Mỹ Thực Ở Dân Quốc - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:51:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai vẫn nắm tay . Vì từng rơi xuống nước nên nhiệt Lục Nghiên luôn thiên lạnh, ngón tay thường xuyên lạnh ngắt, giờ bàn tay Cố Tứ gia bao bọc nên trở nên ấm áp, nhưng nơi hai bàn tay giao cũng rịn một lớp mồ hôi mỏng, là do nóng do khẩn trương.

“... Đang khẩn trương ?” Cố Tứ gia đột nhiên hỏi.

Lục Nghiên thấy da đầu tê rần, theo bản năng đáp: “ khẩn trương.”

“Phụt.” Cố Tứ gia bật : “ đang chính mà.”

Lục Nghiên: “...” Nàng thèm để ý đến , lầm lũi bước tiếp.

Cố Tứ gia lười biếng theo , một tay đút túi quần, bước chân chậm rãi, lắc lắc hai bàn tay đang nắm, thong thả : “Lục tiểu thư, chậm chút nào.” Lục Nghiên liếc một cái, bước chân tự giác chậm .

Cố Tứ gia : “Nghe Liễu Ngu , xưởng đồ hộp của em ăn .”

Lục Nghiên hừ : “Hắn cái gì cũng kể với nhỉ.”

Cố Tứ gia dùng đúng giọng điệu nàng nhận xét về Xuân Hạnh: “Người của đương nhiên là hướng về . Hắn còn với , Tứ nãi nãi nhà chúng xinh quá, giỏi giang, nên nhiều ong bướm vây quanh.”

Lục Nghiên dừng bước, ngẩng đầu , bình tĩnh hỏi: “Ai là Tứ nãi nãi nhà các ?”

Cố Tứ gia rộ lên, đưa tay sờ mặt nàng. Ngón tay dài hữu lực chạm vùng da tai nàng, mang theo nhiệt độ nóng bỏng, thì thầm: “Là em đấy, Tứ nãi nãi của .”

Gió đêm thổi tới, xua tan chút oi bức cuối cùng. Đom đóm trong hoa viên lấp lánh bay quanh hai . Lục Nghiên đưa tay , một con đom đóm đậu lên ngón tay nàng, ánh sáng xanh lục lúc mờ lúc tỏ trong bóng tối.

Cố Tứ gia ghé sát , : “Đom đóm xa thì , gần xí vô cùng.”

Con đom đóm động, vội vàng bay . Lục Nghiên : “Đom đóm cũng là sâu bọ mà, thấy loại sâu bọ nào ?”

Cố Tứ gia cúi đầu nàng, trong bóng tối rõ lắm, chỉ thấy một đoạn cổ trắng ngần và chiếc cằm mỹ của nàng. Hắn nheo mắt : “Nghe xưởng đồ hộp của em thuận lợi. Nói cũng , vẫn cảm ơn em vì đợt đồ hộp gửi chiến trường đó, em xem nên báo đáp em thế nào đây?”

“... Hay là,” dừng một chút, ghé sát tai nàng, thở nóng rực phả lên cổ nàng, trầm giọng: “ đem chính tặng cho em nhé.”

Lục Nghiên theo bản năng xoay lùi mấy bước, giữ cách với Cố Tứ gia. Nàng ôm lấy cổ , thầm may mắn vì bây giờ là buổi tối, Cố Tứ gia thấy khuôn mặt đỏ bừng của nàng. Giọng nàng chút căng thẳng: “Không cần , dù cũng chẳng chuyện gì lớn.”

“Sao thể cần chứ? Cố T.ử An xưa nay ơn tất báo.” Cố Tứ gia tủm tỉm, thong thả bước tới hai bước, cách kéo lập tức thu hẹp về con .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thuc-o-dan-quoc/chuong-101.html.]

Lục Nghiên nhịn lùi tiếp, lòng bắt đầu thấy khẩn trương. Cố Tứ gia tối nay thật sự quá tính xâm lược. Trước nàng lùi một bước sẽ đuổi theo, giờ nàng lùi một bước tiến một bước, từng bước ép sát, cho nàng cơ hội thở dốc.

