Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:51:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi , cả khuôn mặt như bừng sáng, diện mạo dù quá rực rỡ nhưng khiến thể rời mắt. Giọng trong trẻo động lòng như dòng suối mát mùa hạ, hề trầm đục như những nam t.ử bình thường.

Phùng Chinh Viễn hừ hai tiếng: “Hai đừng tâng bốc nữa, mà thấy giả tạo quá mất.”

Lục Nghiên và Ngọc Sinh Yên , đều bất giác mỉm . Nhờ sự cắt ngang của Phùng Chinh Viễn mà khí xa lạ giữa hai tan biến nhiều.

Phùng Chinh Viễn cầm đóa hoa Lục Nghiên đặt bàn, ngắt bớt cành cài lên tai nàng, nghịch hỏi: “Trời nóng thế em còn ở ngoài đường, sợ nắng ? Làn da trắng trẻo sạm thì Cố Tứ gia chắc xót c.h.ế.t mất.”

Nói đoạn, quên trêu chọc Lục Nghiên một câu.

Lục Nghiên để mặc nghịch ngợm, đáp: “Em bàn chuyện ăn...”

Nói , nàng híp mắt, tủm tỉm Phùng Chinh Viễn: “Vừa , em cũng đang việc tìm Phùng thiếu tướng đây.”

“Tìm ?” Phùng Chinh Viễn kinh ngạc, lúc cài xong hoa, buông tay , ngắm nghía với vẻ thưởng thức. Đóa hoa trắng tinh cài bên tai càng tôn lên vẻ kiều diễm của Lục Nghiên.

Lục Nghiên gật đầu: “Em bàn với Phùng thiếu tướng một vụ ăn. Em Tứ gia hài lòng với nhà cung cấp đồ hộp hiện tại của quân đội, đổi đối tác ?”

Ánh mắt Phùng Chinh Viễn lóe lên. Anh đúng là hài lòng với nhà cung cấp hiện tại, đó là một D quốc, tính tình bủn xỉn tráo hàng kém chất lượng, ngứa mắt từ lâu. Chỉ là hiện giờ xưởng đồ hộp trong nước nhiều, tìm nơi ưng ý dễ.

Lục Nghiên mỉm : “Anh thấy xưởng đồ hộp nhà họ Lục chúng em thế nào?”

Phùng Chinh Viễn nàng, Lục Nghiên thẳng thắn đáp : “Em cam đoan đồ hộp nhà họ Lục hương vị tuyệt đối ngon nhất thị trường. Quan trọng nhất, em là Z quốc, đồ hộp của chúng em là hàng nội địa.”

Dù kỹ thuật bảo quản vẫn nhờ đến Kim.

Phùng Chinh Viễn : “Tay nghề của em thì tin, danh Lục Đại tiểu thư nấu ăn ngon đến mức nuốt cả lưỡi, chắc chắn đồ hộp cũng tệ.”

Thịt hộp là hàng hiếm, giá đắt, quân đội Z quốc hiện giờ mấy binh lính ăn. Ngay cả lính của Phùng Chinh Viễn cũng chỉ thỉnh thoảng thắng trận mới chiến lợi phẩm để cải thiện bữa ăn. Mà đồ hộp của xưởng Lục Nghiên giá rẻ hơn nhiều, hương vị vượt xa hàng ngoại.

Nói về chuyện ăn uống, Z quốc đúng là bậc thầy.

Phùng Chinh Viễn lý do gì để từ chối, quan trọng nhất là một nhà ủng hộ , chẳng lẽ giàu cho lũ ngoại bang?

“... Số lượng chúng cần nhỏ , em bán nhiều thì chi bằng thổi chút gió bên gối với Cố Tứ gia nhà em, bảo cửa ở Cục quân nhu .” Phùng Chinh Viễn hiến kế.

Nghe , ánh mắt Lục Nghiên khẽ động. Cung ứng cho quân đội bao giờ là con nhỏ. Nàng từng nghĩ tới, chỉ là tỉnh S cách tỉnh B quá xa, nàng manh mối nào để tiếp cận của Cục quân nhu.

