Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 65
Cập nhật lúc: 2025-03-29 20:44:56
Lượt xem: 8
Cố Kỳ Việt liếc xéo một cái, nhìn khuôn mặt xa lạ lại mang theo một ít quen thuộc của đối phương, lúc này đã đi tới quận Lâm An phố Tây nên có lẽ là người ở nơi này.
Nhiều nhất chỉ tính là hàng xóm, khiến anh không kiên nhẫn mở miệng: “Vào đồn công an là phúc à, cho cậu cái phúc này thì cậu có muốn không?”
DTV
Chỉ một câu nói đã làm cho đối phương nghẹn họng, hôm nay không có cách nào để tiếp tục trò chuyện nữa, nhưng nghĩ đến một thoáng kinh hồng trong hôn lễ.
Là một người đàn ông chưa lập gia đình cùng tuổi với Cố Kỳ Việt, hắn ta lại không khỏi chua xót: “Nếu có thể cưới được một cô vợ xinh đẹp, đừng nói là vào đồn công an, bảo tôi ngồi tù cũng được! Đáng tiếc là số tôi không tốt bằng cậu, nhàn nhã nhắm hai mắt lại cũng có thể tùy tiện tìm thấy.”
Thấy người lạ đến gần, Thẩm Triều Triều bèn mượn thân hình cao lớn của Cố Kỳ Việt để che chắn bản thân, chỉ là không ngờ đối phương lại đột nhiên nhắc tới cô.
Mà Cố Kỳ Việt lại cảm thấy khó hiểu, nghĩ đối phương có phải đang hả hê khi người gặp họa không?
Còn cười nhạo anh!
Thẩm Triều Triều cầm khăn quàng cổ che mặt mỗi ngày thì có thể xinh đẹp đến đâu?
Biết đâu còn che mặt xuất hiện trong hôn lễ hôm qua... Nghĩ tới đây, Cố Kỳ Việt đột nhiên thấy hơi may mắn, anh tình nguyện ở lại đồn công an chứ không muốn bị mọi người vây xem.
Ba mẹ anh vất vả rồi.
Cũng không biết bà nội cả đời hiếu thắng có thể tức điên lên không.
Trong lòng suy nghĩ những điều này, Cố Kỳ Việt muốn mau chóng về nhà xem, bởi vậy nên không muốn lãng phí thời gian với những người không quan trọng, anh giơ tay xắn tay áo để lộ cánh tay cường tráng, ngay sau đó cụp mắt nhìn đối phương một cái, cái nhìn từ trên cao mang cảm giác áp lực mười phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-65.html.]
Khiến đối phương còn muốn tiếp tục ghen tỵ vài câu không còn dám nói tiếp nữa.
Sau đó người đó cười ha ha nói mình có việc rồi nhanh chóng xoay người rời đi, bầu không khí không có tạp âm ảnh hưởng cũng trở nên trong lành hơn nhiều, Cố Kỳ Việt tiếp tục dẫn theo Thẩm Triều Triều về nhà, trong lúc đó còn có hơi tò mò liếc nhìn cô một cái.
Anh hoàn toàn không thể tưởng tượng được hình ảnh Thẩm Triều Triều vô cùng sợ hãi người khác xuất hiện ở hôn lễ.
Cố Kỳ Việt sửng sốt trong chốc lát, anh vẫn không nhịn được mà hỏi Thẩm Triều Triều: “Hôm qua tôi không tham dự hôn lễ, chẳng lẽ cô không tức giận sao?”
Thẩm Triều Triều nghe nói như thế, một người nghĩ đến việc đi ngủ một mình sẽ an tâm và ngon lành hơn như cô có chút chột dạ mím môi, giấu đi ý nghĩ chân chính của mình, ngoài miệng nói: “Không tức giận... Anh cũng không muốn... bị giam mà...”
Ngoài những lúc khủng hoảng ra, khi Thẩm Triều Triều chột dạ hoặc nói dối đều sẽ bị lắp bắp.
Cố Kỳ Việt không rõ ràng chuyện này lắm nên cũng không biết, nghe Thẩm Triều Triều còn giải vây cho anh, anh chỉ cảm thấy cô vẫn còn rất tốt... Đáng tiếc, bị giam là do chính anh nguyện ý, dù vẫn không thể thành công ngăn cản mình kết hôn.
Vì vậy, trong mắt Cố Kỳ Việt, Thẩm Triều Triều ngoại trừ đáng thương ra thì còn có thêm một ấn tượng ngây thơ.
Đang lúc Cố Kỳ Việt muốn nói chuyện với Thẩm Triều Triều thì một giọng nói đáng ghét vang lên cách đó không xa: “Ô, nhìn xem đây là ai vậy? Sao lại ra khỏi đồn công an rồi? Thật đáng tiếc, tôi còn tưởng là sẽ ở trong đó mười ngày nửa tháng luôn chứ!”
Cố Kỳ Việt nhíu mày, nét mặt không tốt ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy Lưu Tư Viễn ngày hôm qua vẫn còn sợ tới mức sắp ngất xỉu mà hôm nay lại nhảy nhót tưng bừng.
Dáng vẻ xấu xí khiến người ta vừa nhìn đã muốn tát một cái.
Mấy người nhà họ Lưu này thật sự là bọ chét, khiến người ta chán ghét vô cùng!