Mỹ Thiếp Cá Mặn Dễ Mang Thai, Tướng Quân Thô Hán Sủng Ái Mỗi Ngày - Chương 196: Tỷ muội tình nghĩa
Cập nhật lúc: 2026-01-15 18:01:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn lời , các quan viên xung quanh đều nhao nhao gật đầu.
Võ tướng trọng công tích, văn thần trọng khí tiết.
Mạnh Cẩm hổ là môn sinh đắc ý của Thừa tướng, xây dựng hình tượng cá nhân vô cùng thể diện.
“Rộng lượng bao dung?” Thẩm Ngự trào phúng nhếch môi, xoa xoa cổ tay, trầm giọng hỏi: “Ý Mạnh đại nhân là, bổn tướng quân hẹp hòi?”
Thẩm Ngự bước lên một bước, lạnh : “Mọi đều thấy , là mắng bổn tướng quân , bổn tướng quân động thủ hợp lý ?”
Hắn xong, một cước đá bắp chân Mạnh Cẩm.
Đầu gối Mạnh Cẩm mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.
Võ công của Thẩm Ngự, đ.á.n.h một ở đây, cũng chẳng ai ngăn .
“Mạnh đại nhân rộng lượng, ông đây rộng lượng, hôm nay cho ông đây một lời giải thích, ông đây sẽ đập nát cái Mạnh phủ !”
Thế là, trong sân, liền thấy Thẩm Ngự tay tàn nhẫn với Mạnh Cẩm, từng quyền từng quyền giáng xuống Mạnh Cẩm, hề nương tay chút nào.
Gia Nhu công chúa cuống đến phát : “Thẩm tướng quân! Thẩm Ngự! Ngươi dừng tay! Mau dừng a!”
Nàng gào lên với thị vệ xung quanh: “Các ngươi còn ngây đó gì? Mau kéo Thẩm tướng quân !”
Thị vệ căn bản đối thủ của Thẩm Ngự, nhưng thắng ở lượng đông, mười mấy xông lên can ngăn, mới miễn cưỡng kéo Thẩm Ngự đang đ.á.n.h hăng m.á.u .
Gia Nhu công chúa đỡ Mạnh Cẩm mặt mũi bầm dập, oán hận chỉ Thẩm Ngự : “Thẩm tướng quân! Chuyện , nhất định sẽ bẩm báo đúng sự thật với phụ hoàng!”
Thẩm Ngự hừ lạnh một tiếng, mặt chút sợ hãi.
Trong sân ồn ào náo loạn, ở phòng bên cạnh cuối cùng cũng kinh động.
Quản sự thái giám cận của Hoàng Hậu mở cửa , bóp cái giọng lanh lảnh gầm nhẹ:
“Công chúa, các vị đại nhân, các đừng loạn nữa. Lúc thương thế Hoàng Hậu nghiêm trọng, còn mau ch.óng đưa về cung tìm thái y a!”
“Nương nương thể xảy chuyện a!”
Mọi cơn thịnh nộ của Thẩm Ngự gián đoạn, lúc mới nhớ tới chuyện Hoàng Hậu nương nương thương.
Lại là một trận binh hoang mã loạn, mới hộ tống Hoàng Hậu nương nương thương về cung.
Khách khứa lượt giải tán, chỉ còn Gia Nhu công chúa đỡ Mạnh Cẩm ở cửa.
Sắc trời dần tối, nha thắp đèn l.ồ.ng, ánh nến vàng vọt kéo dài bóng dáng hai , chỉ còn sự cô liêu mà thôi.
Tướng quân phủ.
Thẩm Ngự bế Ôn Uyển một mạch xuống xe ngựa, thẳng qua hành lang dài đến thiên viện.
Hai tiểu nha đầu Cung Hỷ Phát Tài thấy thế, lập tức lo lắng đón lên.
Thẩm Ngự dặn dò: “Đun nước nóng, chuẩn cho Uyển di nương tắm rửa.”
Hai tiểu nha đầu vội vàng .
Sau khi Thẩm Ngự cửa, một cước đá cửa đóng , lúc mới sải bước đến bên giường.
Hắn vội đặt xuống, mà trực tiếp ôm nàng lật , để nàng sấp đầu gối, giơ tay đ.á.n.h hai cái m.ô.n.g nàng.
Ôn Uyển như “xác c.h.ế.t vùng dậy” nhảy dựng lên, ôm m.ô.n.g khẽ gào:
“Thẩm Ngự! Chàng cái gì thế?”
Sắc mặt Thẩm Ngự lắm, để cơn giận nhẹ của nàng mắt, lạnh : “Làm cái gì? Ta roi thi, nàng ?”
Ôn Uyển thấy sắc mặt khó coi, lập tức khí thế ngắn một đoạn.
Nàng bĩu môi, xuống bên cạnh , khoác lấy cánh tay , nũng nịu :
“Chàng giận cái gì chứ, , ở trong nước suýt chút nữa c.h.ế.t ngạt, nếu kịp thời vớt lên, chừng lúc c.h.ế.t cứng đờ...”
Thái dương Thẩm Ngự giật giật liên hồi, đợi nàng xong, bịt miệng nàng .
“Nàng còn suýt chút nữa c.h.ế.t ngạt?”
Thẩm Ngự giận chỗ phát tiết: “Cũng đúng, nàng c.h.ế.t ngạt cũng , đỡ ở đây miệng che đậy, chọc tức c.h.ế.t.”
