Mỹ Thiếp Cá Mặn Dễ Mang Thai, Tướng Quân Thô Hán Sủng Ái Mỗi Ngày - Chương 20: Hôn Gián Tiếp
Cập nhật lúc: 2026-01-13 16:23:35
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Ngự rũ mắt hồi ức một lát, vẫn thể nhớ nổi vị Tướng quân phu nhân cưới hỏi đàng hoàng của rốt cuộc trông như thế nào.
Hôn sự ban đầu là do phụ vương định.
Ngày thành , chỉ kịp vén khăn voan của tân nương một cái, một đạo thánh chỉ phái đến biên quan.
Sau đó ở biên quan liên tục đ.á.n.h thắng trận, trong cung và các đồng liêu khác lục tục đưa ít hậu viện của .
Giữa đồng liêu tặng mỹ cho , là nhân tình, cũng là thủ đoạn lôi kéo quan hệ.
Hắn dẫn binh ở biên quan, triều đình cũng cần đồng liêu giúp đỡ, cho nên những mỹ đưa tới , đều thu hậu viện.
Thêm mấy cái miệng ăn cơm thôi mà, cũng nuôi nổi.
Nói thật nực , khắp thiên hạ, e là là kẻ oan đại đầu duy nhất thê thành đàn, từng hưởng thụ niềm vui tề nhân.
“Tướng công.”
Ôn Uyển nhẹ nhàng kéo tay áo , kéo dòng suy nghĩ bay xa của .
Hắn đầu nàng.
Ôn Uyển mím môi : “Hay là, chúng ngày mai đến nhé? Dù cũng là gia quyến của Đại tướng quân, chúng chọc nổi, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.”
Vạn nhất đụng mặt Triệu thị ở bên trong, thì phiền phức to.
Thẩm Ngự cũng đang nghĩ tìm cớ gì tránh , nàng chủ động nhắc tới, thuận nước đẩy thuyền lập tức đồng ý.
“Cũng , thì nương t.ử.”
Hai mỗi một tâm tư, đạt mục đích chung, đều lén lút thở phào nhẹ nhõm.
Gần trưa, Cao Linh dẫn thương đội dừng nghỉ ngơi phía đường cái quan, liền thấy hai một ngựa trở .
Thẩm Ngự xoay xuống ngựa, dang hai tay nắm lấy eo Ôn Uyển, đỡ nàng từ lưng ngựa xuống.
Vòng eo thon thả mềm mại đến mức tưởng, lúc Thẩm Ngự buông tay, đầu ngón tay bất giác run lên.
“Sao về nhanh thế?”
Câu hỏi kinh ngạc của Cao Linh, vặn che giấu sự khác thường trong mắt Thẩm Ngự.
Hắn thuận miệng giải thích, “Trong miếu Nương Nương quý khách dâng hương, bây giờ .”
“Quý khách?”
Cao Linh ngẩn , nghĩ , ở cái biên thành còn quý khách nào đáng để Thẩm Ngự đầu trở về.
Dường như sự nghi hoặc của , Thẩm Ngự thêm một câu, “Phu nhân của Thẩm tướng quân đang ở trong miếu.”
“Ồ... Ai?” Cao Linh vẻ mặt đầy khiếp sợ.
Ánh mắt cảnh cáo của Thẩm Ngự quét tới, Cao Linh ngượng ngùng thu liễm thần sắc.
“Ách, nếu là Tướng quân phu nhân, chúng tránh một chút, cũng là nên .”
Thẩm Ngự mặt cảm xúc, “Ừm.”
Nhắc tới Thẩm tướng quân, Ôn Uyển đầu về phía Thẩm Ngự, “Chu Hiệu úy, thì, vị Thẩm tướng quân chính là cấp của ngươi nhỉ?”
Thẩm Ngự kiên trì đáp, “.”
Ôn Uyển chớp chớp mắt, tò mò hỏi: “Thẩm tướng quân thế nào a, tính tình ? Có dễ chuyện ?”
Văn tự bán của nàng còn ở Tướng quân phủ, tương lai chuộc , còn cầu Thẩm tướng quân thả .
Biết , nàng tự nhiên là ngóng thêm chút tin tức về Thẩm tướng quân.
Lời của nàng hỏi , Thẩm Ngự và Cao Linh đều trầm mặc.
Ôn Uyển: “Câu hỏi khó trả lời lắm ?”
Cao Linh giơ tay chỉ, “Ta và Thẩm tướng quân , cô hỏi .”
“...” Khóe miệng Thẩm Ngự giật giật, “Nàng cảm thấy tính tình thế nào?”
Ôn Uyển lạnh một tiếng, cho một ánh mắt tự cảm nhận.
Thẩm Ngự: “Tướng quân và cũng xêm xêm, tính tình , xử sự chu đáo, cương trực công chính, dũng phi phàm, đối với đối với vật đều...”
