Mỹ Thiếp Cá Mặn Dễ Mang Thai, Tướng Quân Thô Hán Sủng Ái Mỗi Ngày - Chương 274: Đại Thiếu Gia Là Hắn
Cập nhật lúc: 2026-01-15 18:03:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUniPXQN9I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Trấn thủ lập tức xua tay: "Yên tâm, theo cùng, bảo đảm đưa nguyên vẹn trở về cho ngài."
Hắn lời đều đến nước , Ôn Uyển cũng tiện từ chối nữa.
Cùng ở một trấn, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, là Trấn thủ, mặt mũi vẫn cho.
Ôn Uyển liền phòng bếp, đem sự tình với Bán Nguyệt.
Bán Nguyệt ý kiến, thu dọn một phen liền chuẩn theo Lưu Trấn thủ.
Bánh ngọt trong l.ồ.ng hấp lúc vặn chín, Ôn Uyển dứt khoát cầm hộp đồ ăn, thuận tiện trang một phần bánh ngọt, để Bán Nguyệt cùng mang qua.
Bán Nguyệt chân , Yến Tùy ngủ ở phòng trong liền tỉnh.
Ôn Uyển thấy động tĩnh, chạy nhanh phòng trong bế con.
Yến Tùy cũng trong giấc mộng mơ thấy cái gì, khi tỉnh liền thút thít.
Ôn Uyển dỗ hồi lâu, nó còn ngừng nức nở.
Yến Tùy ghé n.g.ự.c Ôn Uyển, đột ngột một câu.
"Nương , con mơ thấy cha."
Nghe , động tác Ôn Uyển dừng , biểu tình cứng đờ, giơ tay lau nước mắt cho Yến Tùy.
"Ừ, nương , bảo bối là nhớ cha đúng ?"
Yến Tùy gật gật đầu: "Con nhớ cha, nhưng cha rốt cuộc trông như thế nào? Con ở trong mộng rõ."
Đồng ngôn vô kỵ, hài t.ử một câu vô tâm, cho Ôn Uyển cả trống rỗng đau một chút.
Ôn Uyển ôn thanh : "Bảo bối, vẽ cha con cho con xem nhé."
Yến Tùy cao hứng vỗ tay: "Được! Nương mau vẽ, nương mau vẽ."
Ôn Uyển đáp lời, ôm Yến Tùy về phía thư phòng.
Nàng đặt Yến Tùy lên ghế dựa bên cạnh bàn sách, liền nhấc b.út bắt đầu vẽ tranh.
Người trong ký ức, một chút một chút hiện giấy, ánh sáng trong con ngươi Ôn Uyển cũng một chút một chút lấp lánh lên.
Ngay cả chính nàng cũng nghĩ tới, hơn hai năm , dáng vẻ Thẩm Ngự vẫn ở sâu trong ký ức nàng, thế mà chút phai màu nào.
Lông mày của , đôi mắt của , đôi môi mỏng của , nàng nhẹ nhàng, liền mạch lưu loát vẽ .
Yến Tùy thò cái đầu nhỏ lên bàn: "Đây chính là cha con ?"
Ôn Uyển lấy tinh thần, đáp: ", chính là cha con."
Yến Tùy bắt đầu vỗ tay: "Cha !"
"Sao thể chứ, lúc chính là dùng bộ da dụ dỗ ..."
Ôn Uyển đến đây, chạy nhanh dừng câu chuyện, từ dụ dỗ , là thể mặt hài t.ử.
Nàng đang định sang chuyện khác, liền cổng sân mạnh mẽ đẩy .
Sau một trận tiếng bước chân dồn dập, Bán Nguyệt lảo đảo xông .
Ôn Uyển ngẩng đầu, liền thấy Bán Nguyệt cả giống như mất hồn.
"Phu nhân," Bán Nguyệt trắng bệch một khuôn mặt, : "Người , đại thiếu gia dọn trạch viện lớn là phương nào ?"
Ôn Uyển thấy phản ứng kinh hoảng của Bán Nguyệt, trong lòng liền trầm xuống.
"Sao , là quen của chúng ?"
Bán Nguyệt gật đầu như tỏi giã, trong đôi mắt đầy khó thể tin.
"Là Thẩm Đại tướng quân."
Rất nhiều năm về , khi Ôn Uyển nữa hồi tưởng tình hình lúc thấy tin tức , vẫn là một loại cảm giác chân thật.
Cây b.út trong tay Ôn Uyển cầm xong, rơi bàn, mực nước b.ắ.n , rơi quần áo nàng lưu ít vết bẩn.
Nàng hồn nhiên giác, chỉ ánh mắt sắc bén dừng ở mặt Bán Nguyệt.
"Em ... là ai?"
Bán Nguyệt tưởng nàng rõ, cẩn thận một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thiep-ca-man-de-mang-thai-tuong-quan-tho-han-sung-ai-moi-ngay/chuong-274-dai-thieu-gia-la-han.html.]
"Thẩm Đại tướng quân a! Lúc chúng ở trấn Đào Hoa, nửa đêm sinh con, vẫn là Thẩm Đại tướng quân tay cứu giúp, mời đại phu!"
"Tên của Yến Tùy, còn là Thẩm Đại tướng quân đặt cho đấy."
