phương nàng, thấy dáng thẳng tắp, ngay là trong quân đội.

“Tùy cô.” Tôn lão lạnh lùng đáp.

Tôn lão cũng dẫn theo ba , ăn mặc giản dị nhưng ai nấy đều toát sát khí khiến dè chừng. Thấy ba , Sử Phương và Liễu Ngu thầm cảnh giác, chắc chắn họ đều là những kẻ từng nếm mùi m.á.u, hông họ phình lên là s.ú.n.g.

Tứ nãi nãi quen những kẻ liều mạng thế ? Hai thầm thắc mắc.

Lục Nghiên hít sâu một , trong lòng cũng chút cảnh giác. Nàng Tôn lão chủ tiệm may bình thường. nàng tin Tôn lão, chi bằng nàng tin tưởng Lục lão gia t.ử. Ông nội tuyệt đối sẽ hại nàng. Tất nhiên để an , nàng vẫn gọi thêm Liễu Ngu và Sử Phương.

“Đi thôi, bác Mã.”

Vì đường xa, Lục Nghiên bảo bác Mã đ.á.n.h xe đưa . Xe đủ chỗ nên nàng mang theo Xuân Hạnh và Hòa Hương. Hai cô bé ở nhà cũng là một sự bảo đảm, nếu tối nàng về, họ sẽ báo cho đến tìm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-122.html.]

Tôn lão hừ nhẹ một tiếng, chắc hẳn thấu tâm tư của Lục Nghiên. Nàng chỉ mỉm , hề tỏ bối rối.

“Dã Nhân Lĩnh ? Chỗ đó xa đấy.” Bác Mã địa điểm thì kinh ngạc, nhưng chủ nhân lệnh nên ông chỉ việc theo.

Dã Nhân Lĩnh ở vùng ngoại ô hẻo lánh. Lục Nghiên mở đồng hồ quả quýt xem, kim đồng hồ chỉ hai, nghĩa là họ hơn năm tiếng đồng hồ.

“Phía là Dã Nhân Lĩnh, xe lên , chúng bộ.” Một thanh niên bên cạnh Tôn lão , Lục Nghiên Tôn lão gọi là Hổ Tử.

Cả nhóm xuống xe leo núi. Lục Nghiên mệt vã mồ hôi, bỗng tiếng chim kêu đỉnh đầu. Nàng ngẩng lên thấy ba bốn con chim lớn màu đen đang lượn lờ.

Liễu Ngu kinh ngạc: “Đây là Hắc điểu?”

Hổ T.ử giải thích: “Dã Nhân Lĩnh là nơi cư ngụ của loài Hắc điểu, nhưng các vị yên tâm, chúng tuy hung dữ nhưng tấn công .”

Lục Nghiên thêm vài cái, thầm nghĩ đến Hắc Cánh, dạo về nhà, chẳng thế nào . Những khác thấy nàng chăm chú thì tưởng nàng sợ, Hổ T.ử an ủi: “Lục tiểu thư đừng sợ, chúng hại cô .”

Liễu Ngu và Sử Phương thầm. Họ Lục tiểu thư nuôi một con Hắc điểu, thể sợ loài chim ?

Càng lên cao, lượng Hắc điểu càng nhiều. Đến đỉnh núi, hiện mắt là một vùng thung lũng lớn bao quanh bởi vách đá dựng . Trên bầu trời, vô con Hắc điểu chao lượn. Lục Nghiên còn thấy xác một con hươu rừng chúng ăn dở, trông khá m.á.u me.

“Lệ!”

Đột nhiên, một tiếng chim hót vang dội, một con Hắc điểu khổng lồ lao thẳng về phía Lục Nghiên với tốc độ cực nhanh.

“Lục tiểu thư!”

Hổ T.ử và đám kinh hãi, ngay cả Tôn lão cũng trợn tròn mắt. Họ hiểu loài chim vốn ôn hòa đột ngột tấn công Lục Nghiên.

Hắc điểu sải cánh rộng gần hai mét, mỏ nhọn hoắt, móng vuốt sắc lẹm lao xuống như che lấp cả bầu trời. Liễu Ngu nhanh tay rút s.ú.n.g. Tôn lão cũng biến đổi khí chất, lưng thẳng tắp, trong tay kẹp một lưỡi d.a.o mỏng như cánh ve.

“Hắc Cánh!”

Ngay khi định tay, Lục Nghiên reo lên đầy vui mừng, thậm chí còn đưa tay đón.

“Lệ!”

Con chim hót vang một tiếng, đậu lên tay nàng mà bay lượn xung quanh, đôi cánh quạt những luồng gió mát rượi giữa cái nóng đỉnh núi.

Liễu Ngu và Sử Phương thở phào, họ đây chính là con chim nàng nuôi. Tôn lão cũng thu sát khí, trở về dáng vẻ lão chủ tiệm may già nua.

Hổ T.ử gãi đầu kinh ngạc: “Lục tiểu thư quen con chim ?”

Lục Nghiên vui vẻ gật đầu: “Nó tên là Hắc Cánh, cháu từng nuôi nó một thời gian. Hóa nó về nhà, cháu lo mãi.”

Thạch Đầu, một khác trong nhóm Tôn lão, Hắc Cánh đậu lên tay Lục Nghiên mà chỉ bay quanh, liền khen ngợi: “Con chim thông minh thật, nó sợ móng vuốt sắc đau cô nên dám đậu xuống.”

Hắc Cánh giờ lớn hơn nhiều, móng vuốt sắc lẹm thể khiến trọng thương. Lục Nghiên thì xúc động: “Hắc Cánh lúc nào cũng ngoan như .”

 

 

Loading...