Lúc này cũng không dám mở miệng phá vỡ bầu không khí, hai người cứ nắm tay nhau như vậy trong đêm tối, mặt đỏ tim đập, chỉ còn ánh sáng le lói của đèn pin chiếu xuống, in lên mặt đất bóng cây lung lay.
Nhưng sự yên tĩnh này không kéo dài được lâu, từ xa đã có tiếng người của đội bảo vệ tuần tra hô lớn: “Này, người ở đó là ai!”
Như chim chóc bị kinh động, Cố Kỳ Việt và Thẩm Triều Triều vội buông tay nhau, sau đó không dám chậm trễ, Cố Kỳ Việt đạp xe, Thẩm Triều Triều ngồi sau, nhanh chóng rời đi trước khi người của đội bảo vệ đến.
Ngoài việc chột dạ ra, họ cũng không muốn gây thêm phiền phức. Tránh bị người của đội bảo vệ giữ lại thẩm vấn.
Lần này về nhà, Thẩm Triều Triều không còn đặt hai tay lên yên xe nữa, mà đưa tay nắm lấy áo Cố Kỳ Việt, tuy ôm sẽ thân mật hơn nhưng da mặt Thẩm Triều Triều đã mỏng đến đáng thương.
Cần phải từ từ. Như bây giờ là tốt rồi.
DTV
Đối với điều này, đương nhiên Cố Kỳ Việt sẽ không từ chối, bây giờ thấy Thẩm Triều Triều bắt đầu đáp lại từng chút một, tâm trạng anh rất vui vẻ...
Phải biết rằng trước đây anh đã chuẩn bị tâm lý cho một cuộc chiến trường kỳ, từng bước một. Dù sao cô cũng ở ngay trước mắt, vun đắp tình cảm là quan trọng nhưng cũng phải để Thẩm Triều Triều dần dần trở nên tốt hơn.
Tuổi trẻ chính là như vậy, tự tin hơn một chút, sẽ nở ra những bông hoa rực rỡ.
Đương nhiên nếu Thẩm Triều Triều không muốn, Cố Kỳ Việt cũng sẽ không ép buộc, tất cả đều dựa trên ý nguyện của cô, dù sao nếu ép buộc thì cả hai đều sẽ không vui. Bây giờ mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt, tình cảm cũng vậy.
Nghĩ đến việc tối nay Thẩm Triều Triều đã chủ động hôn mình, Cố Kỳ Việt đạp xe đầy năng lượng, cả người tràn đầy sự phấn khích không biết trút vào đâu. Không thể lúc nào cũng để con gái chủ động, lần sau anh cũng phải chủ động một lần!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-298.html.]
...
Tối hôm qua sau khi về đến nhà, tuy hai người còn muốn ở bên nhau thêm một lúc nữa nhưng nghĩ đến thời gian đã muộn, ngày mai còn phải dậy sớm ôn tập, vì thế nên đành phải chúc nhau ngủ ngon rồi ai về phòng nấy.
Không nói đến việc Cố Kỳ Việt trằn trọc cả đêm không ngủ được, sáng sớm hôm sau, anh đã dậy đi mua bữa sáng, đợi đến khi cả nhà thức dậy, lập tức đến nhà ăn ăn cơm.
Cố Kỳ Việt ngồi cạnh Thẩm Triều Triều, thấy cô đang ăn cháo từng miếng nhỏ, dáng vẻ tao nhã thật đáng yêu, vội vàng đưa tay đẩy đĩa thức ăn nhỏ bên cạnh qua, ra hiệu cô đừng chỉ ăn cháo.
Thấy vậy, Thẩm Triều Triều ngẩng lên nhìn Cố Kỳ Việt, ánh mắt hai người chạm nhau, cả hai đều đỏ mặt.
Hai người nhanh chóng dời tầm mắt, Thẩm Triều Triều lặng lẽ gắp thức ăn, rõ ràng là vị mặn nhưng khi ăn vào miệng lại hơi ngọt ngào.
“Khụ khụ, Triều Triều, con muốn đến xưởng sắt thép làm phiên dịch à?”
Đang lúc hai người ngượng ngùng, Diệp Phương và Vương Thải Hà ngồi bên cạnh đã thu hết mọi thứ vào mắt, hai vị trưởng bối đều mỉm cười, nghĩ thầm cuối cùng hai đứa nhỏ cũng có tiến triển rồi!
Thật không dễ dàng.
Diệp Phương cũng không quên hỏi chuyện tối hôm qua, Cố Hằng về quá muộn, lại chỉ nói qua loa vài câu khiến bà nghe không rõ, trong lòng bà ngứa ngáy như bị mèo cào.
Kết quả là hôm nay Cố Hằng vẫn đang ngủ bù, vì thế nên Diệp Phương chỉ có thể hỏi Thẩm Triều Triều.
Nghe hỏi thế, Thẩm Triều Triều cũng không giấu giếm, kể lại đầu đuôi câu chuyện, đồng thời nghiêm túc nói rằng cô muốn giúp đỡ chứ không phải bị ép buộc.