Lưng nàng chạm cột đình hóng gió đầy hoa t.ử đằng, còn đường lui. Cố Tứ gia áp sát tới, tay chống lên cột đình, bao vây Lục Nghiên trong l.ồ.ng n.g.ự.c . Theo sự tiếp cận của , Lục Nghiên ngửi thấy mùi rượu nồng đậm .

“Anh đừng dựa...”

Lời dứt một nụ hôn bất ngờ chặn . Lục Nghiên trợn tròn mắt, theo bản năng vùng vẫy nhưng siết c.h.ặ.t trong lòng thể động đậy. Mùi rượu Cố Tứ gia theo nụ hôn tràn mũi miệng nàng, khiến đại não nàng trong phút chốc thấy choáng váng, đôi chân nháy mắt mềm nhũn, một cánh tay thép siết c.h.ặ.t vòng eo nâng đỡ.

Trên đình hóng gió, những đóa t.ử đằng rủ xuống bên cạnh hai , hương hoa nồng nàn hòa cùng mùi rượu tạo nên một loại hương vị mê hoặc lòng . Nụ hôn ôn nhu, nhưng cũng giống như hương hoa len lỏi, đầy tính xâm lược. Người đàn ông mặt, nụ hôn của cũng giống như con , dù ôn nhu cũng đầy mạnh mẽ và bá đạo.

Đôi môi tách , nhưng rời ngay mà vẫn giữ cách cực gần, đến mức thể cảm nhận thở của , chỉ cần khẽ nghiêng đầu là thể dễ dàng hôn nữa. Dây dưa bên , mùi hương hai hòa quyện, khiến phân biệt là của , là của .

“Anh khi đồng ý, sẽ gì quá đáng mà.” Lục Nghiên ngẩng đầu, ánh mắt sắc sảo . Đôi mắt nàng , đen trắng phân minh, vì nụ hôn mà phủ một tầng nước, ánh trăng chiếu như chứa đựng cả bầu trời nguyệt hoa.

Cố Tứ gia như mê hoặc, hôn lên đôi mắt nàng, hôn lẩm bẩm: “Là tối nay em cho quá nhiều cơ hội thừa cơ mà.” Có lẽ vì từ chiến trường trở về, Lục Nghiên luôn dành cho thêm vài phần ôn nhu bao dung, khiến nhịn lấn tới.

Nghe , Lục Nghiên quả thực tức chuyện còn trách nàng ?

Cố Tứ gia đương nhiên đáp: “Tự nhiên là trách em ...” Nói đoạn, cúi đầu hôn xuống. Như đứa trẻ viên kẹo yêu thích, Cố Tứ gia quấn lấy Lục Nghiên hôn ngừng, quả thực vô cùng dính .

Xuân Hạnh cách đó xa đột nhiên thấy tiếng kêu khẽ của tiểu thư nhà , nàng giật vội gọi lớn: “Tiểu thư, ?”

Bốn phía im phăng phắc, mãi đến khi Xuân Hạnh sắp yên nữa mới thấy giọng Lục Nghiên truyền tới: “Ta , em đừng qua đây.”

Xuân Hạnh nhíu mày, vẻ mặt đầy nghi ngờ nhưng dám qua đó. Dưới giàn hoa t.ử đằng, Lục Nghiên ôm lấy cổ , hít hà kêu đau: “Đau quá, gì mà c.ắ.n thế?”

Cố Tứ gia rộ lên, đó trực tiếp xoay gối đầu lên đùi Lục Nghiên, nhắm mắt : “Hơi buồn ngủ , cho ngủ một lát.”

Lục Nghiên: “…… Muốn ngủ thì về phòng mà ngủ.”

Người đùi hề động đậy, Lục Nghiên đưa tay đẩy đẩy , bắt lấy tay, lẩm bẩm: “Đừng quấy.”

Lục Nghiên bất đắc dĩ, vốn định đ.á.n.h thức dậy, nhưng nghĩ đến ba tháng qua Cố Tứ gia ở chiến trường chắc chắn ăn ngon ngủ yên, vất vả đến nhường nào, lòng nàng mềm .

 

 

Loading...