Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 108

Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:51:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“…… Bên bán nước ô mai, em mua hai chén đây.” Lục Nghiên cầm khăn tay lau mồ hôi mặt cho , thấy đối diện bán nước ô mai, với Cố Tứ gia một tiếng, liền chạy chậm qua.

Cố Tứ gia đưa tay bắt nàng, đành chậm rãi theo .

“Hai chén nước ô mai!” Lục Nghiên trả tiền, nhận hai chén nước ô mai từ ông chủ.

Chén sứ thô to, bên trong đựng nước ô mai màu đỏ sậm, còn thể thấy hai quả mơ chua nổi lềnh bềnh.

Nhà ông chủ một cái giếng, nước ô mai ướp lạnh trong giếng, uống mát ngọt, vị chua cũng , uống một chén, cả đều cảm thấy mát mẻ.

Loại đồ ướp lạnh , Lục Nghiên thể uống nhiều, uống một ngụm liền định uống nữa.

Cố Tứ gia uống hết chén của , thấy nàng bưng chén định uống, liền hỏi: “Không uống ?”

Lục Nghiên gật đầu, giải thích: “Thân thể em, đại phu thể uống nhiều đồ lạnh.”

Cố Tứ gia lập tức bưng chén của nàng qua, uống luôn cả chén .

Ông chủ bán nước ô mai tủm tỉm hai , : “Hai vợ chồng các vị, thật là trai tài gái sắc, xứng đôi lứa.”

Lục Nghiên mím môi , cũng phủ nhận, mở miệng cảm ơn: “Cảm ơn.”

Nghe , Cố Tứ gia liền .

Uống xong nước ô mai, hai tiếp tục về phía , một cửa hàng ngọc khí, ngờ gặp quen.

“Tứ thúc?”

Cố Thành Cố Tứ gia, mặt lộ vẻ kinh ngạc, vội chào hỏi, đó ánh mắt dừng Lục Nghiên, chút tự nhiên : “Lục đại tiểu thư.”

Diệp Tinh tới, nàng mặc một bộ sườn xám xinh , để lộ đôi chân dài thon thả, dáng càng thêm cao gầy thướt tha, đáng tiếc cái bụng nhô lên, phá hỏng vẻ , nhưng cũng nàng trông dịu dàng hơn vài phần.

Lục Nghiên nhớ, nàng t.h.a.i hơn năm tháng.

“Tứ thúc, Lục tiểu thư.” Diệp Tinh gọi một tiếng, bên cạnh Cố Thành, trông cụp mi rũ mắt, ngoan ngoãn lời.

Cố Tứ gia khẽ gật đầu với họ, gì, dẫn Lục Nghiên trong.

Diệp Tinh len lén liếc Lục Nghiên một cái, trong lòng khá hụt hẫng.

Ngắn ngủi mấy tháng, gặp chỉ cảm thấy vị Lục tiểu thư càng thêm xinh , vẻ trương dương nồng diễm đó, diễm lệ đến mức chút hùng hổ dọa , một cách đầy xâm lược.

Nàng liếc Cố Thành, đối phương đang chằm chằm bóng lưng Lục Nghiên suy nghĩ xuất thần, thần sắc phức tạp.

Có lẽ cũng ngờ, cô nương lúc thèm , bây giờ càng thêm rực rỡ, sắp tới còn gả cho tứ thúc của , trở thành trưởng bối của , biến thành tứ thẩm của , thật đúng là kịch tính.

Lục Nghiên căn bản để hai trong lòng, nhưng Cố Tứ gia liên tục chằm chằm nàng.

Lục Nghiên bất đắc dĩ hỏi: “Ngài em gì?”

Cố Tứ gia tủm tỉm : “Nhìn em a.”

Lục Nghiên , : “Em thích thật.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-108.html.]

Cố Tứ gia tức khắc nhịn , , đưa tay điểm điểm trán Lục Nghiên, động tác cực kỳ cưng chiều.

Một bên vẫn luôn chú ý họ, Cố Thành thấy cảnh , sững sờ bao giờ thấy, tứ thúc như .

