Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 68
Cập nhật lúc: 2025-03-29 20:45:02
Lượt xem: 14
Lần này Cố Kỳ Việt không trúng bẫy khiến Lưu Tư Viễn phiền não lấy một hộp Đại Tiền Môn từ trong túi áo ra, rút một điếu thuốc rồi châm lên, hung hăng hút một hơi, lúc này mới cười lạnh nói: “Cho dù không có em đưa ra chủ ý thì chị cũng không gả vào nhà họ Cố được đâu, nếu thật sự muốn gả cho Cố Kỳ Việt thì phải dùng đến chiêu hiểm!”
Nói xong, trong mắt Lưu Tư Viễn lóe lên vài phần tàn nhẫn, hắn sẽ không thể để yên việc này!
*
Sau khi Thẩm Triều Triều và Cố Kỳ Việt trở về nhà họ Cố, Vương Thải Hà đang chờ ở phòng khách nghe thấy tiếng động bèn lập tức vui vẻ ra mặt rồi bước ra ngoài nghênh đón.
Cố Kỳ Việt thấy bà nội không có chuyện gì mới yên lòng, đồng thời nghĩ rằng hôn lễ ngày hôm qua hẳn là không xảy ra chuyện lớn.
DTV
Bà Vương vẫn rất vui vẻ.
Ở đồn công an miễn cưỡng ngủ một đêm mệt mỏi khiến Cố Kỳ Việt chủ động đòi hỏi sự quan tâm với Vương Thải Hà: “Bà nội, con về...”
“Ôi chao, cháu dâu xinh đẹp của bà rốt cuộc cũng trở về rồi, bà nội thật sự lo lắng muốn chết, nếu lần sau lại đi ra ngoài thì nhớ dẫn bà nội đi cùng nhé, vừa vặn tản bộ một chút, không thể để con ở bên ngoài một mình được! Lại đây lại đây, bà nội có mua lạc và kẹo, con cầm về phòng hết đi, còn có...”
Khóe miệng Cố Kỳ Việt nhanh chóng hạ xuống.
Anh vô cùng khó hiểu quay đầu nhìn thoáng qua Thẩm Triều Triều, không biết sao người phụ nữ này lại lợi hại như vậy, có thể khiến bà nội không thèm nhìn thẳng vào anh khi anh trở về!
Thẩm Triều Triều bị nhìn chằm chằm có chút ngượng ngùng, cô vội vàng nói cảm ơn với Vương Thải Hà: “Cảm ơn bà nội... Bà ăn cùng con đi...”
“Được được được, chúng ta cùng ăn, vẫn là Triều Triều thương yêu người khác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-68.html.]
Vương Thải Hà vừa nghe Thẩm Triều Triều nói vậy, lập tức mừng rỡ cười thấy răng không thấy mắt.
Sau đó thấy Cố Kỳ Việt đứng ở nơi đó vướng víu bèn vội vàng giơ tay quơ quơ, bảo anh đi đâu đó mát mẻ mà đợi, đừng ở chỗ này làm ảnh hưởng đến bà ấy ở bên cạnh cháu dâu.
Thế là, Cố Kỳ Việt chỉ có thể rầu rĩ không vui lên lầu, sắc mặt u oán trở về phòng mình, yên lặng tiêu hóa sự thật rằng mình đã không còn được cưng chiều nữa.
Mà lúc Thẩm Triều Triều bị Vương Thải Hà kéo đến ngồi xuống sô pha trong phòng khách, biết bà Vương thích nhìn mình nên Thẩm Triều Triều đã ngại ngùng tháo khăn quàng cổ xuống một chút, để lộ đôi mắt to trong veo như nước.
Đôi mắt mang theo vui mừng, xinh đẹp linh động.
Tuy cô biết suy nghĩ của mình có chút không đúng, nhưng khi nhìn thấy bà Vương coi trọng cô hơn, trong lòng Thẩm Triều Triều sẽ có một niềm vui sướng đặc biệt, cô vui vẻ giống như một đứa trẻ ngây thơ, đồng thời hòa tan nỗi lo lắng ly hôn mà Cố Kỳ Việt đề cập đến.
Chẳng qua bà Vương hiểu Cố Kỳ Việt hơn, có lẽ biết phải làm thế nào mới có thể khiến anh thay đổi suy nghĩ, không nhắc đến chuyện ly hôn nữa!!!
Nghĩ tới đây, Thẩm Triều Triều không do dự nữa, cô căng thẳng hỏi: “Bà nội, bà có biết... Cố Kỳ Việt thích cái gì... không ạ?”
Đang đắm chìm trong nhan sắc của cháu dâu thì đột nhiên nghe được câu này, Vương Thải Hà sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu cười cười, cảm thấy trẻ tuổi vẫn tốt hơn!
Sau đó, Vương Thải Hà suy tư một phen, cuối cùng đưa ra đề nghị đúng trọng tâm: “Triều Triều, tài nấu nướng của con thế nào?”
Tài nấu nướng?
Thẩm Triều Triều khiêm tốn gật đầu, nhỏ giọng khẽ “dạ” khiến Vương Thải Hà lập tức vỗ tay một cái, mặt mày hớn hở nói: “Vậy đi, hôm nay để tay con cầm muôi, thằng nhóc Tiểu Việt từ nhỏ đã tham ăn rồi, cũng dễ dỗ.”