Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 71
Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:18:00
Lượt xem: 8
Nhìn động tác nhỏ giữa hai ba con, Diệp Phương có chút dở khóc dở cười, Cố Kỳ Việt tham ăn từ nhỏ nhất định là học theo Cố Hằng!
Sau khi ăn xong bữa trưa, tất cả mọi người đều vui vẻ khoái trá sờ sờ cái bụng tròn vo, khi Diệp Phương và Vương Thải Hà thu dọn bát đũa, Cố Hằng mới nhân cơ hội gọi Cố Kỳ Việt vào phòng khách nói chuyện.
Nhìn thấy ông không ngăn cản cô đi theo nên Thẩm Triều Triều lại giống như cái đuôi nhỏ.
Mà Cố Kỳ Việt ăn uống no đủ có chút mệt mỏi, không biết ba anh lại muốn làm gì, vừa định mở miệng trêu chọc vài câu thì kết quả Cố Hằng lại lên tiếng nói: “Cố Kỳ Việt, bây giờ con cũng đã kết hôn rồi, nên đi làm đi.”
Mấy chữ “nên đi làm” vừa xuất hiện đã lập tức khiến Cố Kỳ Việt không còn tươi cười nổi nữa, sắc mặt dần dần trở nên vô cảm.
Về chuyện công việc, Cố Kỳ Việt đã nói từ lâu rằng anh ghét bị người khác quản thúc!
Bây giờ lại nhắc lại chuyện cũ, Cố Kỳ Việt giơ tay kéo cổ áo, cảm xúc dần dần trở nên cáu kỉnh.
Anh vốn tưởng rằng trong nhà đã chấp nhận, không ngờ lại chờ đến hôm nay.
Kết hôn rồi phải đi làm ư?
Vậy anh ly hôn được không!
Cố Kỳ Việt nhếch khóe miệng, ngoài cười nhưng trong không cười, muốn nói ra suy nghĩ trong lòng nhưng ánh mắt lại quét đến Thẩm Triều Triều đang trốn ở phía sau sô pha, anh nhất thời hít sâu một hơi, nuốt ngược lời vừa tràn đến khóe miệng vào trong một lần nữa.
Chuyện ly hôn với Thẩm Triều Triều chỉ liên quan đến hai người bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-71.html.]
Những người khác tạm thời không cần biết.
DTV
Cố Kỳ Việt biết ly hôn sẽ gây tổn thương cho phụ nữ rất lớn, cho nên anh sẽ dùng hết năng lực lớn nhất của mình để giúp đỡ Thẩm Triều Triều, mấy năm nay anh cũng đã tiết kiệm được không ít tiền từ những đơn hàng sửa chữa đứt quãng ở chợ đen, anh có thể cho Thẩm Triều Triều hết.
Đến lúc đó anh cũng sẽ thẳng thắn với gia đình, tất cả trách nhiệm đều ở trên người anh.
Là anh không muốn kết hôn, không cần phải liên lụy đến Thẩm Triều Triều!
“Ba, ba muốn thanh danh xấu của con đến vậy à? Nếu như không sợ con đập phá xưởng thì cứ tùy ý đi, đến lúc đó lại lấy tội danh làm tổn hại tài sản nhà nước rồi bắt con ngồi tù vài năm là tất cả mọi người đều vui vẻ.”
Bị sự hỗn xược của Cố Kỳ Việt làm cho tức giận, Cố Hằng nhíu mày, ánh mắt sắc bén, khí thế không giận tự uy của quản đốc lập tức xuất hiện, lạnh lùng cảnh cáo: “Ba cho rằng con đã trưởng thành, không ngờ vẫn không phục dạy dỗ đến vậy, nếu không muốn đi làm thì đi lính đi!”
Hai chữ “đi lính” này giống như đã mở ra một công tắc cấm kỵ.
Cố Kỳ Việt sửng sốt vài giây, đợi đến khi kịp phản ứng, anh đã lạnh lùng nhìn Cố Hằng, đôi mắt đen thường ngày vẫn luôn lóe sáng lúc này phủ đầy sương mù m.ô.n.g lung vằn tơ máu, nắm đ.ấ.m buông xuống hai bên người siết chặt vô cùng, khớp ngón tay trở nên trắng nhách.
Anh dùng sức cắn chặt hàm răng, giây tiếp theo, nắm đ.ấ.m hung hăng nện vào vách tường, kèm theo đó là tiếng hét sợ hãi của Thẩm Triều Triều, nắm đ.ấ.m vừa nện xuống của Cố Kỳ Việt lập tức chảy m.á.u không ngừng.
Khi m.á.u tươi theo vết thương nhỏ từng giọt xuống đất, Cố Kỳ Việt nhìn chằm chằm Cố Hằng, anh hung tợn mở miệng: “Bảo con đi lính? Con thà...”
“Tiểu Việt!!!”
Không đợi Cố Kỳ Việt nói hết lời, Vương Thải Hà đã lần tới theo tiếng thét của Thẩm Triều Triều, lúc này cau mày quát lớn một tiếng khiến Cố Kỳ Việt phẫn nộ không có chỗ phát tiết, cuối cùng không nói tiếng nào mà nhanh chóng lên lầu, trở về phòng mình.