Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 89
Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:18:34
Lượt xem: 11
Anh có hơi tức giận.
Kiếp trước anh thật sự thiếu nợ Thẩm Triều Triều mà!
Cho nên bây giờ cô mới đến để trả nợ.
“Ngồi xổm ở đây làm gì, đứng lên, tôi đưa cô về nhà.”
Cố Kỳ Việt bước nhanh đến trước mặt Thẩm Triều Triều, lúc anh lên tiếng, Thẩm Triều Triều kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn thấy thì đúng thật là Cố Kỳ Việt, thế là tâm trạng vốn có chút khổ sở của cô xảy ra thay đổi rất nhỏ.
Thẩm Triều Triều không nghe lời đứng dậy rời đi, mà là rầu rĩ nói: “Em không đi với anh đâu.”
Cô cũng biết giận đấy nhé.
Tuy Thẩm Triều Triều muốn đối xử thật tốt với cuộc hôn nhân cưỡng cầu này, nhưng cũng không phải cứ một mực lấy lòng, cái cô muốn chính là tình cảm của hai người hòa hợp chứ không phải là đòi hỏi hèn mọn.
Nếu cứ thế này, còn không bằng ly hôn cho khỏe mình.
Mà khi nhìn thấy Thẩm Triều Triều tức giận, Cố Kỳ Việt lại không biết phải làm sao, anh cúi đầu nhìn Thẩm Triều Triều đang ngồi xổm một cách đáng thương cứ như bị toàn thế giới vứt bỏ, làm cho anh không khỏi muốn quay về vài phút trước, tự tát mình một bạt tai.
Cho anh tùy hứng này!
Dù sao anh cũng không thể thật sự nhẫn tâm mặc kệ, thôi thì cứ trực tiếp đưa cô về nhà, vậy là sẽ không có chuyện gì xảy ra!
Lại ngẫm lại nguyên nhân Thẩm Triều Triều tới đồn công an cũng là bởi vì anh, cô sợ người khác như vậy, nếu quả thật ném cô ở đây thì quá mất lương tâm... Trong lòng Cố Kỳ Việt nghĩ thế, rơi vào đường cùng, anh cũng ngồi xổm xuống theo cô.
Một bóng ma lớn như vậy đột nhiên bao phủ, đương nhiên Thẩm Triều Triều cảm giác được, cô kéo khăn quàng cổ che mặt xuống, để lộ một đôi mắt nhìn qua.
Cố Kỳ Việt bị Thẩm Triều Triều nhìn chằm chằm có chút không được tự nhiên, nhưng anh vẫn chịu đựng, trực tiếp thừa nhận sai lầm của mình: “Xin lỗi, là thái độ của tôi không tốt, sau này tôi sẽ không như vậy nữa, chúng ta về nhà đi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-89.html.]
Nếu để những người khác nghe được lời nói này của Cố Kỳ Việt, nhất định sẽ trực tiếp khiếp sợ đến nỗi không nói nên lời.
Đây vẫn là Cố Kỳ Việt sao?
Cái tên đánh nhau ẩu đả làm việc ác kia tuyệt đối sẽ không nói lời xin lỗi.
Kết quả hôm nay lại phá lệ?
Ngay cả Cố Kỳ Việt cũng không biết tại sao mình phải xin lỗi, nhưng nghĩ mình đã chọc Thẩm Triều Triều tức giận trước nên lúc này anh cũng chỉ có thể gánh chịu hậu quả.
Mà sau khi nghe Cố Kỳ Việt xin lỗi, Thẩm Triều Triều liếc nhìn anh, sau đó nghiêm túc nói: “Cố Kỳ Việt, em muốn gặp anh, cho nên... mới tới tìm anh, anh đừng cứ đuổi em đi mãi.”
“...”
Dường như Thẩm Triều Triều nói chuyện thật lòng nghiêm túc, khiến mặt Cố Kỳ Việt nóng lên, vành tai cũng đỏ bừng, anh lập tức trừng mắt một cái, giơ tay nâng khăn quàng cổ lên che khuất cặp mắt giống như biết nói kia của Thẩm Triều Triều một lần nữa.
Sao cái gì cô cũng nói ra ngoài thế?
Người phụ nữ này thật sự không biết xấu hổ!!!
Chẳng qua Thẩm Triều Triều sẽ không để đề tài này trôi đi, cô vội vàng giữ chặt góc áo của Cố Kỳ Việt, không cho anh tránh né: “Anh còn chưa trả lời... em đâu!”
DTV
“Được được được, không đuổi cô nữa.”
Cố Kỳ Việt chỉ có thể giơ tay đầu hàng.
Điều này khiến Thẩm Triều Triều lại trở nên vui vẻ, cô không tiếp tục ngồi xổm tại chỗ nữa mà là đứng dậy đi theo bên người Cố Kỳ Việt, lớn mật kéo góc áo của Cố Kỳ Việt không buông.
Bước chân của cô dường như cũng trở nên thoải mái vui vẻ.
Mà Cố Kỳ Việt thì bất đắc dĩ đưa Thẩm Triều Triều về nhà, trên đường, anh hết nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà giải thích cho mình: “Người bị tôi đánh gãy xương không phải người tốt, mấy ngày gần đây vẫn luôn theo dõi tôi, chắc chắn là có ý đồ, đáng tiếc hắn ta bỏ trốn rồi, nếu không tôi nhất định có thể moi ra được nguyên nhân từ trong miệng hắn ta.”