Được Cố Kỳ Việt vỗ về, Thẩm Triều Triều bình tĩnh lại một chút, sau đó nhìn Cố Hằng, cô kiên định gật đầu nhưng cũng không quên nói rằng mình cần ôn tập lại tiếng Anh: “Trước kia con có học tiếng Anh với mẹ nhưng đã mấy năm không động đến rồi, con cần thời gian để ôn tập lại ạ.”
“Được được được, cô Lucy sẽ đến vào thứ Năm tuần sau, chỉ cần con ôn lại được bảy tám phần trước khi cô ấy đến là được.”
Hiện nay Cố Hằng cũng không quản được gì khác, có người dù sao cũng tốt hơn không có... Dù sao, cũng không thể để một người chỉ biết nói mỗi câu “good” làm phiên dịch, mỗi lần trả lời đều là một câu “good”!
Hình ảnh như vậy chỉ cần nghĩ thôi cũng đã thấy quá tệ, may mà bây giờ đã có lựa chọn tốt hơn.
DTV
Nếu là trước đây, nghe Thẩm Triều Triều nói như vậy thì có thể ông sẽ hơi nghi ngờ nhưng từ khi Thẩm Triều Triều gửi bài cho các tòa soạn báo thành công, trong đó còn có cả Nhật báo Hoa quốc có sức ảnh hưởng lớn, đã chứng minh thực lực của cô rồi!
Thẩm Triều Triều không phải là một người phụ nữ bình thường. Cũng giống như con trai ông, Cố Kỳ Việt đôi khi có thể làm ra những chuyện khiến người ta kinh ngạc.
Nhưng mà... Nghĩ đến chứng không dám tiếp xúc với người khác của Thẩm Triều Triều, tuy thời gian này được Cố Kỳ Việt dẫn dắt cô cũng đã dám ra ngoài hơn nhưng trong thời gian ngắn chắc chắn không thể hoàn toàn khắc phục, như vậy có thể đi cùng phiên dịch hay không vẫn còn là một ẩn số!
Trong lòng Cố Hằng đang lo lắng thì Cố Kỳ Việt liếc mắt một cái đã biết ba mình đang nghĩ gì, mặc dù anh cũng lo lắng cho trạng thái của Thẩm Triều Triều nhưng lúc này vẫn cứng miệng nói: “Ba, Triều Triều đã nói như vậy rồi, ba đừng lo lắng quá, đến lúc đó con sẽ ở bên cạnh, chắc chắn không có vấn đề gì đâu.”
Nghe vậy, Cố Hằng im lặng co rút khóe miệng, nhắc nhở: “Con không phải là công nhân của xưởng sắt thép, không thể tùy tiện ra vào xưởng sắt thép.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-296.html.]
Cố Kỳ Việt cười giễu: “Thẩm Triều Triều cũng không phải.”
“Con bé có thể là phiên dịch được mời đặc biệt.”
“Vậy con cũng có thể là vệ sĩ được mời đặc biệt, chuyên môn bảo vệ an toàn cho phiên dịch.”
Cuối cùng Cố Hằng chỉ có thể bất lực đuổi cả hai người đi, đồng thời không quên dặn Thẩm Triều Triều sau khi về nhà hãy cố gắng nhiều hơn, tranh thủ khôi phục nhanh chóng trình độ tiếng Anh, giải quyết vấn đề cấp bách của xưởng sắt thép.
Lời dặn dò của Cố Hằng còn chưa dứt, Cố Kỳ Việt đã đưa tay nắm lấy tay Thẩm Triều Triều, nhỏ giọng nhắc nhở, sau đó kéo cô chạy nhanh về phía trước.
Chiếc đèn pin trong tay lia qua lia lại phía trước, cho dù ánh sáng có yếu ớt đến đâu, trong đêm tối vẫn rất dễ thấy, đợi đến khi Thẩm Triều Triều chạy đến thở hổn hển, hai người cũng đã đến chỗ để xe đạp.
Nhưng Cố Kỳ Việt lại không lập tức đạp xe rời đi mà đặt chiếc túi đựng hộp cơm lên giỏ xe, chiếc đèn pin cũng được đặt tùy ý lên đó, sau đó nghiêm túc nhìn Thẩm Triều Triều.
“Thẩm Triều Triều, tại sao em lại nhận việc này? Rõ ràng em biết tình trạng của mình không phù hợp, đến lúc đó sợ hãi thì phải làm sao, anh không muốn em phải miễn cưỡng bản thân!”
Đối với Cố Kỳ Việt, việc phiên dịch lần này Thẩm Triều Triều không nên nhận.
Anh luôn lo lắng cô vì gia đình mà miễn cưỡng bản thân. Lúc này Cố Kỳ Việt cảm thấy trước đây mình đã quá lười biếng, biết thế anh đã học tiếng Anh rồi, bây giờ cũng không cần Thẩm Triều Triều phải gánh vác một mình!