Mỹ Thiếp Cá Mặn Dễ Mang Thai, Tướng Quân Thô Hán Sủng Ái Mỗi Ngày - Chương 336: Chỉ muốn gặp tỷ

Cập nhật lúc: 2026-01-15 18:43:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người thật sự là quá nhiều, nàng ngã xuống, đám xung quanh liền ùa tới, tiếp đó kinh hô ngã xuống.

Nhiều đè xuống như , thế chẳng xảy sự cố giẫm đạp?

Ôn Uyển hoảng hốt tột độ, luống cuống tay chân bò về phía .

Mắt thấy đè lên nàng, nàng ngẩng đầu liền thấy đám đen kịt che khuất ánh nến yếu ớt.

Ôn Uyển: “……”

Nghĩ nàng những năm nay, bao nhiêu hiểm tượng sinh, đều sống sót, bao nhiêu hung đồ ác sát đều thể cướp cái mạng nhỏ của nàng, chẳng lẽ, cơ trí thông minh như nàng, c.h.ế.t trong tình huống ngoài ý ?

Quả nhiên, thật đúng là ứng với câu .

Ngoài ý và ngày mai, bạn vĩnh viễn cái nào sẽ đến .

Nàng nếu c.h.ế.t , bảo bối con trai của nàng chẳng thành đứa trẻ ?

Vậy bảo bối con trai của nàng, còn gọi phụ nữ khác là ?

Quỹ đen nàng giấu, cũng cho phụ nữ khác tiêu?

Người đàn ông của nàng cũng phụ nữ khác chà đạp?

Không !

Nàng thể c.h.ế.t!

Dục vọng cầu sinh, rốt cuộc chiến thắng nỗi sợ hãi.

Ôn Uyển c.ắ.n răng một cái, còn giãy giụa thêm chút nữa.

Trong lúc vội vàng, khóe mắt nàng thấy một góc trường bào.

Nàng sức vươn tay về phía , gào lên: “Huynh , giúp một tay!”

Người mặt, ngược thật sự giúp một tay, hơn nữa chỉ là một tay.

Người tới động tác nhanh nhẹn, dùng sức kéo nàng từ đất lên, trực tiếp ném nàng lên lưng ngựa.

Ôn Uyển còn phản ứng chuyện gì xảy , liền rơi một vòng tay ấm áp.

“Tỷ tỷ, vững.”

Giọng quen thuộc vang lên, trong nháy mắt bình tâm trạng thấp thỏm của Ôn Uyển.

Móng ngựa giơ lên thật cao, hung hăng hạ xuống, đạp lên một đàn ông trung niên ngã xuống đất đó nhanh ch.óng rời .

Ôn Uyển đầu thoáng qua đàn ông trung niên móng ngựa giẫm c.h.ế.t .

Không đợi nàng mở miệng, Ôn Ân tiên hừ lạnh một tiếng, đó : “Ta ở đằng xa thấy , chính là đó đẩy ngã tỷ.”

Cho nên đáng c.h.ế.t.

Ôn Ân đều dám nghĩ, nếu khéo chạy tới, Ôn Uyển sẽ biến thành cái dạng gì!

Nếu thời gian đủ, thể để c.h.ế.t dễ dàng như , nhất định từng miếng từng miếng lột da , khiến sống bằng c.h.ế.t!

Suy nghĩ u ám lóe lên trong đầu Ôn Ân, mặt vô cùng thỏa mãn.

“Tỷ tỷ, cuối cùng cũng gặp tỷ .”

Sự thỏa mãn trong giọng của , khiến Ôn Uyển cũng kìm xúc động.

Ôn Uyển cực kỳ nhạy bén, thăm dò hỏi: “Ân Ân, đừng với , động tĩnh trong thành đêm nay, đều là cho gây đấy nhé?”

Nghe , nụ mặt Ôn Ân lập tức cứng đờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thiep-ca-man-de-mang-thai-tuong-quan-tho-han-sung-ai-moi-ngay/chuong-336-chi-muon-gap-ty.html.]

