Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 294

Cập nhật lúc: 2025-04-02 21:00:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bây giờ anh chỉ muốn nhanh chóng đưa cơm xong, sau đó đưa Thẩm Triều Triều rời đi, hai người tiếp tục hẹn hò dưới trăng.

Có điều anh chưa kịp đưa tay đẩy cửa văn phòng thì từ bên trong vang lên một tiếng quát: “Cả xưởng sắt thép lớn như vậy, thế mà không có một ai biết tiếng Anh?”

“Tôn Diễm, mấy năm nay cô phụ trách tuyển dụng nhân sự làm ăn kiểu gì vậy, còn có cả lão Vương nữa, bộ phận tuyên truyền toàn là họ hàng nhà ông phải không, ngày nào cũng viết cái gì vậy, ngay cả một cái bảng tin cũng không vẽ ra hồn, cứ tiếp tục thế này ông cũng cút xéo cho tôi!”

Nghe thấy âm thanh vang lên trong văn phòng, Cố Kỳ Việt và Thẩm Triều Triều không khỏi nhìn nhau, đều thấy được vẻ kinh ngạc trong mắt đối phương.

Quản đốc Cố làm việc rất nghiêm túc, kiên nhẫn, vậy mà bây giờ lại đập bàn, có thể thấy là ông thật sự rất tức giận.

Trong tình huống này đương nhiên không thể tùy tiện đi vào, nhưng họ cũng không rời đi, dù sao xung quanh cũng không có ai khác, Cố Kỳ Việt cứ đứng ngoài cửa văn phòng mà nghe.

Thẩm Triều Triều đứng bên cạnh lại hơi bất an, cô như kẻ trộm làm việc xấu mà nhìn ngó xung quanh, sau đó nhanh chóng kéo vạt áo Cố Kỳ Việt, giọng nói hơi lo lắng: “Cố Kỳ Việt, chúng ta đứng đây nghe lén không hay đâu, đi thôi!”

DTV

“Sợ gì chứ, chúng ta có g.i.ế.c người phóng hỏa đâu, hơn nữa lần này chúng ta đến đây là có việc chính đáng.”

Cố Kỳ Việt lại rất bình tĩnh, sau đó giơ túi đồ ăn trong tay lên cho Thẩm Triều Triều xem, vẻ mặt tự tin giống như đang cầm thánh chỉ vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-294.html.]

Đúng lúc này không biết là do cửa mỏng hay do âm thanh quá lớn, những lời nói trong văn phòng vẫn truyền ra ngoài rất rõ ràng.

“Quản đốc! Trong số công nhân được tuyển dụng ở xưởng cũng có sinh viên đại học, nhưng trình độ của sinh viên tốt nghiệp đại học công nông binh còn chưa đến nửa vời, chọn mãi cũng không ra được một người!”

“Trong xưởng không có thì ra ngoài tìm chứ, cô Lucy đến thăm xưởng sắt thép chúng ta lần này không phải người thường mà là nhân viên được công ty Thuringia của Mỹ cử đến, nếu chúng ta có thể kết giao với cô ấy, biết đâu xưởng sắt thép chúng ta cũng có thể kiếm ngoại tệ cho đất nước!”

“Tìm cũng không thấy, quản đốc ông cũng biết đấy, thị trưởng Lý Nam của thành phố Giang Lâm chúng ta dạo này đang dốc sức tìm người có trình độ tiếng Anh cao, vậy mà đến giờ vẫn chưa thấy tăm hơi... Ngay cả thị trưởng cũng không tìm được ai, tôi đâu phải thần thánh, làm sao có bản lĩnh lớn như vậy để giải quyết vấn đề này.”

“...”

Nghe thấy hai chữ “tiếng Anh”, Cố Kỳ Việt không khỏi nhướn mày, thầm nghĩ sao mọi chuyện lại cùng lúc ập đến như vậy, thật là trùng hợp!

Có điều tuy đều là cần người có trình độ tiếng Anh cao nhưng bên thị trưởng chỉ cần phiên dịch tài liệu, còn bên xưởng sắt thép lại cần phiên dịch đi cùng. Hai việc này khác nhau.

Chuyện giao tiếp với người khác Cố Kỳ Việt đương nhiên sẽ không khuyên Thẩm Triều Triều giúp đỡ, chỉ có thể âm thầm thương cảm cho ba mình, hi vọng mọi chuyện sẽ suôn sẻ!

Thẩm Triều Triều vô thức đưa tay nắm chặt vạt áo, chiếc khẩu trang che đi biểu cảm trên mặt nhưng không thể che giấu sự do dự thoáng qua trong mắt cô, nhưng rất nhanh sau đó ánh mắt cô trở nên kiên định, dường như đã đưa ra quyết định gì đó.

Cuộc họp lãnh đạo trong văn phòng không kéo dài lâu, khi mọi người sắp ra ngoài, Cố Kỳ Việt nhanh tay kéo Thẩm Triều Triều ra sau lưng mình, che chắn cho cô thật kỹ.

Loading...