Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 64

Cập nhật lúc: 2025-03-29 20:44:54
Lượt xem: 7

Cho nên, Thẩm Triều Triều cố lấy dũng khí, giọng nói run rẩy hỏi: “Anh đã có người trong lòng rồi sao?”

Cố Kỳ Việt bị Thẩm Triều Triều hỏi như vậy thì sửng sốt, sau đó anh phản ứng lại, tuy rất muốn thuận thế gật đầu nhưng anh lại khinh thường nói dối: “Không có.”

Câu trả lời như vậy đã giúp Thẩm Triều Triều hơi an tâm trong lòng, mặc dù trước đó đã hỏi qua nhưng cô vẫn muốn bản thân mình xác nhận lại một lần nữa, hôm nay đã nhận được đáp án, cô lập tức kiên định mở miệng: “Không có tình cảm thì có thể... Chậm rãi bồi dưỡng, tôi sẽ không ly hôn!”

DTV

“...”

Sau khi nhận được câu trả lời nằm trong dự liệu, Cố Kỳ Việt bực bội giơ tay túm tóc.

Xem ra, muốn ly hôn thì phải tìm cách khác.

“Thẩm Triều Triều, cuối cùng rồi tôi cũng sẽ tìm được cách khiến cô chịu ly hôn, chúng ta cứ chờ xem!”

Biết không thể thuyết phục Thẩm Triều Triều, sau khi Cố Kỳ Việt nói một câu hung ác đã lập tức nhấc chân chạy về nhà, ngủ ở đồn công an cực kỳ không thoải mái, anh phải về nhà ngủ bù!

Chẳng qua mới đi được một đoạn, Cố Kỳ Việt lại cảm thấy không đúng.

Chờ anh dừng bước, quay đầu nhìn về phía sau thì trông thấy Thẩm Triều Triều lề mề giống như ốc sên bò, anh nhất thời bất đắc dĩ giơ tay nâng trán, cảm thấy từ sau khi gặp Thẩm Triều Triều, tính tình anh thật sự đã trở nên siêu tốt!

Giống như lúc này, anh không trực tiếp nhấc chân rời đi mà là hô về phía Thẩm Triều Triều: “Đi chậm như vậy là muốn đến tối mới về đến nhà à? Mau đuổi theo đi, nhỡ vứt cô lại thì tôi lại bị cả nhà trách mắng.”

Tuy giọng điệu của Cố Kỳ Việt không tốt, nhưng trong mắt Thẩm Triều Triều, anh là một người rất tốt!

Rõ ràng Cố Kỳ Việt rất tức giận nhưng vẫn nguyện ý dừng lại chờ cô.

Từ khi gặp qua cảnh tượng tương lai trong cuộc đời, tiếp xúc với nhiều sự ác ý, vì vậy cho dù ý tốt hôm nay chỉ nhỏ xíu thôi cũng có thể khiến Thẩm Triều Triều vô cùng cảm động!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-64.html.]

Như chị Đại Lâm, chủ nhiệm Diệp và bà nội Vương, trên đời vẫn có người tốt!

Bây giờ còn có thêm một Cố Kỳ Việt.

Cô chạy chậm một hồi đã nhanh chóng đến bên cạnh Cố Kỳ Việt, khoảng cách không gần lắm nhưng cũng chỉ cách hai ba bước...

Vốn dĩ ban đầu cô còn hơi không dám đi trên con đường có đông đảo người qua lại, nhưng Cố Kỳ Việt lại giống như một bức tường rắn chắc chắn ở trước mặt, mang đến cảm giác an toàn cho người khác.

Thẩm Triều Triều dần dần buông lỏng bàn tay đang níu chặt góc áo, hô hấp trở nên vững vàng, ánh mắt mang theo tò mò dưới lớp khăn quàng cổ nhìn ngó xung quanh, đã lâu rồi cô không tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

Mấy lần trước ra ngoài quá mức khủng hoảng nên cô cũng không dám dừng lại quá lâu, không cẩn thận quan sát cảnh sắc bốn phía trông như thế nào.

“Tập trung một chút!”

Tuy Cố Kỳ Việt tức giận Thẩm Triều Triều nước đổ đầu vịt, nhưng anh vẫn chia sức chú ý ra đặt ở trên người cô, khi nhìn thấy bước chân của Thẩm Triều Triều chậm lại, anh sẽ lên tiếng nhắc nhở.

Thẩm Triều Triều nhỏ giọng trả lời, sau đó tiếp tục chạy chậm theo sau.

Tiếp xúc với Thẩm Triều Triều nhiều hơn, Cố Kỳ Việt cũng phát hiện cô khác với những người khác, như lúc này, cô có hơi giống dê con mới sinh đang tập làm quen, thử đi lại và chạy trốn.

Đây cũng là nguyên nhân cho dù Cố Kỳ Việt có tức giận như thế nào cũng sẽ không tức giận Thẩm Triều Triều.

Hầy!

Phiền phức khó giải quyết!

Đang lúc Cố Kỳ Việt nghĩ có phải mình đánh người nhiều quá rồi nên mới gặp phải báo ứng như vậy hay không thì đột nhiên nghe thấy có người chào hỏi anh: “Cố Kỳ Việt, cậu đã về rồi à, chậc chậc, thằng nhóc cậu thật sự là có phúc!”

Loading...