“Được .” Ôn Uyển xua tay, “Coi như hỏi nhầm . Nhìn , ngươi cũng giống Thẩm Chu, cũng sùng bái Thẩm tướng quân, điều...”
Ôn Uyển vẫy vẫy tay với , hiệu gần một chút.
Thẩm Ngự do dự, ghé tai qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thiep-ca-man-de-mang-thai-tuong-quan-tho-han-sung-ai-moi-ngay/chuong-20-hon-gian-tiep.html.]
Ôn Uyển: “Cho dù tướng quân nhà ngươi ngàn vạn , một điểm, ngươi ngàn vạn đừng học .”
Thẩm Ngự nhướng mày, “Điểm nào?”
Ôn Uyển trái , dùng giọng chỉ ba bọn họ thấy :
“Háo sắc!”
Cao Linh: “??”
Thẩm Ngự: “...”
Ôn Uyển hạ thấp giọng, “Các ngươi đừng tin. Ta cho các ngươi , phụ nữ trong nhà Thẩm tướng quân nhiều lắm, a, ít nhất .”
Nàng khoa trương xòe ngón tay , mười ngón tay đều đủ hiệu.
Con chính xác là mười tám , là một trong những tiểu đó, về phương diện , nàng quyền lên tiếng.
Nàng vỗ vỗ vai Thẩm Ngự, thấm thía dặn dò:
“Đàn ông háo sắc, dễ thận hư. Thận hư , còn sức lực rút kiếm g.i.ế.c địch? Về lâu dài mà , đ.á.n.h giá cao Thẩm tướng quân.”
“Chàng trai trẻ, ngươi cố gắng lên, vạn nhất ngày nào đó Thẩm tướng quân chiến trường thận hư chân mềm, cẩn thận c.h.ế.t đao kẻ địch, ngươi chính là Đại tướng quân tiếp theo!”
Nói xong, Ôn Uyển xua tay.
“Ta đói , xe ngựa ăn chút đồ, ngươi từ từ cảm nhận lời , đều là cho ngươi thôi.”
Thẩm Ngự: “...”
Mãi đến khi bóng dáng Ôn Uyển biến mất thấy, Cao Linh mới nhịn lớn tiếng.
“Mẹ ơi, đây là cô nương từ chui thế, ... cũng quá lý !”
“Chúng kết giao nhiều năm, cũng hóa ngươi thận hư...”
Thẩm Ngự ném qua một ánh mắt hình viên đạn, Cao Linh mới khó khăn nuốt lời chế giễu trở về trong bụng.
Háo sắc? Thận hư?
Thân phận Thẩm tướng quân trong mắt nàng, là hình tượng ?
Lông mày Thẩm Ngự nhíu , mạc danh cảm thấy trong lòng phiền muộn.
Cách một lúc, mới nhớ tới một chuyện khác.
“Tướng quân phu nhân của ngươi an trí ở ? Sao đến miếu Nương Nương, ngươi cũng ?”
Hồi lúc Triệu thị đến biên thành, Thẩm Ngự trải qua Mạc Bắc vây khốn, c.h.ế.t ít , tâm trạng gặp bà , liền để Cao Linh an trí Triệu thị.
Cao Linh cũng thổn thức thôi, “Chưa từng thấy nào như ngươi, phu nhân của ngay cả cũng một cái ném cho . May mà chính trực, phụ nữ của , tuyệt đối sẽ nhiều một cái.”
“Nói nhảm nhiều quá!” Tay Thẩm Ngự ấn lên kiếm mềm bên hông.
Cao Linh ngượng ngùng lùi về một bước.
“Người là chính thất nương t.ử của ngươi, thể an trí thế nào, cung cung kính kính đón hậu viện của ngươi a. Sao, đều nhiều ngày như , ngươi gặp?”
Thẩm Ngự: “...”
Cao Linh giơ ngón tay cái lên với , “Trâu! Tiểu Uyển cô nương liệu sự như thần, đến nay, cô chỉ lầm ở ngươi.”
Hắn đổi giọng, trêu tức : “Ngươi a, là háo sắc, rõ ràng là một Liễu Hạ Huệ!”
Nói xong, Cao Linh xoay luôn, căn bản cho Thẩm Ngự cơ hội trả thù.
Thẩm Ngự tức đến đau gan, do dự một lát, nhấc chân về phía kẻ đầu têu.
Bên cạnh xe ngựa, Ôn Uyển lấy một miếng bánh ngọt từ trong hộp gấm.
Nàng c.ắ.n một miếng, ánh mắt lập tức sáng lên.
Thấy Thẩm Ngự tới, thuận tay giơ miếng bánh ngọt trong tay lên.
“Ngươi cũng ăn ? Trong hộp còn...”
Lời nàng còn xong, thấy Thẩm Ngự hung tợn há miệng, nương theo miếng bánh ngọt tay nàng c.ắ.n một miếng.
Ôn Uyển: “...”
Miếng là nàng ăn dở mà!
Bên còn nước miếng của nàng a!
Xong , hôn gián tiếp, hổ !