Trong lúc họ trò chuyện, Ngọc Sinh Yên luôn giữ im lặng. Người đàn ông mang cảm giác như gió xuân, vô cùng thoải mái, đúng là ôn nhu như ngọc.

Lục Nghiên dậy: “Lát nữa em còn qua xưởng xem chút, phiền hai uống tâm sự nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-120.html.]

Khi xuống lầu, Lục Nghiên tình cờ gặp quen. Người nọ thấy nàng oang oang gọi lớn: “Tứ nãi nãi!”

Lục Nghiên: “...”

Nhớ năm đó, chính nhờ đám mà cả thành Lục Thủy đều nàng là Tứ nãi nãi. Lục Nghiên rằng, nàng khỏi, Trương Long và đám lính chạy ngay về Cố gia mách lẻo với Cố Tứ gia.

“... Tứ gia, ngài thấy , cái tên tiểu bạch kiểm còn cài hoa cho Tứ nãi nãi nữa. Mà công nhận Tứ nãi nãi cài hoa thật, cứ như tiên nữ ...”

Người bên cạnh huých eo một cái, chủ đề quá xa .

Trương Long sực tỉnh, vội kéo câu chuyện : “ thấy cái tên tiểu bạch kiểm đó định đào góc tường nhà ngài đấy.”

Cố Tứ gia gì, chỉ mặt vô biểu tình đó, đang nghĩ gì.

Đến tối, nhà họ Lục thấy Cố Tứ gia ghé thăm.

Thời gian , hai nhà Cố - Lục bắt đầu bàn chuyện hôn sự. Sau dự tiệc cưới , Cố thái thái tỏ hài lòng với Lục Nghiên, vài ngày cho bà mối đến dạm hỏi. Hai nhà hiện giờ đang trao đổi canh, hôn sự coi như ván đóng thuyền.

“Thông gia gì chứ? Hồi chị và Cố Thành cũng định hôn đấy thôi, cuối cùng thành ?” Lục Thực bĩu môi, cho là đúng.

Nghe , Lục phu nhân liền “phỉ phỉ” mấy cái, mắng: “Cái miệng quạ đen, gở hà.”

Lục lão gia trợn mắt, đưa tay véo tai Lục Thực, mắng: “Thằng ranh , con năng kiểu gì thế? Hôn sự chắc chắn sẽ thành.”

Lục Thực đau, kêu oai oái: “Ái chà, đau đau... Con chỉ thuận miệng thế thôi mà.”

Lục Xu bên cạnh che miệng trộm, nhị ca của cô đúng là cái miệng hại cái .

Đêm nay đình nghỉ mát giữa hồ thật . Hai bên bờ hồ trồng liễu, đom đóm bay lượn như những đốm sáng xanh lục, con còn sà xuống mặt nước lấp lánh, soi rõ những đóa sen lay động.

Lục Nghiên tựa lan can, vươn vai một cái đầy thoải mái. Vì ở nhà nên nàng ăn mặc khá tùy ý, một chiếc áo ngắn màu xanh nhạt tôn lên đường cong quyến rũ. Trên cổ tay trắng ngần đeo chuỗi ngọc châu đính sợi chỉ đỏ, sắc đỏ trắng đan xen trông vô cùng cuốn hút.

Cố Tứ gia dời tầm mắt, xuống cạnh nàng: “Anh hôm nay em bận rộn cả ngày?”

Lục Nghiên gật đầu: “Xưởng mở nhưng hàng thể để mốc trong kho , em tìm đầu chứ.”

Nghe , trong mắt Cố Tứ gia hiện lên vẻ xót xa. Anh nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng. Bàn tay xinh với những ngón tay thon dài như b.úp măng, chỉ tiếc là trong lòng bàn tay chai một lớp mỏng.

Cố Tứ gia vô thức vuốt ve lớp chai đó, nhẹ nhàng như sợ nàng đau.

Lục Nghiên thấy ngượng, : “Em là đầu bếp, cầm chảo nấu nướng thì tay vết chai là bình thường mà.”

Loading...