Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 96
Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:18:47
Lượt xem: 7
Tên Đầu Dẹp kia đang trợn trắng mắt nằm trên mặt đất, cái đầu bị đập vỡ còn đang chảy máu.
Cố Kỳ Việt có chút ngơ nhìn lại Thẩm Triều Triều đã bị người ta giật khăn quàng cổ xuống đang đứng bên cạnh Đầu Dẹp, hốc mắt hồng hồng trông cực kỳ đáng thương.
Cứ như người đập Đầu Dẹp đến mức đổ m.á.u không phải là cô.
Nhưng trong tay cô vẫn còn cầm “hung khí”, là một viên gạch vỡ...
Trong lúc Cố Kỳ Việt sững sờ, Thẩm Triều Triều thấy cánh tay bị thương của anh còn đang chảy máu, thế là cô trực tiếp ném gạch vụn trong tay xuống, sau đó hoảng hốt vội vàng chạy tới.
Cô không mang theo bột thuốc bên người, không thể cầm máu, chỉ có thể trơ mắt nhìn m.á.u trên tay anh chảy không ngừng.
Cảm giác bất lực này khiến Thẩm Triều Triều khổ sở, cô dùng sức cắn môi, cầm lấy cánh tay Cố Kỳ Việt rồi bắt đầu run rẩy không khống chế được.
Cô không còn bình tĩnh như lúc nãy nữa.
Lúc Thẩm Triều Triều chạm vào cánh tay anh, Cố Kỳ Việt sửng sốt, lập tức lấy lại tinh thần.
Khác với Thẩm Triều Triều sốt ruột, anh vẫn còn có thể mở miệng cười: “Đừng lo lắng, tôi da dày thịt béo, không có gì đáng ngại.”
Nói xong, Cố Kỳ Việt nhặt đai lưng bị rơi xuống ở bên cạnh lên, lập tức quấn trên cánh tay, ngăn cản m.á.u tiếp tục chảy, về phần bàn tay thì không có biện pháp.
Vào lúc này Thẩm Triều Triều lại lấy khăn tay sạch sẽ ra quấn vào trong lòng bàn tay anh, nhìn m.á.u tươi nhanh chóng nhuộm đỏ khăn tay màu trắng, cô lo lắng mím môi, sốt ruột nói: “Bây giờ phải đến bệnh viện!”
“Chờ một chút, phải đưa những người này đến cục cảnh sát trước, nhỡ đâu chạy mất thì mất nhát d.a.o này bị lãng phí rồi.”
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-96.html.]
Cố Kỳ Việt cũng không phải người lương thiện.
Những người này khiến anh chịu thiệt thòi lớn như vậy thì làm sao anh có thể bỏ qua, chúng phải nhận sự trừng phạt vốn có mới được. Anh nói xong bèn lập tức nâng bàn tay bị cắt lên, muốn tiến tới cởi quần áo của bọn họ ra để trói lại.
Chỉ là không đợi Cố Kỳ Việt bắt đầu hành động thì đã bị Thẩm Triều Triều ngăn lại.
Như thể sợ Cố Kỳ Việt không nghe lời, lần này Thẩm Triều Triều trực tiếp ôm eo anh, dùng cái ôm này hạn chế hành động của anh, cách thức khiến người ta bất ngờ nhưng lại vô cùng hữu dụng, Cố Kỳ Việt lập tức cứng ngắc đứng bất động tại chỗ.
Dù cho chảy không ít m.á.u nhưng anh vẫn đỏ mặt.
Người phụ nữ Thẩm Triều Triều này động một chút là ôm, chẳng lẽ cô không thấy xấu hổ sao?
Thẩm Triều Triều tuyệt đối không hề cảm thấy xấu hổ, thấy mình ngăn cản có hiệu quả thì cô lập tức mở miệng: “Trong khoảng thời gian ngắn bọn họ không tỉnh lại được đâu, chúng ta có thể tìm người xin giúp đỡ ở gần đây, cho dù không đến bệnh viện thì cũng phải nhanh chóng xử lý một chút.”
“Chỉ cần cô buông tôi ra thì sao cũng được!”
Cố Kỳ Việt bất đắc dĩ thỏa hiệp, tuy anh cảm thấy chút vết thương nhỏ này không ảnh hưởng đến hành động của mình, nhưng nếu Thẩm Triều Triều vẫn ôm anh, vậy thì chưa chắc.
Dù sao anh cũng là một người đàn ông bình thường.
Chẳng qua từ lúc mới bắt đầu, Thẩm Triều Triều đã nói chuyện vô cùng lưu loát, không hề nói lắp chút nào!
Cố Kỳ Việt lấy làm lạ trong lòng nhưng cũng không nói ra, lo rằng mình làm vậy sẽ khiến Thẩm Triều Triều quay lại như trước, anh đành ngoan ngoãn nghe lời đi theo Thẩm Triều Triều gõ cửa các hộ gia đình xung quanh.
Động tĩnh đánh nhau vừa rồi lớn như vậy, cho dù ngủ say như heo thì cũng sẽ bị ầm ĩ đến nỗi tỉnh dậy.
Về phần tại sao không mở cửa? Tất nhiên là vì sợ rồi.