Cửa hàng ngọc khí đủ loại lớn nhỏ, trang sức vật trang trí càng là đầy đủ, quầy dùng vải nhung đỏ bày các loại vòng ngọc, dẹt, tròn, trông mắt.

Cố Tứ gia dáng một lượt, từ trong đó nhặt lên một chiếc vòng ngọc phiêu hoa, cầm tay Lục Nghiên đeo . Làn da Lục Nghiên vốn trắng, cổ tay trắng nõn đeo chiếc vòng , vô cùng, tôn lên .

Đẹp!

Cố Tứ gia ngắm nghía một lát, tháo vòng tay , cầm một chiếc vòng bạch ngọc đeo cổ tay Lục Nghiên.

Lục Nghiên nghịch tay, cũng mặc kệ , bảo ông chủ lấy một miếng ngọc bội tịnh đế liên xuống cho nàng xem. Đó là một đôi ngọc bội nam nữ, hình tịnh đế liên, chất liệu là phỉ thúy băng chủng màu, trong như băng, sạch sẽ, cực kỳ thông thấu, một cảm giác băng thanh ngọc khiết.

“Ngài xem, cái thế nào?” Lục Nghiên đưa cho Cố Tứ gia xem, : “Lát nữa, em dùng chỉ đỏ tết một sợi dây đeo , trông cũng vui mừng một chút.”

Cố Tứ gia cả gật đầu, quầy lấy một chiếc vòng phỉ thúy t.ử la lan đeo cho nàng.

Lục Nghiên giật tay , : “Ngài đừng nghịch nữa, mau xem giúp em, ngọc bội thế nào, Cố tứ tiểu thư sẽ thích chứ?”

Cố Tứ gia lúc mới thu hồi tâm tư, cầm ngọc bội đ.á.n.h giá một lát, gật đầu, : “Không tệ, , Mỹ Trân sẽ thích.”

Cố gia tứ tiểu thư, khuê danh Cố Mỹ Trân.

Nghe , Lục Nghiên liền bảo chưởng quỹ gói đôi ngọc bội .

“…… Em xem, cái em đeo .” Cố Tứ gia hứng thú bừng bừng cầm một chiếc vòng ngọc, đeo tay Lục Nghiên.

Lục Nghiên tức khắc dở dở .

“Di, chưởng quỹ, ông lấy cái cho xem một chút.” Cố Tứ gia đột nhiên thấy một thứ trong tủ kính, bảo chưởng quỹ lấy cho xem.

Đó là một đôi ngọc, điêu khắc từ bạch ngọc, chỉ lớn bằng bàn tay, nam nữ đều điêu khắc tinh xảo, tròn trịa, trông vài phần ngây thơ chất phác, ngọc chất tinh tế, cảm giác càng là mịn màng, cầm trong tay quả thực khiến chút yêu thích buông tay.

Cố Tứ gia đưa cho Lục Nghiên xem, hỏi: “Thế nào, đáng yêu ?”

Lục Nghiên đưa tay nhận lấy, hai mắt sáng lên, gật đầu : “Thật đáng yêu.”

Cố Tứ gia liền nàng , trực tiếp mua đôi ngọc .

“…… Mấy cái , còn cái cái , đều lấy!” Mua xong ngọc, Cố Tứ gia chỉ mấy chiếc vòng ngọc quầy mà Lục Nghiên thử đeo, trực tiếp mở miệng mua.

Lục Nghiên kinh ngạc, vội bắt lấy tay , : “Ngài , mua nhiều vòng tay như , em đeo cũng hết.”

Cố Tứ gia tỏ vẻ: “Em đeo .” Nếu , tự nhiên mua.

Lục Nghiên: “……”

Nàng chút đau đầu, nghĩ đến hộp vòng tay trong nhà, sắp chứa nổi nữa , đều là Cố Tứ gia tặng.

“Ngài đừng mà……” Khuyên can mãi, cuối cùng cũng dập tắt ý định của Cố Tứ gia, cuối cùng Cố Tứ gia chỉ thể tiếc nuối mua hai chiếc vòng ngọc, trực tiếp đeo tay Lục Nghiên, mỗi tay một chiếc.

 

 

Loading...