Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 87

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:18:30
Lượt xem: 8

Về phần Thẩm Triều Triều, không biết có phải là vì đã có kinh nghiệm của mấy lần ra ngoài trước đó hay không, hay là vì có Vương Thải Hà làm bạn nên khủng hoảng đối với bên ngoài của cô đã giảm bớt không ít.

Ít nhất cô sẽ không run rẩy.

Mà khi hai người đi tới đồn công an, Thẩm Triều Triều theo bản năng nhìn về phía hàng ghế, kết quả lại thật sự nhìn thấy Cố Kỳ Việt lúc này đang khó chịu khoanh hai tay trước n.g.ự.c nằm trên đó, trong miệng ngậm một cọng cỏ xanh biếc.

Đã một khoảng thời gian không gặp, hình như Cố Kỳ Việt có hơi ê chề? Thẩm Triều Triều nhìn anh chằm chằm.

Chỉ thấy khuôn mặt kia vẫn đẹp trai như trước, dưới mắt có vành mắt thâm quầng nhàn nhạt, trông anh không có tinh thần như trước nhưng đôi mắt kia vẫn lóe sáng như những vì sao cất giấu đầy trời khiến Thẩm Triều Triều rất thích.

Bị người nhìn chằm chằm như vậy, Cố Kỳ Việt cũng không phải người chết, đương nhiên anh phát hiện ngay lập tức.

Anh không vui ngước mắt nhìn qua, sau khi tầm mắt mang theo sát khí chạm đến đối phương lại như chó dữ sủa gâu gâu lập tức cụp đuôi bỏ chạy, Cố Kỳ Việt buồn bực giơ tay che mắt.

Sao cô lại tới đây!!!

Không phải cô là không thích ra ngoài sao!

Cho dù Thẩm Triều Triều bây giờ dùng khăn quàng cổ che mặt nhưng ký ức về khuôn mặt đó của cô hãy còn mới mẻ, khiến Cố Kỳ Việt có thể dễ dàng nhớ lại dung mạo của cô xinh đẹp cỡ nào.

Anh còn tưởng rằng đã hơn một tuần trôi qua, mình đã quên mất, nhưng sự thật hiển nhiên hoàn toàn ngược lại...

Anh còn nhớ kỹ hơn.

Trong đồn công an, vẫn là cảnh sát Chu quen thuộc phụ trách, nhìn thấy người nhà họ Cố tới là người già và phụ nữ trẻ nên cảnh sát Chu nhanh chóng sửa sang lại biểu cảm trên mặt một chút, cố gắng không quá mức nghiêm túc kẻo dọa đến đối phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-87.html.]

“Bà chính là bà Vương Thải Hà đúng không?”

“Đúng vậy, cảnh sát Chu, Tiểu Việt nhà chúng tôi lại làm chuyện gì thế, nó lại đánh người sao?”

Vương Thải Hà ngồi đối diện cảnh sát Chu, cũng suy đoán giống như Thẩm Triều Triều, cảnh sát Chu nghe xong gật đầu rồi lại lắc đầu, sau đó nhìn thoáng qua Cố Kỳ Việt đang nằm đó giả chết, sắp xếp ngôn ngữ một chút rồi mới mở miệng nói: “Chuyện là thế này, Cố Kỳ Việt đánh nhau với người khác khiến người ta bị thương và gãy xương.”

Vừa nghe thấy là đánh người ta gãy xương, Vương Thải Hà không khỏi hít một hơi lạnh, sốt ruột cắt ngang: “Cái này... Đối phương không sao chứ, chúng tôi sẽ trả tiền thuốc men, tuyệt đối sẽ không trốn tránh trách nhiệm.”

DTV

Loại chuyện này sẽ để lại tiền án, nhưng nếu đối phương chọn giải quyết riêng thì sẽ không sao cả.

Vương Thải Hà không hy vọng sau khi cháu mình sẽ phải ngồi tù, sống một cuộc sống bị người ta chỉ trỏ.

Mà cảnh sát Chu nghe Vương Thải Hà nói xong, nét mặt kỳ quái, khóe miệng giật giật tiếp tục nói: “Ừm... Lúc chúng tôi đến bệnh viện tìm hiểu tình huống, người bị thương đã tự mình bỏ đi, bởi vậy dưới tình huống không ai truy trách, Cố Kỳ Việt vẫn không sao cả.”

Hơn nữa, chuyện Cố Kỳ Việt đánh người không có nhân chứng chứng kiến.

Chỉ là sau đó người bị thương la hét ở trên đường cái xác nhận Cố Kỳ Việt ra tay thì lúc này mới có dân chúng nhiệt tình đến báo cảnh sát.

Vì vậy không đủ bằng chứng nên chỉ có thể tha bổng.

Cẩn thận nhớ lại một chút, tuy Cố Kỳ Việt đánh nhau rất tàn nhẫn nhưng trước giờ chưa từng để lại tiền án...

Đại đa số nguyên nhân đều là vì đối phương chủ động khiêu khích anh, anh cũng chỉ tự vệ đánh trả, còn một số người là do phạm tội thì sau đó đã bị đưa vào nhà tù.

Danh tiếng ác bá của Cố Kỳ Việt có hơi quá.

Loading...