Bán Nguyệt một lòng giải thích, chú ý tới Ôn Uyển cả đều đang run rẩy nhỏ.
Thẩm Ngự, thế mà là Thẩm Ngự.
Nếu chỉ là gặp Thẩm Ngự, Bán Nguyệt hẳn là sẽ kinh hoảng như thế, dù trong mắt Bán Nguyệt, Thẩm Ngự ác, còn là ân nhân giúp qua các nàng.
Cho nên...
Ôn Uyển ngước mắt, run giọng hỏi: "Thẩm... Thẩm Đại tướng quân, là xảy chuyện gì ?"
Bán Nguyệt ngừng gật đầu: "Thẩm Đại tướng quân mù !"
Nghe , Ôn Uyển rốt cuộc chịu nổi, đặt m.ô.n.g ngã ghế.
Bán Nguyệt cũng là vẻ mặt sầu lo: "Rất khó tiếp thu, đúng . Em lúc thấy ngài , cũng là sợ tới mức nhẹ."
"Ai thể nghĩ đến, Thẩm Đại tướng quân chính là thương nhân thiếu gia tính tình táo bạo trong lời đồn a."
Ngực Ôn Uyển phập phồng dồn dập, dường như là tin tức dọa nhẹ.
Yến Tùy ở một bên thấy sắc mặt nàng trắng bệch chút huyết sắc, oa một tiếng lớn lên.
Ôn Uyển lúc mới lấy tinh thần, cố nén cảm xúc cuộn trào mãnh liệt, ép buộc chính bình tĩnh .
Nàng ôm Yến Tùy trong n.g.ự.c, vốn định an ủi vỗ vỗ lưng nó, nhưng nàng lúc thật sự là quá mức kinh hãi, tay sức lực gì, chỉ thể khô khốc ôm nó.
Bán Nguyệt thấy thế, đem đứa bé nhận lấy an ủi.
Không một lát, đứa bé dỗ dành , Bán Nguyệt lấy món đồ chơi nhỏ giá, dỗ dành nó tự chơi một bên.
Bán Nguyệt đầu , liền thấy mặt Ôn Uyển đầy vệt nước mắt, nàng thật sự hoảng sợ.
"Phu nhân..." Bán Nguyệt rụt rè gọi nàng một câu.
Ôn Uyển c.ắ.n c.h.ặ.t răng quan, giơ tay lau nước mắt: "Ta . Chính là Thẩm Đại tướng quân sốt ruột mà thôi, Thẩm Đại tướng quân chính là đại ân nhân của chúng ."
"Còn ."
Bán Nguyệt cũng thổn thức thôi, nàng lên quá trình ly kỳ hôm nay.
Hóa , Bán Nguyệt trạch viện lớn một bữa cơm phong phú, trong đó liền món móng heo nướng sở trường nhất của nàng.
Chính là món móng heo nướng , cho Thẩm Ngự nhận Bán Nguyệt.
Bán Nguyệt đưa đến mặt Thẩm Ngự, lúc mới phát hiện thương nhân thiếu gia táo bạo trong lời đồn, thế mà chính là Thẩm Đại tướng quân.
Nha đầu ngốc vô tâm vô phế, xong quá trình, còn vui vẻ với Ôn Uyển:
"Phu nhân, Thẩm Đại tướng quân , nếu thể ở loại địa phương hẻo lánh xảo ngộ, thuyết minh ngài và Yến Tùy thật sự duyên."
"Thẩm Đại tướng quân , ngài hiện giờ thương đôi mắt, hành động bất tiện, nhất định nhiều kẻ thù mưu hại ngài , cho nên phận thật sự của ngài giữ bí mật."
"Thẩm Đại tướng quân còn , tối nay ngài thiết yến trong phủ, bảo phu nhân nhất định mang theo Yến Tùy trạch viện lớn một chuyến, hơn hai năm gặp, ngài xem Yến Tùy lớn lên thành bộ dáng gì ."
Bán Nguyệt một câu một cái Đại tướng quân, ngữ khí từ hoảng loạn và khiếp sợ lúc đầu, biến thành vui sướng khi gặp hiện giờ.
tâm Ôn Uyển, trầm trọng đến lợi hại.
Đôi mắt Thẩm Ngự...
Hốc mắt Ôn Uyển đỏ lên, cái gì cũng màng, chỉ nghẹn ngào : "Được, chúng lập tức ngay."
Vô luận như thế nào, cho dù núi đao biển lửa, địa ngục vô gián, chuyến , nàng đều .
Thẩm Ngự a Thẩm Ngự, rốt cuộc trải qua cái gì, một bản lĩnh lớn như , lăn lộn hỏng đôi mắt ?
Mắt hỏng , những chỗ khác thì ? Có còn ?
Bởi vì cơm canh thể ăn, thế mà liền hai ngày ăn cơm...
Là bởi vì khi tuyệt vọng, còn d.ụ.c vọng cầu sinh ?
Suy nghĩ Ôn Uyển loạn đến lợi hại, càng nghĩ về chi tiết, càng cảm thấy kinh tâm động phách.
Nàng từ khi sinh tới nay, bao giờ sợ hãi giống như giờ phút .