Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 85

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:18:26
Lượt xem: 5

Gương mặt của Thẩm Triều Triều tái nhợt, hai chân run rẩy vịn tường đi lên lầu hai, cô đến phòng chứa điện thoại nhanh chóng bấm số, sau khi tiếng “tút tút” vang lên một hồi thì được kết nối nhanh chóng.

“Xin chào.”

“Xin chào... Tôi tìm Diệp Phương... Chủ nhiệm Diệp...”

Nghe thấy âm thanh xa lạ ở đầu kia điện thoại, Thẩm Triều Triều có chút căng thẳng, cô cố nén xúc động muốn cúp điện thoại, một tay cầm lấy ống nói, tay kia níu lấy góc áo, cũng may đối phương không nói thêm gì, chỉ bảo Thẩm Triều Triều chờ vài phút rồi bên này sẽ gọi lại.

DTV

Sau khi Thẩm Triều Triều nghe xong thì chưa đến một giây đã cúp điện thoại.

Cô được giải thoát, thở phào nhẹ nhõm, tuy gọi điện thoại không cần phải trao đổi đối diện với người khác nhưng Thẩm Triều Triều vẫn sợ hãi không thôi, nếu không phải muốn thông báo cho Diệp Phương biết, chỉ sợ cô còn không dám mở miệng với ống nói.

Cô vẫn sợ tiếp xúc với người lạ.

Vài phút đồng hồ sau, tiếng “reng reng reng” vang lên, Thẩm Triều Triều cầm lấy ống nói, ở đầu kia vang lên tiếng Diệp Phương: “Xin chào, tôi là Diệp Phương.”

“Mẹ Diệp, con... là Triều Triều, vừa rồi có người ngoài canh chừng... ngoài cửa chính... Mấy người gõ cửa là đàn ông...”

Diệp Phương rất khéo hiểu lòng người, khi nhìn thấy Thẩm Triều Triều gọi mình trông không mấy thoải mái nên bà lập tức quyết định thêm họ của cô vào trước chức danh, để khi Thẩm Triều Triều gọi tới thì bà có thể nhanh chóng bắt máy.

Hiện tại nghe thấy trong lời nói lắp bắp của Thẩm Triều Triều mang theo sợ hãi, Diệp Phương ở bệnh viện cũng vội vàng, bà nhanh chóng lên tiếng an ủi: “Triều Triều, không sao cả không sao cả, mẹ sẽ về nhà một chuyến ngay, con đừng sợ, xung quanh đều có hàng xóm, con gặp phải chuyện gì thì la lên!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-85.html.]

Từ lúc người xấu gõ cửa thăm dò đến hắt nước sôi dọa người ta bỏ chạy, mặc dù Thẩm Triều Triều sợ tới mức chân mềm nhũn nhưng cô cũng không yếu đuối khóc lóc mà là cố gắng xử lý, bây giờ thông báo cho Diệp Phương cũng là vì không thể để những người khác ở nhà họ Cố bị làm hại.

Trước đó cô cũng đã từng trải qua nguy hiểm, đánh tên xấu xa Vương Kiến Thiết trèo tường vào đến nỗi đầu rơi m.á.u chảy...

Thẩm Triều Triều nhát gan dễ khủng hoảng nhưng cô trước giờ chưa từng là người nhu nhược.

Chỉ là hiện tại nghe được lời an ủi của Diệp Phương, không biết vì sao ánh mắt của cô lại cảm thấy ê ẩm, trước mắt dần dần bị một tầng hơi nước vây quanh, không nhìn thấy rõ xung quanh khiến Thẩm Triều Triều giơ tay lau chùi mới phát hiện mặt mày đã đầm đìa nước mắt.

Trong lòng dấy lên cảm giác tủi thân khiến cô nhẹ nhàng nức nở hít mũi, nghẹn ngào nói: “Vâng ạ... Con không sợ...”

Sau khi gặp phải chuyện khiến người ta sợ hãi, có thể được an ủi đối với Thẩm Triều Triều mà nói là phương pháp tốt nhất để điều chỉnh tâm trạng.

Đợi đến khi Diệp Phương vội vã xin nghỉ về nhà, Thẩm Triều Triều đã ổn định xong tâm trạng, không còn tiếp tục khóc sướt mướt giống như một đứa trẻ nữa, cẩn thận kể lại chuyện đã xảy ra ở cửa viện.

Cho dù cô nói chuyện không liền mạch nhưng cũng có thể nghe ra tình cảnh lúc hung hiểm đến mức nào, khiến Diệp Phương mới chỉ nghĩ mà đã sợ hãi không thôi.

Thẩm Triều Triều quá mức xinh đẹp, lúc trước che giấu đi vẫn ổn, nhưng sau khi gương mặt được chính thức đưa ra ngoài ánh sáng trong hôn lễ thì đều đã bị những người khác nhìn thấy.

Mặc dù nghĩ rằng điều kiện an ninh trật tự trong thành khá tốt, hơn nữa Thẩm Triều Triều cũng không thích ra ngoài, ở nhà sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng bà vẫn đánh giá thấp tính người rồi!

Sau này không thể để Thẩm Triều Triều ở nhà một mình nữa.

Loading...