Hắn tủi : “Tỷ tỷ, chỉ gặp tỷ. Trước khi về Mạc Bắc, chỉ gặp tỷ một ……”

Núi đến với , liền đến với núi.

Ôn Uyển đỡ trán một trận: “Ân Ân! Sao thể hồ đồ như ! Đệ là phận gì, nơi là nơi nào? Đệ là trộn , nhưng rời thế nào?”

Nàng thật sự tức giận nhẹ, trong Phong Thành khắp nơi đều là mạng , thế mà dám trong thành.

Ôn Ân cưỡi ngựa nhanh ch.óng qua đường phố, chạy thẳng tới cửa thành.

“Tỷ tỷ, so với cái c.h.ế.t, càng sợ ngay cả mặt mũi cuối cùng của tỷ cũng gặp .”

Sinh mệnh cố nhiên quan trọng, nhưng , bao giờ là đặt mạng sống lên vị trí đầu tiên.

Nàng hiểu, cũng cần nàng hiểu.

Sự việc đến nước , Ôn Uyển nổi giận nữa cũng vô dụng, chỉ thể cố gắng hết sức nghĩ cách để bình an rời .

Trên lưng ngựa, hai tay Ôn Ân nắm dây cương, vòng Ôn Uyển trong n.g.ự.c, trong lúc chạy trốn, cả thế giới đều là mùi hương của nàng.

Ôn Ân liền nhịn rộ lên.

Khóe miệng Ôn Uyển giật một cái, thật sự là hiểu, thời khắc mạo hiểm như , rốt cuộc thể thoải mái .

“Ân Ân……”

“Tỷ tỷ, đừng chuyện, ở đây bụi đất lớn, lát nữa hít một ngụm cát khó chịu.”

Ôn Uyển: “……”

Đệ ngược chu đáo!

Cũng kiếm chiến mã, con ngựa chở hai thế mà tốc độ hề giảm, nhanh liền bỏ phía .

Chỉ tiếc, hai qua ngã rẽ, đối diện liền gặp một đội quân phòng thủ Phong Thành.

Phản ứng của Ôn Uyển cực nhanh, móc ngọc bội trong tay , lanh lảnh : “Nhanh, sơn phỉ chạy về hướng , các ngươi mau đuổi theo!”

Quân phòng thủ Phong Thành thấy là tín vật của Hà Kình, liền từ bỏ kiểm tra hai , vội vàng chạy về hướng nàng chỉ.

Đợi xa, Ôn Uyển mới thở phào nhẹ nhõm.

“Cũng may tín vật của Hà Kình. chúng vẫn nên nhanh chút , nếu đợi bọn họ phát hiện cái gọi là sơn phỉ, là Mạc Bắc giả trang, thì hỏng bét.”

“Ừ, lời tỷ tỷ.”

Ôn Ân kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa, nhanh ch.óng xông về phía .

 

Trước cửa thành càng thêm hỗn loạn, thủ hạ của Ân Ân giả trang thành sơn phỉ, chiến đấu cùng một chỗ với quân phòng thủ Phong Thành.

Ngày càng nhiều quân phòng thủ Phong Thành chạy tới, thủ hạ của Ân Ân sắp kiên trì nữa.

Cuối cùng, bọn họ thấy Ôn Ân đang phi nhanh tới.

hưng phấn hô to một tiếng: “Lão đại!”

Đối với xưng hô “đầy mùi thổ phỉ” , khóe miệng Ôn Uyển cũng giật một cái.

Càng cho nàng cạn lời chính là, Ôn Ân dường như thích xưng hô , thế mà vui vẻ đáp một tiếng.

Ôn Uyển bất đắc dĩ lắc đầu: “Không Hoàng t.ử sơn phỉ, gì đáng vui vẻ chứ?”

Ôn Ân khẽ : “Tỷ tỷ hiểu, nếu thật sự thể sơn phỉ thì . Như , gì thì , cùng lắm thì đầu rơi xuống đất chỉ là cái sẹo to bằng cái bát.”

 

 

Loading...