Ôn Uyển gạt tay , đắc ý : “Được , , chẳng chỉ là đ.â.m Hoàng Hậu một d.a.o , tránh chỗ hiểm , thật sự g.i.ế.c bà .”
“Ta chừng mực mà, g.i.ế.c bà , cũng c.h.ế.t, lỡ còn liên lụy cùng c.h.ế.t.”
“Mạng của chúng cũng quý giá, chắc chắn thể chôn cùng một kẻ cặn bã , lời.”
“Mấy đạo lý đều hiểu, cho nên đừng giận nữa, thật sự định g.i.ế.c bà . Chỉ, chỉ khiến bà mất nửa cái mạng...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-thiep-ca-man-de-mang-thai-tuong-quan-tho-han-sung-ai-moi-ngay/chuong-196-ty-muoi-tinh-nghia.html.]
Cái miệng nhỏ của nàng đóng đóng mở mở, một một tràng dài, nhưng chẳng nắm trọng điểm.
Sắc mặt Thẩm Ngự càng thêm khó coi, nhịn giơ tay nhéo má nàng.
Hơi dùng sức, liền đau đến mức Ôn Uyển nhe răng trợn mắt.
Thẩm Ngự: “Nàng tưởng rằng, là giận nàng suýt g.i.ế.c Hoàng Hậu?”
Ôn Uyển trừng lớn mắt, vẻ mặt nghi hoặc.
Nếu thì ?
Thẩm Ngự thật cho m.ô.n.g nàng thêm hai cái tát nữa.
“Bình thường giống như con hồ ly, ai cũng thông minh bằng nàng. Trong chuyện tin tưởng , ngu như heo thế hả?”
Thẩm Ngự bất lực: “Ta rõ ràng là giận nàng coi mạng gì! Nàng cũng hổ ở trong nước suýt c.h.ế.t ngạt? Lỡ như tìm thấy nàng, nàng thế nào?”
Vừa nghĩ đến khả năng đó, sống lưng liền lạnh toát từng trận.
Ôn Uyển tức giận đ.ấ.m một cái n.g.ự.c : “Chàng mắng là heo!”
Thẩm Ngự: “...”
Được , nhiều như , nàng chỉ thấy mỗi câu .
Quả nhiên ứng với câu , duy nữ t.ử và tiểu nhân là khó nuôi.
Hắn một tay nắm lấy cổ tay nàng, nhẹ nhàng kéo một cái liền kéo nàng lòng.
Thẩm Ngự khẽ thở dài, như trút giận c.ắ.n một cái lên má nàng.
Ôn Uyển đẩy , xoa xoa má, tức giận hỏi: “Sao c.ắ.n ?”
Thẩm Ngự lười để ý đến nàng, dậy ngoài giúp xách nước nóng.
Lát .
Ôn Uyển ngâm trong thùng tắm, nước ấm bao bọc lấy cơ thể, cuối cùng cũng dần xua tan lạnh còn sót trong hồ sen.
Thẩm Ngự cầm khăn lau lưng cho nàng.
Lúc triền đấu đáy nước, lưng nàng trầy xước ở , chi chít vết đỏ.
Ôn Uyển ngược để ý, càng quan tâm chuyện khác hơn.
Nàng hỏi: “Hoàng Hậu thương, cũng còn con nối dõi của Tướng quân phủ, coi như Tướng quân phủ và Hoàng Hậu lưỡng bại câu thương, Hoàng thượng chắc sẽ vì chuyện mà khó chứ.”
“Ừ.” Thẩm Ngự trầm thấp ừ một tiếng.
Ôn Uyển nghĩ nghĩ, : “Viên Thông đại sư rõ ràng là Hoàng Hậu tìm đến, nhưng thực sự nghĩ , tại Hoàng Hậu như ? Ai cũng con nối dõi của Tướng quân phủ quý giá, bà như lợi ích gì cho bà ?”
“Chẳng lẽ bà tự tin kế hoạch của như , nhất định thể ngụy tạo chuyện thành t.a.i n.ạ.n mà phát giác?”
Người triều đình, duy lợi là đồ.
Hoàng Hậu nương nương theo lý thuyết sẽ chuyện lợi ích gì, ngược còn kéo thù hận như .
Ôn Uyển nghĩ đến thái độ của Hoàng Hậu nương nương đối với Thẩm Ngự, đột nhiên mắt sáng lên.
Nàng đầu , đột nhiên hỏi: “Thẩm Ngự! Chàng thành thật khai báo, Hoàng Hậu thích ?”
Nàng cứ thế trần trụi hỏi miệng, kịp đề phòng.
Thẩm Ngự ngước mắt, còn kịp giấu chút ánh sáng dị thường trong mắt.
Ôn Uyển ngẩn , khiếp sợ trừng lớn mắt.
“Cho nên... trúng ? Hoàng Hậu bà thật sự tình với ?”
Dưa động trời!
Tuyệt đối là dưa động trời!
Ôn Uyển chớp chớp mắt, nhớ tới một chuyện, năm đó ở Phong Thành, Hà Diệu cũng tình căn thâm chủng với Thẩm Ngự thì ?
Nếu nàng nhớ lầm, Hoàng Hậu Hà Khinh Khinh và Hà Diệu là chị em ruột?
Ôn Uyển: “...”
Hủy diệt !
Đàn ông thế giới c.h.ế.t hết ?
là tên cẩu nam nhân trêu hoa ghẹo nguyệt!